Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 411: Ăn Chực Uống Chùa?

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:46:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đám đông vây xem cũng đều ngẩn , còn thể thao tác như ?

cẩn thận nghĩ , đúng là thể như thật.

Bọn họ đều nên khen Lưu Hiểu Hồng đầu óc linh hoạt luồn lách, là nên da mặt quá dày, quá hổ nữa?

Cứ như mà cũng ngượng mồm bảo là tiền mừng ?

Thật sự là... quá hổ .

Lưu Hiểu Hồng hổ đến mức chút chịu nổi nữa, bĩu môi : “Làm như ai thèm .”

Sau đó kéo con trai nhà định bỏ .

Nếu tại thằng nhóc ranh , hôm nay cô ăn một bữa thịnh soạn .

Vừa nãy cô nhân viên phục vụ ở đây , nhà hôm nay chi bạo tay lắm, dọn lên là món ngon đắt tiền.

ai bảo con trai nhà ngứa tay cơ chứ? Còn hại cô tát cho một cái!

“Đợi .” Chu Chiêu Chiêu gọi Lưu Hiểu Hồng .

“Cô còn gì nữa?” Lưu Hiểu Hồng chút rụt rè Chu Chiêu Chiêu, “Cô cũng tát một cái ...”

Còn gì nữa?

Chu Chiêu Chiêu ném một hào cho cô : “Cầm lấy .”

Loại , cô một chút cũng thấy. Càng cầm một hào ‘tiền mừng’ .

“Hừ...” Lưu Hiểu Hồng cầm lấy một hào, trừng mắt Chu Chiêu Chiêu một cái, dắt con trai rời .

Thế nhưng đứa trẻ theo Lưu Hiểu Hồng đến đây ăn cỗ mấy , tự nhiên hôm nay đến đây là để ăn đồ ngon, đương nhiên là chịu .

“Con .” Thằng bé lớn tiếng gào lên, “Mẹ chẳng là sẽ dẫn con ăn đồ ngon ?”

“Hôm nay con còn ăn đồ ngon, con .” Thằng bé vùng khỏi tay Lưu Hiểu Hồng, phịch xuống đất bắt đầu lăn lộn.

Cậu con trai quý hóa của lăn lộn mặt đất, Lưu Hiểu Hồng những dạy dỗ con, ngược còn hạ giọng dỗ dành ông tướng con: “Mẹ cổng Bắc mua kẹo cho con ăn, ?”

cũng lắm chứ, nhưng Chu Chiêu Chiêu và Dương Duy Lực qua dễ chọc .

“Con chịu,” Thằng nhóc ranh sức lăn lộn, “Trước đều ăn, tại hôm nay ăn!”

“Mẹ lừa .” Thằng nhóc ranh lăn lộn dùng chân đá Lưu Hiểu Hồng.

Âm thanh đó quả thực như ma .

Dương Duy Lực vung tay lớn, trực tiếp gọi một lính quyền : “Xách xa một chút.”

Ra ngoài thích thế nào thì , là thói hư tật do chiều chuộng mà !

“Anh... thể như ,” Lưu Hiểu Hồng hoảng hốt, c.h.ử.i ầm lên, nhưng lính của Dương Duy Lực là một to con nên cô dám, chỉ đành lo lắng theo phía .

Mà thằng nhóc ranh cũng là đứa nhát cáy, thấy cũng hết cách, lúc cũng dám nữa.

Cả sảnh lớn cuối cùng cũng yên tĩnh trở .

“Người nhà của ai ?” Lưu Hiểu Hồng rằng, khi cô khỏi, vị lãnh đạo ở đằng xa nhíu mày hỏi bên cạnh.

Người bên cạnh mà quen ?

Lại sang Triệu chính ủy ở một bên: “Vợ quen cô ?”

Triệu chính ủy: “...”

Vô cùng là quen với loại như , nhưng ai bảo đều từ một nơi cơ chứ.

, cùng một thôn.” Triệu chính ủy chút bất đắc dĩ , đồng thời thêm, “Là vợ của Triệu Đại Hà bên đoàn kỹ thuật.”

“Triệu Đại Hà?” Lãnh đạo ngẫm nghĩ một chút, “Triệu Báo Tử, cái chạy nhanh đó hả?”

Triệu chính ủy gật đầu.

Triệu Đại Hà sở dĩ chạy nhanh là do rèn luyện từ nhỏ, từ bé vì để né những trận đòn của nên mới chạy nhanh.

Tốc độ còn là nhanh bình thường .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-411-an-chuc-uong-chua.html.]

Cũng vì điểm , cho nên luôn giữ ở đoàn kỹ thuật, khi tham gia một nhiệm vụ đặc thù thì sẽ cần đến .

Triệu Đại Hà chạy nhanh, vóc dáng cường tráng nhưng là một kẻ sợ vợ.

Cũng thể là do từ nhỏ sợ già, khi cưới Lưu Hiểu Hồng càng sợ vợ hơn.

Có lúc ở khu gia quyến còn thể thấy bóng dáng chạy nhanh như chớp, còn phía là một Lưu Hiểu Hồng đang đuổi theo thở hồng hộc.

Vì chuyện , lãnh đạo và chiến hữu đều từng : “Cậu gì cũng là một thằng đàn ông sức dài vai rộng, còn là lãnh đạo dẫn dắt binh lính, thể sợ vợ đến mức cơ chứ?”

Chạy khắp căn cứ, một đuổi một chạy.

chính là một như .

Ở bên ngoài dẫn dắt binh lính cũng coi như là một tay cừ khôi, nhưng mắc bệnh sợ vợ, thể là ở mặt vợ chút tôn nghiêm nào.

Lãnh đạo tự nhiên cũng từng qua chuyện của , lúc liền lắc đầu: “Cho dù là , nhà cần quản thì vẫn quản một chút.”

Có một nhà thích chiếm chút món lợi nhỏ thì cũng gì đáng trách, nhưng giống như Lưu Hiểu Hồng tiền mừng một hào, đến đây ăn chực uống chùa thế , đúng là hiếm thấy.

Quan trọng nhất là, ý tứ trong lời của con trai cô , còn là kẻ tái phạm nhiều ?

Lãnh đạo là, nếu Tiểu Vương tinh mắt thấy Lưu Hiểu Hồng tiền mừng thẳng trong, cản cô , thì một hào Lưu Hiểu Hồng cũng chẳng bỏ .

Đương nhiên, cũng chỉ mang theo đúng một hào, đó còn là tiền định dùng để mua kem cho con trai cô .

Bất quá dùng hai que kem đổi lấy một bữa ăn thịnh soạn cũng đáng giá.

Chỉ tiếc là, bàn tính như ý hôm nay hỏng bét .

Sau khi phụ tồi và đứa trẻ hư mời ngoài, bên trong sảnh lớn khôi phục sự náo nhiệt như .

Đột nhiên, Lưu Thục Mai kinh ngạc bật : “Cái thằng nhóc thối .”

vui vẻ ôm Bình Bình : “Đây thứ hai tè lên đấy nhé.”

Vương đại nương ở một bên Lưu Thục Mai một cái, chằm chằm bụng cô một chút, mỉm gì.

Lưu Hiểu Hồng rằng, hôm nay ầm ĩ một màn như , cô một nữa nổi danh ở căn cứ.

Mà những gần đây từng tổ chức tiệc rượu ở nhà khách lúc mới muộn màng nhớ , hình như lúc đó bọn họ cũng từng thấy Lưu Hiểu Hồng dẫn theo con trai dự tiệc.

Giống như Chu Chiêu Chiêu, bọn họ đều tưởng đó là khách do nhà bên mời đến.

Ngay cả đám cưới của Lưu Tương và Nhâm Quân, Lưu Hiểu Hồng cũng đến ăn cỗ.

“Thằng nhóc ranh nhà cô còn đụng một cái,” Lưu Tương lúc qua thăm Chu Chiêu Chiêu nhớ liền .

Lưu Hiểu Hồng còn tức giận thôi, Lưu Tương vì là ngày vui của nên mới thèm so đo với cô .

Về đợi đến tối lúc hai động phòng hoa chúc, Nhâm Quân mới phát hiện bên hông Lưu Tương đụng bầm tím một mảng, lúc hỏi Lưu Tương mới Nhâm Quân cũng quen.

Lúc đó hai tưởng là bạn của Nhâm Lị, nên cũng nghĩ nhiều.

thì, đêm xuân một khắc đáng giá ngàn vàng.

“Sau khi kết hôn chị cảm thấy thế nào?” Chu Chiêu Chiêu hỏi.

Lưu Tương nhàn nhạt mỉm : “Mặc dù chút giống với tưởng tượng khi kết hôn, nhưng cũng coi như tạm .”

Mặc dù, Nhâm Lị thường xuyên về nhà chỉ trỏ đủ điều cuộc sống của cô và Nhâm Quân, nhưng chỉ cần chị về, trong nhà vẫn hòa thuận.

“Chỉ là mới kết hôn giục chúng mau ch.óng sinh con.” Lưu Tương , “ Nhâm Quân cản .”

Về điểm , Lưu Tương vẫn hài lòng.

“Vậy thì .” Chu Chiêu Chiêu nắm lấy tay cô , “Chị là chị chồng, cái lý nào quản chuyện trong phòng của em trai, chị cũng đừng chiều hư cái thói của chị .”

“Có chuyện gì cứ để Nhâm Quân xử lý,” Cô , “Đừng ấm ức bản .”

Lưu Tương ưu tú như , cần thiết vì một bà chị chồng mà chịu ấm ức.

Nhâm Lị, xứng.

 

 

Loading...