Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 391
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:45:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Buổi tối giường trong nhà khách, trong đầu Chu Chính Văn là hình ảnh của Chu Chiêu Chiêu lúc nhỏ.
Lúc cô mới sinh suýt chút nữa là khó sinh, may mắn là bà đỡ lúc đó kinh nghiệm phong phú mới giữ một mạng.
Diêu Trúc Mai chút trọng nam khinh nữ, cộng thêm việc khó sinh nên phần thích đứa con gái .
Chu Chính Văn thì .
Con gái thơm tho, mềm mại, nhỏ xíu như ông bế trong tay, chỉ sợ bế mạnh tay sẽ cô đau.
Cứ như mà cưng chiều từng chút một cho đến khi lớn lên.
Bao nhiêu năm nay ông nỗ lực để cuộc sống gia đình hơn, học xong cấp ba liền theo trong thôn công trường việc.
Cũng vì đầu óc lanh lợi nên mới thành tựu như hôm nay.
Ông những việc là vì cái gì?
Chẳng là để nhà cuộc sống , để các con của ông trưởng thành trong hạnh phúc .
dựa cái gì?
Dựa cái gì mà nhà họ Đào bôi nhọ con gái nhà ông như ?
Con nhà ngươi là con, con nhà cũng là con của .
Làm gì ai dạy dỗ con cái như thế?
Đêm đó, Chu Chính Văn trằn trọc ngủ , chỉ cần nghĩ đến việc Chu Chiêu Chiêu sinh non, giữa chừng còn vì ngôi t.h.a.i thuận mà xuất huyết nhiều là Chu Chính Văn ngủ .
Người cha nào thể chịu đựng việc con gái chịu ấm ức như ?
Sáng sớm thức dậy, ông đang nghĩ xem nên mua gì ở ngoài cho con gái ăn , kết quả mới đến cửa nhà khách thì thấy đang c.h.ử.i Chu Chiêu Chiêu.
Cơn giận của Chu Chính Văn ào một tiếng bốc lên.
"A..."
Đặng Minh Tuệ dọa giật nảy , hét lên một tiếng : "Ông là ai, chút giáo dưỡng nào mà lén khác chuyện."
"Giáo dưỡng? Loại như bà mà cũng xứng đến giáo dưỡng ." Chu Chính Văn mỉa mai : "Nói lưng khác cũng là giáo dưỡng ?"
"..."
"Nghe lén? Ông đây một cách quang minh chính đại." Chu Chính Văn : "Bà là Đặng Minh Tuệ? Tốt lắm, ông đây đang tìm bà."
Đặng Minh Tuệ ngẩn , từ khi nào mà nổi tiếng như ?
Sao một tùy tiện cũng tên của bà ?
Bà khỏi vẻ : "Tìm chuyện gì?"
"Phi, cái đồ hổ nhà bà, bà còn mặt mũi ở đây c.h.ử.i con gái ?" Chu Chính Văn c.h.ử.i thẳng mặt, chỉ mặt Đặng Minh Tuệ: "Bà là cái thá gì?"
"Ông... ông là bố của Chu Chiêu Chiêu?" Đặng Minh Tuệ chút kinh ngạc .
Đặng Minh Tuệ chút dám đối mặt với Chu Chính Văn, nhưng bình thường bà quen thói ngang ngược, gì chuyện chỉ thẳng mũi mà mắng như .
"Con gái ông sinh non thì liên quan gì đến , là do nó tự cẩn thận," Đặng Minh Tuệ bĩu môi : "Với , chẳng nó ?"
"Một đàn ông như ông bắt nạt phụ nữ chúng thì thể thống gì?"
"Phi, con gái là do con bé phúc lớn mạng lớn." Chu Chính Văn sự vô liêm sỉ của bà cho tức điên, : "Những chuyện ác các cứ thế mà xóa bỏ ?"
"Trên đời chuyện như !" Chu Chính Văn .
Chẳng lẽ chỉ vì đối phương thì kẻ chịu trừng phạt ?
Vậy thì thế giới chẳng sẽ loạn hết cả lên ?
"Chúng cứ chờ xem." Chu Chính Văn : "Nếu còn dám con gái lưng, ông đây sẽ tính khí như ."
Cái gì mà đ.á.n.h phụ nữ?
Loại phụ nữ như Đặng Minh Tuệ chính là thiếu đòn.
"Ông... đúng là hết nổi." Đặng Minh Tuệ tức đến nghiến răng, chỉ bóng lưng của Chu Chính Văn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-391.html.]
... cũng thật sự dám mắng thêm gì nữa.
Bởi vì bà dám, đàn ông thô lỗ thật sự thể đ.á.n.h .
"Ôi trời, thô tục như ." Đặng Minh Tuệ cảm thấy huyết áp của sắp tăng lên: "Đầu đau quá, n.g.ự.c tức quá..."
Chu Chính Văn dừng bước, đầu lạnh lùng liếc Đặng Minh Tuệ.
Giả bệnh ăn vạ?
Tốt lắm, ông còn mong bà đấy.
Đặng Minh Tuệ ông như , cảm giác như ý đồ của đều thấu, giật cả .
Người , thật là độc địa.
Chu Chính Văn thèm để ý đến phụ nữ nữa, vốn định đến cổng Bắc mua chút đồ ăn cho con gái mang bệnh viện, lúc nghĩ , ông bèn đổi hướng, đến một nơi khác.
Trong bệnh viện, Chu Chiêu Chiêu tỉnh dậy một giấc ngủ, cảm thấy khá hơn hôm qua nhiều.
Mấy đứa trẻ tỉnh từ sớm, nhưng Hứa Quế Chi cho chúng uống một chút nước , vội để Chu Chiêu Chiêu cho b.ú.
Chỉ là nước cũng cầm cự lâu, chẳng mấy chốc hai nhóc đói, bắt đầu bĩu môi đòi b.ú.
Vừa Chu Chiêu Chiêu tỉnh dậy, Hứa Quế Chi liền bế con qua, đưa cho Chu Chiêu Chiêu một chiếc khăn mặt nóng để cô chườm nóng .
Chu Chiêu Chiêu vẫn quen cho con b.ú, tư thế chút gượng gạo, cô cho cả b.ú , vì bé to nhất.
"Không thể cho nó ăn nhiều quá." Hứa Quế Chi bên cạnh: "Cũng để một ít cho hai và Niếp Niếp."
"Hiss..." Chu Chiêu Chiêu đau đến mức : "Chắc là đói lắm , lực hút mạnh hơn Niếp Niếp."
Tên ở nhà của cả và hai vẫn đặt, nhưng con gái thứ ba thì sớm gọi là Niếp Niếp .
Dương Duy Lực mua bữa sáng, lúc về thì thấy Chu Chiêu Chiêu đang cho con gái b.ú, còn cả bên cạnh vẫn đang há miệng .
"Sao ?" Dương Duy Lực hỏi.
"Vừa cho ăn xong, ăn no nên giờ quấy." Hứa Quế Chi bế bé lên : "Thằng nhóc thối, đợi em gái con ăn xong con hãy ăn."
Ba đứa trẻ, cả là sinh đầu tiên, cũng là nặng nhất, dĩ nhiên khẩu vị cũng nhất.
sữa chỉ bấy nhiêu, để bé ăn no thì hai đứa còn sẽ đói bụng.
"Con đó, thể ăn nhiều thêm một chút ?" Chu Chiêu Chiêu véo véo bàn tay nhỏ nhắn hồng hào của con gái : "Mới ăn mấy miếng ăn nữa ?"
Cô dứt lời thì thấy con gái ch.óp chép miệng ăn thêm vài miếng.
Điều thật sự... khiến Chu Chiêu Chiêu dở dở .
Mãi mới cho ba đứa nhỏ ăn no, Chu Chiêu Chiêu cũng mệt lử.
Dương Duy Lực lau tay cho cô: "Ăn cơm , ăn xong ngủ tiếp."
Nhiệm vụ của cô bây giờ là ăn, ngủ, và cho con b.ú.
Cháo buổi sáng mua từ nhà ăn bệnh viện, nhưng bữa trưa và bữa tối đều do bên Lưu Thục Mai cho nhà bếp .
Lưu Thục Mai là ăn, từ hôm cô với Chu Chiêu Chiêu rằng khi cô sinh, canh bổ đều do cô bao thầu, cô bèn phát tờ rơi trong bệnh viện luôn.
Sau nếu ai bệnh cải thiện bữa ăn, thể đặt ở quán của cô .
Chỉ cần đặt một ngày là .
Điều ... vô hình trung mở một hướng kinh doanh khác.
Hơn nữa còn là một mối ăn tồi.
Lúc Chu Chính Văn đến, Chu Chiêu Chiêu đang ngủ, dáng vẻ yên tĩnh của con gái, mắt Chu Chính Văn chút cay cay.
"Bố tìm lãnh đạo căn cứ của các con , chuyện thể cứ thế cho qua ." Ông gọi Dương Duy Lực một bên .
"Có những chuyện con tiện xử lý, để bố xử lý." Ông tiếp tục : "Con cứ chuyên tâm chăm sóc Chiêu Chiêu, coi như chuyện gì cả."
Vài ngày , Đặng Minh Tuệ và Đào Chính Diệu mời khỏi căn cứ.