Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 390: Ba Vợ Đến
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:45:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Chính Văn xuống xe Chu Chiêu Chiêu sinh, vốn định ở thành phố một đêm, kết quả cũng ở nữa, hận thể lập tức gặp Chu Chiêu Chiêu ngay.
"Sáu bảy tiếng đồng hồ ?" Chu Chính Văn hỏi tài xế, "Đi, hai chúng phiên lái."
Tài xế thời tiết, "Cũng ."
Chủ yếu là thời tiết hai ngày nay ủng hộ, hơn nữa, lái xe ban đêm cũng từng lái , huống hồ, bây giờ cũng tính là quá muộn, mới hơn ba giờ chiều.
Có điều ở Tân Tỉnh trời tối muộn.
Thế là là , tìm một chỗ ăn cơm mua một ít đồ, Chu Chính Văn và bắt đầu xuất phát về phía căn cứ.
Dọc đường , coi như vận may , Chu Chính Văn cũng coi là tài xế già dặn, hai phiên lái như một mạch đến căn cứ, trời cũng tối.
Dương Duy Lực và Chu Chiêu Chiêu còn bọn họ tới.
Lúc Chu Chiêu Chiêu mới ăn cơm xong, Dương Duy Lực đang giúp cô súc miệng và lau tay, lúc Chu Chính Văn đẩy cửa , liền thấy cảnh tượng .
Cũng yên tâm hơn.
Động tĩnh ở cửa khiến Chu Chiêu Chiêu khỏi sang, đó liền thấy Chu Chính Văn với vẻ mặt đầy an ủi.
"Ba." Chu Chiêu Chiêu kinh hô một tiếng, "Mọi ... tới đây?"
"Đi suốt đêm tới đấy." Chu Chính Văn đặt đồ ở cửa, chào hỏi Hứa Quế Chi, "Bà thông gia vất vả ."
Lại , " rửa tay cái ."
"Ba, con đưa ba ." Dương Duy Lực cũng chút bất ngờ về sự xuất hiện của ông.
Chu Chính Văn rửa tay và mặt sạch sẽ, một chiếc áo khoác sạch, lúc mới qua xem cháu, "Trông xinh xắn thật, giống con hồi nhỏ y hệt."
Chu Chiêu Chiêu, "... Hả? Con hồi nhỏ cũng thế ạ."
"Thế mà còn ? Vậy là con thấy đứa , giống như ông cụ non ." Hứa Quế Chi , "Cháu nhà xinh xắn bao."
Nhìn thế nào cũng thấy đủ.
"Ba ăn cơm ạ?" Dương Duy Lực với Chu Chính Văn, "Con đưa ba ăn cơm ."
Chu Chính Văn cũng gặp Chu Chiêu Chiêu, lúc thấy cô chút buồn ngủ, liền , "Vậy ba ăn cơm ."
Ông còn hỏi Chu Chiêu Chiêu chuyện rốt cuộc là thế nào?
Sao đang yên đang lành sinh non?
Chu Chính Văn tính toán thời gian đến sớm, nhưng rốt cuộc vẫn kịp lúc con gái sinh nở.
Dương Duy Lực cũng ông chắc chắn sẽ hỏi, trong lúc ăn cơm cũng kể những chuyện xảy gần đây cho Chu Chính Văn .
"Cậu con rể thế là ." Chu Chính Văn liếc Dương Duy Lực một cái , "Đối phó với loại hổ , các con vẫn là quá chủ quan."
Rõ ràng Đặng Minh Tuệ đều đến căn cứ , mà một chút cảnh giác cũng .
"Vâng, là con chăm sóc cho cô ." Điểm Dương Duy Lực thừa nhận, Chu Chiêu Chiêu chịu nhiều khổ sở như , trong lòng thực vẫn luôn tự trách.
"Được , chuyện cũ chúng nhắc nữa, tiếp theo định thế nào?" Chu Chính Văn hỏi , "Nếu tiện, sẽ nghĩ cách."
"Con sẽ xử lý." Dương Duy Lực , "Ba cứ chờ xem ạ."
Hôm nay nhắc nhở Trần Quốc Bân, với tính khí của Trần Quốc Bân chắc chắn sẽ điều tra.
Chỉ cần điều tra sẽ phát hiện những chuyện Đào An Nghi .
Chỉ cần Đào An Nghi vẫn là vợ của Trần Quốc Bân, thì khi đơn vị xử lý chuyện của cô , sẽ cân nhắc tương ứng đến phận của Trần Quốc Bân.
nếu, Đào An Nghi chuyện phản bội Trần Quốc Bân, hơn nữa còn là phá hoại quân hôn, mấy tội danh cùng lúc, cô thể kết quả gì?
Đương nhiên, những chuyện tạm thời thể với Chu Chính Văn.
"Vậy , cứ xem ." Chu Chính Văn vỗ vỗ vai , "Đi, đến bệnh viện với Chiêu Chiêu một tiếng, nghỉ ngơi."
Ông lái xe suốt dọc đường, lúc thực chịu nổi nữa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-390-ba-vo-den.html.]
Lúc đến nơi, Hứa Quế Chi mới tã cho nhóc con, mà Chu Chiêu Chiêu ngủ .
"Bà thông gia, vất vả cho bà ." Chu Chính Văn , "Ngày mai đến bà."
"Nên mà, nên mà." Hứa Quế Chi , bảo Dương Duy Lực, "Đưa ba con mau về nhà nghỉ ngơi ."
Có điều, Chu Chính Văn ở nhà Dương Duy Lực, mà ở nhà khách của căn cứ.
Dương Duy Lực chỉ hai phòng, ông qua đó cũng đủ chỗ ở.
Sắp xếp cho Chu Chính Văn xong là hơn mười một giờ đêm, Dương Duy Lực vội vàng trở bệnh viện, vốn định để Hứa Quế Chi về nghỉ ngơi, nhưng Hứa Quế Chi lúc dám về.
"Giường bên cạnh còn ở đấy," Hứa Quế Chi , "Mẹ bây giờ vệ sinh cũng gọi y tá ở đây giúp trông chừng."
Chỉ sợ cái nhà họ Đào tâm địa đen tối sẽ lẻn chuyện gì đó.
Hứa Quế Chi bây giờ thể chịu đựng thêm bất kỳ sự cố nào nữa, chịu nổi.
Dương Duy Lực thấy thế cũng bảo bà về nghỉ ngơi nữa, mà dọn dẹp giường bên cạnh cho bà, "Ngày mai con hỏi chủ nhiệm xem, xem thể xuất viện sớm ."
Chu Chiêu Chiêu ở phòng bệnh cán bộ, tuy là phòng đôi, nhưng trong phòng bệnh sắp xếp khác, chỉ gia đình bọn họ ở.
Giường còn dọn dẹp xong, Hứa Quế Chi trông chừng ba đứa bé cùng ngủ.
Còn Dương Duy Lực khi phơi tã lót xong, lúc mới nhẹ nhàng xuống cái ghế bên cạnh nhắm mắt dưỡng thần.
Ai ngờ còn ngủ bao lâu, liền cảm thấy hình như đang kéo áo , Dương Duy Lực nhạy bén mở mắt , liền thấy Chu Chiêu Chiêu tỉnh từ lúc nào.
"Sao thế? Muốn uống nước ?" Anh hỏi.
Chu Chiêu Chiêu lắc đầu.
"Vậy là vết thương đau ?" Anh tiếp tục hỏi, "Để xem..."
Nói xong liền vén chăn lên xem, Chu Chiêu Chiêu ngăn , "Anh bên ngủ ."
Giường bệnh cán bộ cũng lớn một chút, ngủ chéo góc cũng sẽ quá chật chội.
"Không ." Dương Duy Lực vợ, "Anh thế là , em còn vết thương đang đau, đừng để động đến vết thương của em."
"Em ." Chu Chiêu Chiêu lắc đầu, "Em ôm em."
Dương Duy Lực khựng , gật đầu.
Không ảo giác , luôn cảm thấy Chu Chiêu Chiêu khi tỉnh chút dính .
Vừa ở trong phòng bệnh, ánh mắt của cô cứ luôn dõi theo .
Anh cởi áo khoác, ấm tay bụng , lúc mới leo lên nhẹ nhàng ôm Chu Chiêu Chiêu lòng.
"Vợ ơi, ngủ ." Dương Duy Lực .
Hứa Quế Chi ở giường bên cạnh mở mắt , lau nước mắt nơi khóe mắt, thoáng qua ba nhóc con.
Lòng... yên tâm .
Đêm nay, Chu Chính Văn ngủ ngon, trong đầu nghĩ đến dáng vẻ yếu ớt của con gái gặp trong phòng bệnh.
Con gái của Chu Chính Văn ông từ khi nào chịu uất ức như ?
Có lẽ vì lo lắng, cả đêm nay Chu Chính Văn ngủ lắm, sáng sớm tinh mơ dậy thu dọn đồ đạc định đến bệnh viện.
Ai ngờ ở cửa nhà khách, ông bỗng nhiên thấy đang tên con gái .
"Nó tự sinh non, liên quan gì đến con gái ?"
"Chu Chiêu Chiêu chính là một con tiện nhân nhỏ..."
Chu Chính Văn, "Tiện nhân mắng ai đấy?"
"Tiện nhân mắng ông..."