Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 378: Tái Ngộ

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:44:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc gần hoàng hôn, ánh tà dương nhuộm cả Hồng Sơn thành màu cam, ngôi nhà cây cũng phủ lên một lớp ráng chiều.

Cánh cửa đen sì mở từ bên ngoài, bóng dáng Dương Duy Lực xuất hiện ở cửa.

lưng , là vạn trượng hào quang, đạp lên ráng chiều bước .

Anh : "Chiêu Chiêu, xin , đến muộn."

Anh : "Xin , xin , xin ..."

Hình như, ngoài ba chữ cũng dùng gì để diễn tả sự áy náy trong lòng lúc .

"Là bảo vệ cho em." Anh ôm c.h.ặ.t cô lòng, "Là vô dụng, xin ."

"Dương Duy Lực, bây giờ mới về?" Chu Chiêu Chiêu ngay khoảnh khắc thấy , cơ thể đang căng cứng cũng thả lỏng, ôm c.h.ặ.t lấy Dương Duy Lực, "Sao bây giờ mới về."

Mặc dù trong giấc mơ đó, Dương Duy Lực cuối cùng sẽ cứu cô, nhưng dù cũng là mơ.

Ở trong một thứ đồ chơi là cái gì, giam giữ bao lâu, liệu cứu an .

Chu Chiêu Chiêu thể lo lắng?

Phải rằng trong bụng cô còn đang mang ba đứa con đấy.

"Sao bây giờ mới về hả."

Cô c.ắ.n mạnh vai , nhưng mặc áo c.ắ.n , Chu Chiêu Chiêu lóc đ.ấ.m thùm thụp .

"Anh em sợ thế nào ?" Cô .

Mọi cảm xúc tiêu cực trong khoảnh khắc giải tỏa.

"Nào, c.ắ.n chỗ ." Dương Duy Lực đau lòng đưa tay , "Cẩn thận răng."

"Đồ khốn kiếp." Chu Chiêu Chiêu cho , đ.ấ.m một cái.

"Xin , bà xã." Dương Duy Lực ôm c.h.ặ.t cô lòng, trịnh trọng .

"Dương Duy Lực..." Chu Chiêu Chiêu vỗ vỗ vai , Dương Duy Lực động đậy.

Chu Chiêu Chiêu dường như cảm thấy thứ gì đó lạnh lẽo rơi cổ .

"Anh ?" Cô chút ngẩn .

Dương Duy Lực ôm c.h.ặ.t lấy cô, lên tiếng, chỉ là thấy cô câu thì ôm càng c.h.ặ.t hơn.

"Dương Duy Lực..." Chu Chiêu Chiêu gọi một tiếng, Dương Duy Lực động đậy, "Cái đó... bụng em đau."

Vừa nãy lúc ôm đầu tiên, bụng bắt đầu đau .

Chu Chiêu Chiêu một dự cảm.

"Em sợ là sắp sinh chăng?" Cô cẩn thận .

"Cái gì?" Dương Duy Lực hoảng loạn bế thốc Chu Chiêu Chiêu lên, "Vậy... bây giờ ?"

Chu Chiêu Chiêu đưa tay lau nước mắt nơi khóe mắt , ngược còn bình tĩnh hơn Dương Duy Lực nhiều: "Bây giờ vẫn đều đặn, đưa em đến bệnh viện ."

"Ờ, ờ." Dương Duy Lực cuống cuồng bế Chu Chiêu Chiêu xoay vòng tại chỗ trong phòng, nhưng cửa thế nào.

"Dương Duy Lực," Chu Chiêu Chiêu bất lực gọi , "Anh ."

"Nghiêm, nghỉ..." Cô hô khẩu lệnh quân đội, "Đi đều bước..."

Dương Duy Lực theo bản năng phản ứng , thế mà xoay vòng tại chỗ nữa, mà chuẩn xác sự chỉ huy của Chu Chiêu Chiêu bước khỏi nhà cây.

Cuộc đối thoại bên trong những gần bên ngoài thực thể thấy một chút, nhưng rốt cuộc thấy Chu Chiêu Chiêu.

Lại thấy tiếng kêu thất thanh của Dương Duy Lực, sắp sinh , tim ai nấy cũng đều thắt .

Kết quả liền thấy cái gì mà nghiêm nghỉ đều bước, đang ngơ ngác thì thấy Dương Duy Lực bế Chu Chiêu Chiêu .

Người quen đều thể nhận sự căng thẳng của Dương Duy Lực, cả đều căng cứng.

"Nhanh, đưa đến bệnh viện." Trần Quốc Bân vội vàng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-378-tai-ngo.html.]

khiêng cáng đến, nhưng Dương Duy Lực lắc đầu: " bế cô xuống núi."

Vợ bảo vệ.

Trước đó ở đây, dùi chỗ hổng. Bây giờ, bảo vệ cô.

"Những yên tâm, một tên cũng thiếu." Trần Quốc Bân với Dương Duy Lực.

"Ừ." Dương Duy Lực tuy gật đầu, nhưng thực lời của Trần Quốc Bân cũng để trong lòng.

Thậm chí, lúc bên tai căn bản thấy những lời khác, chỉ là bản năng gật đầu mà thôi.

Sau đó, bế vợ xuống núi.

Cũng hổ là Dương Duy Lực, với thủ nhanh nhẹn , quả thực còn nhanh hơn dùng cáng.

Chu Chiêu Chiêu cứ thế Dương Duy Lực bế, ánh mắt kiên định về phía .

Nơi , những chỗ cây cối rậm rạp, nhưng Chu Chiêu Chiêu yên tâm an lòng.

Anh nhất định sẽ bảo vệ cô thật .

Anh bao giờ thất hứa.

Dưới chân núi xe chuẩn đợi ở đó, thấy Dương Duy Lực bế Chu Chiêu Chiêu xuống, tài xế ngẩn một chút, lập tức nổ máy: "Đội trưởng, mau lên xe ."

Tiểu đội trưởng mơ cũng ngờ giải cứu nhanh như xuống .

"Chị dâu chị yên tâm, em nhất định sẽ đưa chị đến bệnh viện nhanh nhất." Tiểu đội trưởng Chu Chiêu Chiêu qua gương chiếu hậu, "Bệnh viện bên cũng liên hệ xong ."

Tất cả đều do Dương Duy Lực sắp xếp.

Trước khi giải cứu, xe đưa đón và Phạm Thúy Linh ở bệnh viện đợi sẵn ở đó, chính là sợ sẽ tình huống đột xuất , sợ Chu Chiêu Chiêu sẽ đột nhiên chuyển .

, cô cũng hơn tám tháng , đa t.h.a.i chắc chắn thể so với đơn thai, chắc chắn là sinh sớm.

"Cảm ơn ." Chu Chiêu Chiêu dựa Dương Duy Lực, "Lúc ... hình như đau lắm nữa."

"Sắp đến , lát nữa để chủ nhiệm xem cho." Dương Duy Lực an ủi cô , "Nhất định sẽ ."

Cũng câu là đang an ủi Chu Chiêu Chiêu là chính bản .

Tiểu đội trưởng thấy lời , tốc độ xe cũng tăng lên ít.

Hứa Quế Chi vẫn luôn đợi ở trạm gác cổng Bắc, lúc thấy xe của Dương Duy Lực , thấy Chu Chiêu Chiêu bà cũng thở phào nhẹ nhõm.

"Chiêu Chiêu, đều tại , nên tin lời những đó." Hứa Quế Chi thấy Chu Chiêu Chiêu liền , "Mẹ với con."

Bà chính là tội nhân.

"Mẹ, con ." Chu Chiêu Chiêu an ủi.

"Mẹ, mau lên xe, Chiêu Chiêu đau bụng." Dương Duy Lực cắt ngang lời Hứa Quế Chi.

"Vậy... là sắp sinh ?" Hứa Quế Chi vội vàng lên xe, "Cái ... Chiêu Chiêu , con bây giờ cảm thấy thế nào?"

Nhất thời, càng căng thẳng hơn.

Chu Chiêu Chiêu, "..."

Hình như đều quá căng thẳng , chỉ cô là còn khá bình tĩnh.

Đợi Phạm Thúy Linh kiểm tra xong, Chu Chiêu Chiêu phát hiện dự đoán của vẫn chính xác.

"Vẫn chuyển ." Phạm Thúy Linh hiền từ Chu Chiêu Chiêu , "Đừng lo lắng, thứ đều ."

" để cho chắc chắn, cô khuyên vẫn nên ở bệnh viện theo dõi hai ngày xem ." Bà tiếp.

Dương Duy Lực và Hứa Quế Chi lý nào đồng ý.

Còn việc Chu Chiêu Chiêu đau bụng, ước chừng là phản ứng khó chịu tâm lý do từ căng thẳng chuyển sang trạng thái thả lỏng, khá bình thường.

ai ngờ dưỡng vài ngày, bụng Chu Chiêu Chiêu đau lên.

 

 

Loading...