Đêm Tiểu niên, trời bỗng đổ tuyết, nhưng may là tuyết lớn, đến chiều thì tạnh.
Lòng Chu Chiêu Chiêu cũng thả lỏng, hôm nay là Tiểu niên nên cô cho Vương Thải Hồng và A Hợp Kỳ nghỉ một ngày.
Lúc Từ Cảnh Chu đến, Phó Lôi vẫn tới, còn Chu Chiêu Chiêu đang giúp Hứa Quế Chi gói sủi cảo.
Hôm nay tuy ăn lẩu, nhưng họ vẫn gói sủi cảo, đêm Tiểu niên ở miền Bắc ăn sủi cảo.
Nghe như sẽ cóng tai.
“Dương Duy Lực tối nay mà về kịp,” Chu Chiêu Chiêu , “là thể ăn món sủi cảo nhân thịt bò cà rốt mà thích nhất .”
Thịt bò là hôm nay Hứa Quế Chi cửa hàng cung tiêu mua, dùng để gói sủi cảo.
“Ngẩn đó gì?” Hứa Quế Chi với Từ Cảnh Chu, “Mau rửa tay qua đây gói sủi cảo.”
“Ồ.” Từ Cảnh Chu liếc Hứa Quế Chi, lòng nặng trĩu rửa tay.
Lúc Triệu chính ủy tìm , đang chuẩn đến nhà Dương Duy Lực, kết quả tin đó.
“Mất tích là ?” Anh hỏi cùng một câu hỏi.
câu hỏi Triệu chính ủy cũng trả lời , “Chính là… lúc thực hiện nhiệm vụ đột nhiên mất liên lạc.”
Ám hiệu các thứ đều gián đoạn.
“Anh sẽ .” Từ Cảnh Chu , “Lời sẽ truyền đạt giúp các .”
Dương Duy Lực yêu Chu Chiêu Chiêu như , và cô đang mang thai, nhất định sẽ để xảy chuyện.
“Chuyện cần với cô nữa, Dương Duy Lực một thời gian nữa sẽ về thôi.” Từ Cảnh Chu , day day mi tâm tiếp, “ với dì một tiếng .”
, với Hứa Quế Chi, cũng mở lời thế nào.
Đặc biệt là bây giờ Chu Chiêu Chiêu ngày nào cũng ở nhà, ngoài cũng Hứa Quế Chi cùng.
Anh tìm một thời gian riêng tư thật dễ dàng.
Đêm Tiểu niên, Phó Lôi từ
Vừa mới rẽ nơi cô ở, thấy Từ Cảnh Chu hai tay đút túi quần ở đó.
Anh mặc quần áo của , rõ ràng đợi ở đây khá lâu .
“Có chuyện gì?” Phó Lôi tới hỏi.
“Vào trong .” Từ Cảnh Chu .
“Nói ở đây .” Phó Lôi .
Từ Cảnh Chu liền , “Là chuyện về lão tam, em chắc chắn ở đây ?”
Trước đều khu nhà gia quyến, họ chuyện thể quá gần, tự nhiên sẽ khác thấy.
Phó Lôi: “…”
Tức giận về phía hành lang, Từ Cảnh Chu thuận tay xách chiếc túi trong tay cô.
Phó Lôi cãi với trong hành lang, đành mặc kệ .
“Em xuống đơn vị cơ sở ăn cơm ?” Phía Từ Cảnh Chu hình ngày càng gầy gò của cô, nhíu mày , “Sao gầy thế ?”
Phó Lôi gì, mặt lạnh tanh lấy chìa khóa mở cửa.
Điều kiện ở những nơi như đơn vị cơ sở gian khổ, cô mới hai ngày cảm sốt cao, ăn gì.
Nói là xuống giúp đỡ, kết quả thành gánh nặng.
Vì , khi khỏi bệnh, cô liền nhanh ch.óng tiến hành tư vấn tâm lý, đợi đến khi gần xong thì nhân lúc thời tiết đổi một nữa mà trở về.
Cơ thể của cô, vẫn rèn luyện thêm.
Nếu đến những nơi như thế đổ bệnh.
“Lão tam chuyện gì?” Phó Lôi đóng cửa .
Nhà nhiều ngày ở, trong phòng tuy hệ thống sưởi, nhưng vẫn còn mùi bụi bặm.
Phó Lôi mở cửa sổ thông gió, Từ Cảnh Chu thì cởi áo khoác, xắn tay áo lên dọn dẹp vệ sinh.
“Những việc tự ,” Phó Lôi , “Anh mau lão tam ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-342.html.]
“Lão tam chuyện gì thì ngay cả cửa nhà em cũng ?” Từ Cảnh Chu .
“Anh phát điên gì ?” Phó Lôi nhíu mày.
Từ Cảnh Chu ném chiếc giẻ lau lên bàn, kéo một chiếc ghế xuống, “Tối nay đến nhà Chu Chiêu Chiêu ăn cơm.”
“Đến lúc đó em tìm cơ hội tạo chút thời gian riêng cho với dì, chuyện với bà .” Từ Cảnh Chu .
“Lão tam ?” Phó Lôi hỏi.
“Không , mất tích khi đang thực hiện nhiệm vụ.” Từ Cảnh Chu , “Bây giờ bên quân đội vẫn đang điều tra.”
Phó Lôi trầm ngâm một lúc , “Dương Duy Lực là nóng nảy, thực hiện nhiệm vụ lẽ tình huống đặc biệt gì đó.”
“Anh cũng nghĩ .” Từ Cảnh Chu , “ chuyện với dì một tiếng, lỡ ai đến tai Chu Chiêu Chiêu thì cô cũng sự chuẩn .”
Phó Lôi gật đầu, cằm chỉ về phía cửa, “Ừm, chuyện , tối nay sẽ phối hợp.”
“Bây giờ, .”
Cô xong thu dọn túi xách của .
Từ Cảnh Chu tức đến bật , động đậy cứ thế cô lấy từng món đồ từ trong túi .
Không khí bỗng trở nên yên tĩnh, dường như chỉ còn thấy tiếng hít thở của hai .
Phó Lôi dường như lúc nào cũng bận rộn, sắp xếp quần áo sắp xếp đồ dùng vệ sinh cá nhân.
Có lẽ vì ở trong quân đội lâu ngày, tất cả đồ đạc của cô đều sắp xếp gần như khắt khe, ngăn nắp.
Quay đầu thấy Từ Cảnh Chu vẫn đó, chút ngạc nhiên , “Sao vẫn ?”
Vậy là, lờ ?
“Phó Lôi,” Từ Cảnh Chu cô , “Ở đó, em nghĩ đến .”
Phó Lôi sững , tay đang sắp xếp đồ cũng dừng , nhưng nhanh bắt đầu bận rộn, chỉ là nếu quan sát kỹ, sẽ phát hiện lúc cô còn quy củ như nữa.
“Không .” Cô kiên định .
Từ Cảnh Chu đầy tự tin, “Em dối.”
Cô do dự một chút, điều đó nghĩa là cô nghĩ đến .
“Anh sẽ từ bỏ.” Từ Cảnh Chu tiếp tục , “Nếu em còn đến nơi đó, cùng em.”
Nói xong đợi Phó Lôi phản ứng, dậy đến cửa, “Anh đợi em lầu .”
Ở trong phòng cô quá lâu, cũng cho danh tiếng của cô.
Phó Lôi: “… Anh đến đơn vị cơ sở ?”
Cô hỏi.
Từ Cảnh Chu , “Đơn vị cơ sở mà em đến ?”
Lại , “Sao? Em đến tìm em ?”
Đợi cửa đóng , cô mới thẳng dừng , ngơ ngác ngoài cửa sổ.
Muốn ?
Sao thể chứ?
Đặc biệt là mấy ngày bệnh, như cố ý cứ chạy đầu óc cô.
Thậm chí, lúc sốt cao mê man, cô còn cảm thấy ảo giác, nếu thấy Từ Cảnh Chu ở đơn vị cơ sở?
Chắc chắn là cô sốt quá cao, sinh ảo giác.
Phó Lôi nghĩ như .
Hôm đó cô giường, t.h.ả.m thương uống bát cháo trắng, tự nhủ với , “Nếu tối qua thật sự là Từ Cảnh Chu đến, chăm sóc cô, thì cô sẽ thử một .”
Ở bên , thử ở bên .
đợi đến ngày hôm cô khỏi bệnh hỏi đơn vị cơ sở, căn bản ai đến.
“Chắc chắn là do cô sốt nên sinh ảo giác.”