Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 316: Dương Duy Lực Đi Diễn Tập, Vương Hiểu Quyên Tỉnh Ngộ
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:42:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6jTbQune
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đợi đến sáng sớm ngày hôm , lúc Dương Duy Lực đến đơn vị mới nhớ chuyện quên với Chu Chiêu Chiêu là gì.
Hỏng bét !
Dương Duy Lực vỗ vỗ đầu.
Mấy ngày nay quá bận rộn, tối hôm qua về nhà vội vội vàng vàng nấu bữa tối cho Chu Chiêu Chiêu, đơn vị một chuyến, thế là quên béng mất việc cho Chu Chiêu Chiêu chuyện Hứa Quế Chi sắp đến.
Cũng may, phòng ngủ cho khách ở phòng bên cạnh dọn dẹp xong từ .
mà lát nữa buổi trưa đợi về với Chu Chiêu Chiêu cũng thế thôi, bình thường xe từ căn cứ đến bên đều là buổi chiều mới tới.
Ai ngờ Dương Duy Lực mới đến đơn vị, nhận tin tức: “Hôm nay diễn tập thực chiến.”
Diễn tập thực chiến kéo dài ba ngày, trong thời gian thể liên lạc với thế giới bên ngoài.
“Có khó khăn gì ?” Lãnh đạo cấp hỏi.
“Bảo đảm thành nhiệm vụ.” Dương Duy Lực .
“Lần là cuộc diễn tập thực chiến đầu tiên kể từ khi Bộ Thử nghiệm thành lập, đối với các quan trọng.” Thủ trưởng , “ hy vọng các thể gạt bỏ tạp niệm, coi cuộc diễn tập như một trận chiến đấu thực sự mà đối đãi, nhất định thắng!”
“Rõ.” Hai Dương Duy Lực và Trần Quốc Bân đồng thanh kiên định .
Lúc , gì còn thời gian nghĩ chuyện khác? Xe dã chiến bên ngoài đều lái .
Lúc Dương Duy Lực lên xe bước chân khựng , thoáng qua hướng khu gia quyến.
“Chỉ ba bốn ngày thôi, nhanh lắm.” Trần Quốc Bân vỗ vỗ vai .
Anh cũng là từng cha, sự lo lắng của Dương Duy Lực.
nhiệm vụ ở ngay mắt, việc bọn họ thể chính là nhanh ch.óng giành chiến thắng trong cuộc diễn tập , như mới thể về sớm một chút.
Bên phía Chu Chiêu Chiêu gì, cô ngủ một giấc tỉnh dậy Dương Duy Lực từ lâu , nhưng vẫn giống như ngày thường, bàn bày sẵn bữa sáng xong.
Kể từ khi Chu Chiêu Chiêu mang thai, Dương Duy Lực chỉ cần thời gian là sẽ nấu cơm cho Chu Chiêu Chiêu.
Hơn nữa còn ngoài đặt sữa bò cho Chu Chiêu Chiêu ở nhà đồng hương, vị đồng hương thể trong căn cứ, mỗi buổi sáng sẽ giao sữa bò đến tận cửa nhà Chu Chiêu Chiêu.
Lúc , Chu Chiêu Chiêu uống sữa bò Dương Duy Lực hâm nóng, mở đài phát thanh radio.
Trên lầu hôm nay khá yên tĩnh, lúc Chu Chiêu Chiêu ăn cơm vẫn ốm nghén.
Cơm nước ăn , nhưng uống chút sữa bò thì thể bổ sung chút dinh dưỡng.
Cô vì lý do mang thai, tiết học ở trường cũng giảm bớt một chút, vốn dĩ bọn họ cũng đang thực tập.
Vừa mới khỏi cửa, liền thấy Trương Kiến Thiết từ lầu xuống, lúc thấy Chu Chiêu Chiêu cũng chào hỏi mà trực tiếp xuống lầu.
Chu Chiêu Chiêu lên một cái, lắc lắc đầu.
Cô bây giờ cần theo dõi truy bài sáng và thể d.ụ.c buổi sáng, lúc đến trường bọn trẻ mới tập thể d.ụ.c xong, đang chờ học tiết thứ nhất.
Lúc Chu Chiêu Chiêu bước phòng học, Dương Duy Lực cũng lên xe chỉ huy.
Mà lúc Đinh thị lầu ăn cơm xong bắt đầu yêu sách: “Trong nhà ngột ngạt quá, cô cõng xuống lầu , phơi nắng một lát cho khuây khỏa.”
“ chân của …” Vương Hồng do dự, dù nhà bọn họ ở tầng ba, cõng bà xuống lầu, cô sợ lỡ như ngã.
“ thấy cô chính là cố ý cho khỏi cửa.” Đinh thị bắt đầu ầm ĩ, “Chưa từng thấy đứa con dâu nào nhẫn tâm như cô, cô c.h.ế.t ngột ?”
“Cần cô thì ích lợi gì?” Đinh thị tiếp tục , “Ba ngàn đồng quốc trái cô cũng đòi .”
Nghe , hai ngày nay quốc trái tăng giá .
Đinh thị bây giờ ruột gan đều hối hận đến xanh lè , nhưng cố tình cái đứa Vương Hồng là một khúc gỗ mục, mặc kệ bà thế nào, cô cũng đồng ý.
Cho dù Trương Kiến Thiết đ.á.n.h một trận, cũng nhả .
Thật sự là tức c.h.ế.t mà.
Theo bà thấy, vẫn là đ.á.n.h quá nhẹ, cái loại đàn bà a, chính là thiếu ăn đòn.
“Vâng.” Vương Hồng suy nghĩ một chút, cúi đầu .
“Cả ngày cũng là đang bày sắc mặt cho ai xem nữa,” Đinh thị tức giận , “Cô chê xui xẻo , treo cái mặt đó là chê sống quá dài là ?”
Vương Hồng lên tiếng, thu dọn đồ đạc tiên đem cái ghế Đinh thị chuyển xuống .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-316-duong-duy-luc-di-dien-tap-vuong-hieu-quyen-tinh-ngo.html.]
Lúc lên lầu ngang qua cửa nhà Chu Chiêu Chiêu, cô khựng một chút, nhưng nhanh ch.óng leo lên tầng ba.
Đợi đến khi đưa Đinh thị từ tầng ba xuống, đổ một mồ hôi.
“Cô xem cô vụng về lóng ngóng như hả?” Đinh thị tức giận mắng, “Cô đây là hận thể để nhập viện thêm nữa ?”
“Đồ tâm can đen tối, mong cho c.h.ế.t ?”
Dưới lầu lúc mấy bà lão đang đó chuyện phiếm, đó liền thấy Đinh thị mắng Vương Hồng như tát nước mặt.
Mấy bà lão lắc lắc đầu.
Cái bà Đinh thị a, quá bá đạo .
Người đều giường bệnh lâu ngày con hiếu thảo, Vương Hồng một con dâu như là quá đủ .
Hầu hạ Đinh thị ăn uống tiêu tiểu, còn thế nào nữa?
cũng cảm thấy Đinh thị sai: “Làm con dâu thì nên như , cả ngày hầu hạ chồng cho , cái nếu là ở thời cổ đại thì sớm hưu về nhà .”
Người chính là nương của Cổ Trạch Phong, Cổ thị.
Cha của Cổ Trạch Phong là con rể tới cửa, Cổ thị thấy tiểu nhi t.ử tiền đồ, liền vội vàng theo cùng đến bộ đội, để cha của Cổ Trạch Phong và lão đại ở quê nhà.
Lần Cổ thị lén lấy đồ nhà Chu Chiêu Chiêu tặng đem bán, dạy dỗ một trận, Cổ Trạch Phong thậm chí còn kiểm điểm phê bình ở đơn vị.
Vì chuyện , Cổ thị luôn ghim thù Chu Chiêu Chiêu ở trong lòng.
Xảy chuyện của Đinh thị, Cổ thị cứ rảnh rỗi là dạy dỗ con dâu Vương Hiểu Quyên: “Cô xem cái con Chu Chiêu Chiêu hại cạn, cô tuyệt đối học theo cô .”
Vương Hiểu Quyên lặng lẽ lời nào.
Cổ thị cũng để ý, đứa con dâu của bà chính là như , ngày thường đến cái rắm cũng dám thả một cái.
“Vương Hồng tài cán bao nhiêu, bây giờ còn là ngoan ngoãn hầu hạ ?” Cổ thị chút đắc ý , “Gả cho quân nhân là phúc khí của các cô.”
Đừng cả ngày sướng mà đường sướng.
Cổ thị xong lời , ngẩng cao đầu sải bước ngoài xem náo nhiệt, phía Vương Hiểu Quyên ánh mắt lóe lên.
Cúi đầu ôm lấy con gái: “Ngoan ngoãn, hấp trứng gà cho con ăn nhé.”
Tiền mua trứng gà, là đàn ông lén lút đưa cho cô.
Kể từ chuyện đó, Cổ Trạch Phong mỗi tháng sẽ lén lút đưa cho cô vài đồng, để cô mua đồ ăn cho con gái.
“Dì Chiêu Chiêu là ,” Vương Hiểu Quyên khẽ giọng với con gái, “Nếu nhờ cô , cục cưng ngoan của trứng trứng để ăn .”
Hôm đó, Chu Chiêu Chiêu mời cô ăn cơm, lúc gần bỏ một câu: “ mà là cô, sẽ để con gái chịu khổ cùng .”
“Nghĩ cách , đứa trẻ cũng bố mà.”
“Nếu cô c.h.ế.t , cô cảm thấy Cổ thị sẽ tìm cho con gái cô một kế như thế nào?”
“Hay là cô cảm thấy Cổ Trạch Phong thể chăm sóc cho con gái cô?”
Cô hôm đó cũng bản vì theo cô , càng Chu Chiêu Chiêu từ mà cô ý định tự t.ử?
Bát mì đó cô ngậm nước mắt mà ăn hết.
, cô vẫn thể c.h.ế.t, cô c.h.ế.t thì nhẹ nhõm, nhưng cả đời của con gái cũng coi như xong.
Trở về cô vẫn luôn suy nghĩ về lời của Chu Chiêu Chiêu, con gái là bố.
Buổi tối lúc xong chuyện đó, cô rúc trong n.g.ự.c Cổ Trạch Phong mà .
Trước , những lời đó cô dám . Sau mới phát hiện, thật một chuyện cũng đáng sợ như trong tưởng tượng.
Cổ Trạch Phong sẽ nghĩ cách, còn khổ hai nương con cô .
Vương Hiểu Quyên nghĩ đến đây, mỉm .
Đây chỉ là một sự khởi đầu, cô tin tưởng thứ đều sẽ lên thôi.
.