Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 313
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:42:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kết quả xét nghiệm của Chu Chiêu Chiêu đúng là mang thai.
“Các chỉ đều bình thường.” Phạm Thúy Linh , “Đứa bé khỏe mạnh.”
“Cần chú ý những gì ạ?” Dương Duy Lực căng thẳng hỏi.
“Ba tháng đầu đừng quá lao lực,” Phạm Thúy Linh Dương Duy Lực, , “ cũng cần quá căng thẳng.”
Dương Duy Lực, “…”
Sao thể căng thẳng ?
“Chủ nhiệm, chị thể chi tiết một chút .” Dương Duy Lực từ trong túi lấy một cây b.út, mượn Phạm Thúy Linh một tờ giấy, nghiêm túc , “ sợ quên.”
Nhìn kỹ, lúc chữ tay đều run.
Mọi ơi, tưởng tượng ?
Dương Duy Lực đó, đại đội trưởng Dương minh thần võ của chúng đó, mà núi Thái Sơn sụp mặt cũng đổi sắc đó.
Vừa lúc thấy báo cáo xét nghiệm của Chu Chiêu Chiêu, mà chân tay luống cuống.
Bạn tưởng tượng ?
Quả thực… may mà lúc đó nhiều ở đó, bác sĩ khoa xét nghiệm chỉ mỉm đầy thấu hiểu.
Lúc thấy căng thẳng hỏi han, còn nghiêm túc ghi chép, mặt Chu Chiêu Chiêu đều đỏ lên.
trong lòng ấm áp vô cùng.
Tay cô bất giác đặt lên bụng, nơi đây đang một sinh linh nhỏ bé, bây giờ, bố của sinh linh nhỏ bé đang nỗ lực học hỏi.
Cuối cùng, mười vạn câu hỏi vì của Dương Duy Lực cũng hỏi xong, Phạm Thúy Linh cũng thở phào một nhẹ nhõm.
“Hoặc thể đến thư viện xem, nhớ thư viện của căn cứ chúng hẳn là loại sách .” Phạm Thúy Linh .
“Được ạ, cảm ơn chủ nhiệm.” Dương Duy Lực trịnh trọng , “Sau còn phiền chị nhiều.”
Cả khoa sản, y thuật của Phạm Thúy Linh là nhất, Dương Duy Lực đây là giao phó Chu Chiêu Chiêu cho Phạm Thúy Linh chăm sóc.
“Không phiền.” Phạm Thúy Linh , “Đều là việc chúng nên .”
“À, đúng ,” cô , “Ba tháng đầu quan hệ vợ chồng.”
Mặt Chu Chiêu Chiêu đỏ bừng lên.
Tối hôm qua, họ còn hồ đồ. May mà, đứa bé vẫn khỏe mạnh.
“ .” Dương Duy Lực trầm giọng .
Phạm Thúy Linh .
Người trẻ tuổi ham vui cũng là chuyện thường tình, nhưng m.a.n.g t.h.a.i thì vẫn kiêng một chút, nếu cũng nguy hiểm.
Chỉ là… đội trưởng Dương hình như mới về mấy ngày thôi mà.
Phạm Thúy Linh lắc đầu.
“Chủ nhiệm, hôm nay chị vui vẻ quá nhỉ.” Y tá phòng, thấy dáng vẻ tươi của chủ nhiệm nhà , tò mò hỏi.
“À.” Phạm Thúy Linh , “Chỉ là nghĩ đến vài chuyện vui thôi.”
“ cũng chuyện vui,” y tá hóng hớt , “Nghe vợ của đội trưởng Dương t.h.a.i , đó lúc đội trưởng Dương nhận phiếu xét nghiệm, đều chân tay luống cuống.”
“Còn chuyện ?” Chuyện Phạm Thúy Linh , , “Cái thì .”
“ , chúng đều ngưỡng mộ c.h.ế.t .” Cô y tá nhỏ .
Ai thể ngờ Dương Duy Lực trông lạnh lùng như băng một mặt ai đến như .
đồng thời cũng chứng minh, yêu vợ và đứa con chào đời của .
Dĩ nhiên, cũng những lời chua ngoa, “Đội trưởng Dương sở dĩ căng thẳng như , chẳng là vì trong bụng cô con .”
Người là lo cho đứa con, chứ lo cho của đứa con.
cô y tá nhỏ tin những lời như , lúc Chu Chiêu Chiêu ngất xỉu Dương Duy Lực đưa đến khoa sản, sắc mặt khó coi đến đáng sợ.
Lúc chủ nhiệm thể mang thai, Dương Duy Lực thậm chí còn ý định đứa con .
Cho nên, rốt cuộc lo cho ai, rõ như ban ngày.
Nói về bên , chân của Đinh thị quả nhiên là ngã gãy xương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-313.html.]
Nếu là trẻ tuổi, dưỡng một thời gian là khỏi. vấn đề là Đinh thị ngoài sáu mươi, cú ngã bác sĩ nửa năm thì hồi phục .
Mà đó còn là dưỡng cho thật , nếu sẽ để di chứng.
Đinh thị lúc xong, suýt nữa ngất .
“Vợ con ?” Bà nắm lấy tay Trương Kiến Thiết, “Con gọi nó qua đây, ngã thành thế , Chu Chiêu Chiêu nó đừng hòng chiếm ba ngàn tệ quốc trái của mà trả.”
Nghe xem, đến bây giờ bà vẫn quên ba ngàn tệ quốc trái .
Mà Trương Kiến Thiết, lúc nãy gọi về, đường gọi kể rõ ngọn ngành.
Lúc đó trong lòng cũng ý kiến với Dương Duy Lực và Chu Chiêu Chiêu.
Không thể , một nhà một cửa.
Trương Kiến Thiết cũng cảm thấy, ba ngàn tệ quốc trái Chu Chiêu Chiêu nên trả cho họ.
Kia vốn là Vương Hồng mua, Vương Hồng và Chu Chiêu Chiêu quan hệ thì nên chủ động trả quốc trái.
Bây giờ, lời của Đinh thị, trong lòng thực tán thành.
Mẹ trừng phạt , quốc trái cũng thể trả chứ?
Còn về chuyện Chu Chiêu Chiêu ngất xỉu, Trương Kiến Thiết và Đinh thị theo bản năng lờ .
“Con gọi cô .” Trương Kiến Thiết xong lời Đinh thị liền .
Dù tìm Chu Chiêu Chiêu đòi quốc trái, chồng nhập viện là chuyện lớn như , Vương Hồng cô cũng đến bệnh viện chăm sóc chứ?
Vương Hồng, “…Ồ, .”
“Cô chỉ thái độ thôi ?” Trương Kiến Thiết chút tức giận , “Mẹ ngã gãy chân nhập viện , cô lo lắng chút nào ?”
Vương Hồng nhàn nhạt , “Vậy thế nào? Khóc ?”
Trương Kiến Thiết nghẹn lời.
Mẹ c.h.ế.t, cái gì?
“Cô đến bệnh viện , chút cơm mang qua.” Vương Hồng .
Sắc mặt Trương Kiến Thiết lúc mới khá hơn một chút.
Nhìn bộ dạng của , Vương Hồng mím môi gì thêm, mà bếp , bảo đầu bếp nấu cho Đinh thị một bát mì.
Ca phẫu thuật của Đinh thị sắp xếp buổi chiều tối, lúc Vương Hồng qua thì bà đang truyền nước, thấy đến liền bắt đầu than ngắn thở dài.
“Số khổ quá!” Bà lóc , “Vì cái nhà , đến cuối cùng…”
“Mẹ, ăn cơm thôi.” Vương Hồng ngắt lời bà , đặt hộp cơm bằng nhôm lên bàn, “Con nấu mì cho .”
“Lúc con đến hỏi bác sĩ , bác sĩ thể ăn.”
Ăn xong một tiếng nữa là đến giờ phẫu thuật của bà.
“Tao ngã thành thế , mày chỉ cho tao cái thôi ?” Đinh thị vô cùng bất mãn đặt mạnh hộp cơm xuống bàn một cái “bộp”.
“Vậy ăn gì?” Vương Hồng cũng tức giận, nhàn nhạt .
Bên cạnh một nữ cán bộ trung niên, bộ dạng của bà liền khuyên, “Lão chị dâu , bát mì cũng tệ mà.”
Mới nhập viện, con dâu nấu cho bát mì cũng gì sai.
Chỉ là trong lòng Đinh thị bực tức, nên mượn cớ gây sự.
“Ăn gì bổ nấy,” Đinh thị , “Sao mày hầm cho tao ít móng giò mang đến?”
“Thời gian ngắn quá, kịp.” Vương Hồng , “Mẹ ăn tạm , ngày mai con cho .”
“Không , tối nay tao ăn .” Đinh thị .
Ra vẻ chồng đến nơi đến chốn.
“Vậy , lát nữa con về mua móng giò hầm ngay.” Vương Hồng cũng tức giận, bà thế nào thì thế .
Đinh thị khỏi chút đắc ý, nữ cán bộ trung niên bên cạnh đồng tình lắc đầu.
Mà những chuyện , Chu Chiêu Chiêu đều .