Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 293: Mẹ Chồng Nàng Dâu
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:41:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đào An Nghi thấy Chu Chiêu Chiêu chú ý đến lời , khỏi cảm giác như một đ.ấ.m đ.á.n.h bông.
Ngấm ngầm trừng mắt cô một cái, đó đầu về phía bưu điện.
“Chúng ăn cơm xong mua ?” Vương Hồng hỏi.
Không tại , xong phân tích của Chu Chiêu Chiêu và Lưu Thục Mai, cô cứ sợ Quốc trái sẽ hết mất.
Cho nên hận thể từ nhà lấy tiền lập tức ngay.
“Đi chính sự ,” Lưu Thục Mai lớn hơn hai vài tuổi, , “Đợi xong việc cổng Bắc ăn mừng một chút.”
Lúc đều tâm trạng nấu cơm.
“Thế cũng .” Chu Chiêu Chiêu , “Chúng về nhà lấy sổ .”
Dù đều là rút tiền ở phòng tiết kiệm, cũng cần chạy nhiều nơi, xong việc ăn cơm cũng tệ.
Ba là , khi tách thì ai về nhà nấy lấy sổ tiết kiệm.
Mẹ chồng Lưu Thục Mai vẫn tới, nhà Vương Hồng thì chồng ở nhà, nhưng bà chồng bao giờ quản chuyện ăn của Vương Hồng.
Bà cụ duy nhất phát sầu chính là con trai và con dâu kết hôn mấy năm , mãi động tĩnh gì.
Có lúc bà với Vương Hồng bảo đóng cửa hàng, ở nhà chuyên tâm chuẩn sinh con, nhưng Vương Hồng từ chối.
Vì chuyện , chồng nàng dâu cũng ít cãi .
Bây giờ thấy Vương Hồng về, hỏi, “Chăn bông gửi ?”
“Gửi ạ.” Bận rộn cả buổi sáng uống ngụm nước nào, Vương Hồng về nhà tu một cốc nước lớn , lúc mới vội vàng phòng ngủ lấy sổ.
Ai ngờ chồng theo vẻ mặt dò hỏi, “Gửi chăn bông chắc tốn ít tiền nhỉ?”
Chỉ mấy chiếc chăn bông đó tốn ít tiền , bà cụ cũng là tiết kiệm quen , mà đau lòng.
Đây cũng gả con gái, một sáu chiếc chăn mới còn nhiều bông như .
Trong lòng bà cụ, dán cho Chu Chiêu Chiêu cái mác tiêu tiền như nước sống qua ngày.
Cho nên, từ sâu trong nội tâm bà thực quá thích Vương Hồng qua quá nhiều với Chu Chiêu Chiêu.
đàn ông của Chu Chiêu Chiêu là Dương Duy Lực, đó là lãnh đạo đơn vị con trai bà.
Nếu giúp đỡ, nhỡ Chu Chiêu Chiêu thổi gió bên gối gì đó với Dương Duy Lực, chẳng hỏng tiền đồ của con trai.
“Cái cô vợ của Dương đội trưởng , sống qua ngày.” Mẹ chồng Đinh thị thấy Vương Hồng trả lời, bĩu môi , “Một lúc mua nhiều bông như , nhà ai sống qua ngày như cô chứ.”
Dương Duy Lực tới mang theo một cấp cũ, những đều quen gọi là đội trưởng, Trương Kiến Thiết con trai Đinh thị chính là một trong đó.
“Mẹ, con thấy Chu Chiêu Chiêu khá , đừng bận tâm chuyện nữa.” Vương Hồng .
“Cái kiếm tiền mới tiêu tiền.” Cô , “Chiêu Chiêu thể tiêu nhiều tiền như , chứng minh năng lực kiếm nhiều như thế.”
“Cô một sinh viên nghèo thể gì?” Đinh thị nhíu mày , nhanh , “Có điều cô , gả cho Dương đội trưởng .”
Cấp cũ đều , gia thế bối cảnh nhà Dương Duy Lực lợi hại.
Vương Hồng há miệng chuyện, bỗng nhiên nhớ tới lời dặn của Chu Chiêu Chiêu, cuối cùng vẫn gì.
“Cô cầm sổ tiết kiệm gì thế?” Đinh thị mắt sắc thấy Vương Hồng cầm sổ tiết kiệm, vội vàng hỏi.
Tuy rằng tiền là con dâu mở cửa hàng kiếm , nhưng trong cũng phụ cấp của con trai, hơn nữa, tiền cô kiếm trong mắt Đinh thị đó chính là tiền của nhà bọn họ, chứ của một Vương Hồng.
“Đi chút việc.” Vương Hồng .
Cô cũng giải thích với Đinh thị là mua Quốc trái, bởi vì cô , thì Đinh thị tuyệt đối sẽ để cô mua.
Giống như bà cảm thấy Chu Chiêu Chiêu một lúc gửi về quê mấy chiếc chăn bông là phung phí lãng phí .
Vương Hồng đây cũng từng gửi chăn bông cho nhà đẻ, tháng đó sắc mặt Đinh thị đều lắm.
Ý trong lời chính là cô quá lo cho nhà đẻ, một chút cũng nghĩ cho cái gia đình nhỏ của bọn họ.
Đừng tưởng cô , Đinh thị sớm hai chiếc chăn bông gửi về quê cho con gái bà .
Có điều chuyện cô từng nhắc tới mặt Đinh thị.
Người một nhà mà, thương con gái cũng là chuyện đương nhiên.
“Việc gì thế? Còn thể với ?” Đinh thị , “Có thêm cũng dễ thương lượng một chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-293-me-chong-nang-dau.html.]
“Không cần ,” Vương Hồng cất sổ trong túi xách ngoài, “Con còn việc trưa nay về ăn cơm .”
Đinh thị: “…”
Tuy rằng đây Vương Hồng cũng từng như , nhưng bà cứ cảm thấy chuyện hôm nay bình thường.
Chỉ tiếc Vương Hồng cũng giải thích cho bà, xong lời liền khỏi cửa.
Tiếp đó, Đinh thị liền thấy tiếng Vương Hồng và Chu Chiêu Chiêu chào hỏi ở cửa.
“Xong ? Vậy thôi.” Vương Hồng .
Đinh thị: “…”
Soạt một cái mở cửa , “Vương Hồng , con với Chiêu Chiêu là việc gì cần thế?”
Vương Hồng cũng ngờ bà hỏi dai dẳng buông như .
Ngẩn một chút.
Chu Chiêu Chiêu , đang định chuyện, thì Vương Hồng ngắt lời, “Mẹ, bọn con đang vội, nhiều với nữa.”
Nói xong, kéo Chu Chiêu Chiêu xuống lầu.
Phía Đinh thị nghiến răng mắng thầm trong lòng vài câu.
Bà mà, con dâu kể từ khi thiết với Chu Chiêu Chiêu, thì chẳng chuyện gì .
Giấu bà?
Đinh thị ngẫm nghĩ, cũng khỏi cửa.
Sau đó bà thấy Lưu Thục Mai đang ở giao lộ đợi các cô, cũng Chu Chiêu Chiêu gì, mà thấy Lưu Thục Mai khép miệng.
Sao Lưu Thục Mai cũng tới?
Đinh thị , bước chân xoay chuyển về hướng đơn vị của con trai.
Bà với con trai một tiếng, Vương Hồng mang theo sổ tiết kiệm cùng Chu Chiêu Chiêu ngoài gì .
Bà là quản cô con dâu , thì tìm con trai quản, đừng để tiền của nhà phá sạch mà cũng .
Lại bên , lúc Đào An Nghi đến bưu điện thực tan , nhưng một phụ nữ ở quầy bên đang xem đồ, trong lòng cô vui vẻ.
“Đồng chí, đến lấy bưu kiện.” Đào An Nghi , “Phiền cô giúp lấy bưu kiện một chút.”
“Xin nhé,” Tạ Linh Lệ lắc đầu lịch sự , “Bưu kiện các thứ thuộc quản lý, cô đợi đồng nghiệp của nhờ họ lấy giúp.”
“Vậy cô lấy giúp một chút,” Đào An Nghi , “Bưu kiện đối với quan trọng.”
Có bưu kiện , cô thể khoe khoang thật với đám nhà .
Chu Chiêu Chiêu đến đây lâu như cũng thấy nhà cô gửi đồ tới cho cô.
Nói cho cùng, vẫn là thích mà thôi.
“Đồng chí, thật sự xin ,” Tạ Linh Lệ , “Phiền cô đợi chiều lấy nhé.”
“Cửa bên đều khóa, cũng cách nào giúp cô lấy .”
“Cô…” Đào An Nghi chút tức giận, cảm thấy cô chính là đang qua loa lấy lệ với .
đúng lúc , mấy .
“Lệ Lệ, phụ nữ đến ?” Là giọng của Từ Nhã Ni.
“Vẫn… vẫn tới.” Tạ Linh Lệ .
“Tớ bọn họ là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, còn tin.” Từ Nhã Ni tiếp tục , “Cơm cũng ăn cứ ngốc ở đây đợi, mau ăn cơm .”
Tạ Linh Lệ chút do dự.
“Người , cô đến giúp lấy đồ.” Đào An Nghi .
“Chưa .” Từ Nhã Ni trợn mắt xem thường, “Đợi .”
Đào An Nghi: “…”
Cảm giác sắp tức nổ phổi!