Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 289: Bán Đồ Ăn Trộm

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:41:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người tới Chu Chiêu Chiêu quen, là Dương Thiến Vân, của Ngô Diệu Diệu trong lớp cô.

Mà trong tay chị còn xách một thùng sữa.

“Cô giáo Chu xin nhé,” Dương Thiến Vân áy náy , “ sữa là họ lấy từ chỗ cô.”

Chị nếu thì thể mua chứ?

Chu Chiêu Chiêu là cô giáo của con gái chị , mới dạy bọn nhỏ mấy tháng mà thành tích của con gái tiến bộ nhiều.

Bây giờ hứng thú học tập cao lắm, cho nên chị mới nghĩ mua chút sữa về tẩm bổ cho con.

Lại ngờ đây là đồ Cổ thị trộm từ chỗ Chu Chiêu Chiêu.

Thế thì chị dám lấy?

Đây tin liền vội vàng mang trả .

Cổ thị: “…”

Cổ Trạch Phong: “…Mẹ, thật sự đem mấy thứ đó bán ?”

“Mẹ , mày bớt bậy.” Cổ thị vội vàng biện giải.

lời bà dứt, đến vả mặt.

“Cô giáo Chu,” một nhà xách trứng gà , “Chỗ là trứng gà mua từ chỗ bà nội Viên Viên.”

“Có điều mấy quả trứng gà con nhà ăn mất , nguyện ý bù tiền cho cô, cô xem ?”

Người Chu Chiêu Chiêu quen, là một phụ nữ trung niên, nhưng thấy vẻ mặt đầy lo lắng của chị , Chu Chiêu Chiêu vẫn gật đầu đồng ý, “Được.”

Mắt Cổ thị trừng lớn, “Mẹ Tiếu Tiếu, Tiếu Tiếu nhà cô đang ở cữ ?”

Mua trứng gà của bà chính là để hầu hạ con gái lúc ở cữ ăn.

“Bà với là bà thu mua trứng gà ở thôn bên ngoài.” Mẹ Tiếu Tiếu .

Cho nên chị mới lấy.

Nếu là bà trộm của , của Chu Chiêu Chiêu, chị thế nào cũng thể mua, thế thì chị thành gì chứ?

Từng từng một, đều tìm bà trả đồ, nhưng đồng thời cũng tìm Cổ thị đòi tiền, “Tiền bà trả cho chúng một chút.”

tiền.” Cổ thị , “Mấy thứ ai các lấy từ , chừng các chính là cố ý hại .”

cũng sẽ thừa nhận trộm đồ bán.

“Cái rõ ràng là bà bán cho chúng , còn chỗ rau nữa, bà nếu thừa nhận, thể gọi cả mua đồ của bà hôm đó tới đây.” Dương Thiến Vân .

Cổ thị cũng với chị , con gà là bà mua từ tay trong thôn bên ngoài.

Cổ thị chị như , suýt chút nữa thì nghẹn c.h.ế.t.

Đợi đến lúc , Cổ Trạch Phong còn hiểu nữa chứ?

“Mẹ, tại như ?” Cổ Trạch Phong chút đau lòng , “Ở bộ đội ăn mặc dùng, trong nhà …”

Lời của tiếp nữa.

Trong nhà ?

Quả thực, nhà thật sự .

Kể từ khi chức vụ của điều chỉnh, thể cho nhà theo quân, vợ mang theo con và già cùng đến bộ đội.

Mẹ già cả đời gian khổ mộc mạc quen , cho nên nhà bọn họ cũng vẫn luôn giống như ở quê, dưa muối và màn thầu.

Cổ Trạch Phong dù cũng ở trong bộ đội, về nhà ít, cộng thêm đây ở nhà cũng ăn quen , cũng cảm thấy những thứ gì.

bây giờ ngẫm , điều kiện của bọn họ ở bộ đội hơn ở quê nhiều, căn bản cần thiết sống tiết kiệm như .

Cổ Trạch Phong khỏi nhớ tới lời vợ , “Con còn nhỏ quá, thể mua cho con chút sữa bột hoặc sữa tươi uống ?”

Lời của cô dứt, liền chồng Cổ thị c.h.ử.i mắng, “Cái đồ đàn bà ham ăn , bản sữa cho con b.ú nghĩ đến mấy chuyện .”

“Sữa bột? Sữa bột mua về chắc chắn đều chui bụng cô hết.”

“Cô đừng mà mơ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-289-ban-do-an-trom.html.]

“Trạch Phong nhà chúng cưới cô đúng là xui xẻo tám đời, con cũng chăm xong cần cô còn tác dụng gì?”

Cảnh tượng tiếp theo, chính là vợ lẳng lặng Cổ thị giáo huấn, đến cuối cùng đầu cô càng cúi càng thấp, thậm chí một câu cũng dám , chỉ ôm c.h.ặ.t lấy con gái.

Sau đó vẫn là Cổ Trạch Phong thực sự nổi nữa, kéo , “Không chỉ là sữa bột thôi ? Phụ cấp một tháng của con cũng uống nổi.”

Cổ thị hung hăng trừng mắt con dâu một cái.

Hôm , Cổ Trạch Phong quả thực mua một hộp sữa bột về, điều đó con gái uống , bởi vì nhiệm vụ một thời gian dài về.

Đợi đến khi về , vợ cũng nhắc đến chuyện mua sữa bột nữa, cũng quên mất.

Bây giờ, tại đoạn ký ức cứ thế hiện lên rõ ràng trong đầu.

Tầm mắt Cổ Trạch Phong rơi đứa bé Tiếu Tiếu đang dắt trong tay.

Đứa bé Cổ Trạch Phong khéo quen, là cháu gái của Tiếu Tiếu, bằng tuổi với Viên Viên nhà , là trẻ sinh non.

Đều là trẻ con hai ba tuổi, đứa bé tự chơi đùa chạy nhảy đất, mà con gái Viên Viên nhà gầy gò đến đường cũng chậm chạp.

Anh vẫn luôn cho rằng là do Viên Viên sinh sữa , nhưng trẻ sinh non nhà còn khỏe mạnh hơn con gái .

Cổ Trạch Phong khỏi suy nghĩ nhiều xem là vì cái gì?

bây giờ lúc nghĩ những chuyện , mau ch.óng xử lý chuyện mắt.

“Cô giáo Chu, Tư vụ trưởng yên tâm, đồ lấy nhất định sẽ trả , tiền cũng nhất định sẽ trả cho .”

Câu cùng là với bọn Tiếu Tiếu.

Cổ thị đặt m.ô.n.g xuống đất, lóc lu loa, “Cái thằng phá gia chi t.ử , lấy cái gì mà trả?”

“Đây là đòi mạng ?” Cổ thị lóc kêu gào, “Đáng thương cho một tay bón phân một tay bón nước tiểu kéo mày lớn khôn, đưa mày bộ đội.”

“Mày bây giờ sống , cả mày bọn nó còn đang ở nhà ăn cám nuốt rau kìa.”

“Mày còn trả, mày lấy cái gì mà trả hả.”

Số tiền đó, bà sớm gửi về cho thằng cả xây nhà , căn bản tiền.

“Vậy đem tiền bán đồ ?” Cổ Trạch Phong đen mặt hỏi Cổ thị.

Mới mấy ngày, thể nào tiêu hết chứ?

Đám Chu Chiêu Chiêu đều ngây .

Hóa , đem rau và sữa bộ đội phát phúc lợi cho bọn họ mang ngoài bán?

Thật là… tính toán giỏi quá!

“Mẹ .” Cổ thị ngang ngược , “Dù tiền thì .”

“Mọi .” Chu Chiêu Chiêu ồn đến đau đầu.

Cổ thị vui vẻ, lồm cồm bò dậy từ đất định , thấy Chu Chiêu Chiêu , “Chuyện vẫn là mời Tư vụ trưởng phản ánh với cấp một chút.”

Dùng phúc lợi bộ đội cấp cho nhà để buôn bán, cái phép.

“Đồng chí Chu, Tư vụ trưởng,” Cổ Trạch Phong cuống lên, “Ngày mai nhất định sẽ trả đồ .”

Trước đó thời gian cụ thể, thấy phản ánh lên , lúc liền vội vàng trả?

Chu Chiêu Chiêu lên tiếng, Tư vụ trưởng.

“Tiểu Cổ , chuyện thì thôi, là bắt buộc phản ánh lên .” Tư vụ trưởng .

Nếu thì đó là thất trách.

Sắc mặt Cổ Trạch Phong soạt cái trắng bệch.

Anh , hình như thật sự già nhà hại thê t.h.ả.m .

thể cách nào chứ?

Nhìn dáng vẻ của Cổ thị, chắc cũng đầu tiên .

 

 

Loading...