Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 288: Bà Cổ

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:41:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà Cổ ở khu vực cũng coi như là nổi tiếng.

Tất nhiên, sự nổi tiếng là danh tiếng gì, mà là sự tiết kiệm đến mức hà khắc của bà .

đối với bản , đối với nhà dù là ăn mặc , đều tiết kiệm, tiết kiệm đến mức khiến cảm thấy chút biến thái.

Ví dụ như hiện tại, bà già mặc bộ quần áo đầy miếng vá, vẻ mặt đầy giận dữ Chu Chiêu Chiêu, “ trộm đồ nhà cô.”

“Rau để ở cửa ai cần mới lấy.” Bà thẳng lưng , “ là thấy tiếc của.”

kẻ trộm.

chính là thấy đống rau đó ai lấy thì tiếc đứt ruột, cho nên mới lấy về nhà.

“Hơn nữa, một phụ nữ như cô ở nhà thì ăn bao nhiêu?”

Bà già bĩu môi.

Để ở nhà cũng hỏng mất, còn bằng cho bọn họ ăn.

“Đây là đồ nhà , dùng đó là việc của .” Chu Chiêu Chiêu , “ còn là đầu tiên thấy trộm đồ của năng hùng hồn lý lẽ như đấy.”

“Cô ai trộm đồ hả?” Bà Cổ dường như chọc tức, lao tới chỉ tay mũi Chu Chiêu Chiêu, “Cô ai trộm đồ?”

Chu Chiêu Chiêu cũng ngờ bà bỗng nhiên lao tới, ngón tay suýt chút nữa thì chọc mắt cô.

Dọa cô lùi hai bước, sắc mặt cũng trắng bệch.

“Cái bà gì thế?” Lưu Thục Mai chút tức giận , “Có chuyện gì thể t.ử tế, còn động tay động chân?”

“Rõ ràng là bà trộm đồ của , bà còn .” Tư vụ trưởng chút tức giận .

“Ui da, n.g.ự.c đau quá.” Bà Cổ ôm n.g.ự.c lóc, “Các cứ bắt nạt .”

từng thấy nào vô như .

“Cổ Trạch Phong ?” Tư vụ trưởng với chiến sĩ nhỏ đưa rau, “Đến đơn vị gọi về đây.”

Nhà Tư vụ trưởng ở khu nhà cấp doanh phía , khéo , cùng một tòa nhà với nhà bà Cổ, tính cách của bà vẫn một chút.

Tuy rằng tiết kiệm là một đức tính , nhưng ai thích liên quan chỉ trỏ cuộc sống nhà .

Cổ thị chính là loại .

sống tiết kiệm, cho dù ở đây điều kiện cũng tệ, nhưng Cổ thị vẫn mỗi ngày dưa muối bánh bao ngô như cũ, nhà bà cũng ăn theo bà như .

Cổ thị là ghê gớm, con trai và con dâu đều dám phản kháng gì, chỉ tội nghiệp đứa cháu gái hơn hai tuổi, gầy nhom.

Tư vụ trưởng lúc về thấy bé gái đó, mang cho chút bánh bao bột mì trắng trong đơn vị.

Có một Cổ thị thấy, bà giật phắt lấy cái bánh bao trắng, còn chỉ trích Tư vụ trưởng là hư cháu nhà bà .

Tức đến mức Tư vụ trưởng thật sự còn gì để .

Chỉ là, tòa nhà của họ cách bên nhà Chu Chiêu Chiêu còn xa lắm, Cổ thị nhà Chu Chiêu Chiêu lấy rau?

Tư vụ trưởng điều thắc mắc mãi hiểu.

“Tự thấy.” Cổ thị ngượng ngùng , “Nó mỗi ngày ăn mặc trang điểm lòe loẹt đến trường, nấu cơm.”

Mấy thứ đó để ở chỗ cô, phí phạm.

Chu Chiêu Chiêu , “ tự kiếm tiền tự tiêu, liên quan gì đến bà?”

Con thể sống thể diện một chút , cứ giống như Cổ thị sống như ăn mày mới ?

“Cô như ,” Cổ thị phẫn nộ , “Cô thế chính là chủ nghĩa tư bản, thể lên căn cứ kiện cô.”

“Vừa cùng kiện,” Chu Chiêu Chiêu , “Rau và trứng gà nhà tại treo đàng hoàng cửa trộm.”

Cổ thị há miệng, nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-288-ba-co.html.]

Một lát , Cổ Trạch Phong đầu đầy mồ hôi chạy tới.

Trên đường tới chuyện Cổ thị , đến liền xin Chu Chiêu Chiêu, “Chị dâu, thật sự xin , nhất định sẽ chuyện t.ử tế với , để bà lấy đồ nhà chị nữa.”

“Chỉ nhà thôi ?” Chu Chiêu Chiêu quả thực cái mạch não của chọc .

Cổ Trạch Phong nghẹn lời, ngượng ngùng , “Đương nhiên là đều thể lấy.”

cũng già nhà tính khí thế nào, nhiều nữa cũng .

Chỉ là, Chu Chiêu Chiêu là yêu của Dương Duy Lực, Dương Duy Lực đầu tương lai của Bộ Thử nghiệm, mà khéo mấy hôm lãnh đạo mới tìm chuyện, thể sẽ điều đến Bộ Thử nghiệm.

Cho nên, bất luận thế nào, cũng thể đắc tội Chu Chiêu Chiêu.

Cổ thị còn gì đó, nhưng Cổ Trạch Phong giữ c.h.ặ.t lấy, hạ thấp giọng , “Mẹ , nếu chúng đều về quê, thì cứ việc ầm ĩ tiếp .”

Chu Chiêu Chiêu quan sát kỹ Cổ Trạch Phong, mặc quân phục màu xanh, tuy rằng eo cũng thắt dây lưng, nhưng cái bụng vẫn chút nhô .

Tạo thành sự đối lập rõ rệt với Cổ thị gầy gò khô khốc.

Có điều nếu Chu Chiêu Chiêu gặp vợ con của Cổ Trạch Phong, sẽ cảm thấy sự chênh lệch càng rõ ràng hơn.

Chuyện Cổ thị thích chiếm chút lợi nhỏ Cổ Trạch Phong cũng , nhưng thế nào cũng ngờ to gan như .

Cổ thị mới về quê , ở đây hơn ở quê nhiều, lập tức vội vàng ngậm miệng .

“Rau, sữa và trứng gà đưa tới hai ,” Tư vụ trưởng nhíu mày , “Các mau về nhà lấy mang qua đây.”

Lần , Cổ thị trực tiếp bùng nổ.

Người ở đây , bà quê còn biệt danh gọi là Gà trống từ (nam châm), khác là gà sắt một cọng lông cũng nhổ, bà từ trường, chỉ một cọng lông nhổ mà còn thể từ chỗ khác hút về một ít.

Đồ tay bà , tuyệt đối sẽ chuyện lấy về .

Huống hồ, những thứ đó sớm xử lý , đòi cũng đòi .

“Vâng ,” Cổ Trạch Phong vội vàng , “ lấy ngay đây.”

“Lấy cái gì? Không .” Cổ thị lớn tiếng , “Cái gì cũng .”

Cổ Trạch Phong chút đau đầu Cổ thị, “Mẹ, mấy thứ đó giấu ở ?”

Chủ yếu là hôm cuối tuần về nhà, trong nhà vẫn là dưa muối với cháo kê, nào thấy bóng dáng rau dưa gì?

Cho nên, Cổ Trạch Phong đoán nhất định là Cổ thị giấu .

“Mẹ… Mẹ ăn .” Vẻ mặt Cổ thị chút kỳ quái , “, một lén ăn hết .”

thì, ăn hết cũng thể bắt nôn chứ.

Cổ thị nghĩ đến đây, liếc Chu Chiêu Chiêu một cái, ý tứ là, ăn hết , cô thể ?

Chu Chiêu Chiêu là thể gì bà , nhưng trong nhà Cổ Trạch Phong ?

“Quy tiền .” Chu Chiêu Chiêu .

Cho dù Cổ thị trả rau và sữa các thứ, cô cũng sẽ ăn.

“Cái gì? Sao cô cướp ?” Cổ thị quy tiền, lập tức xù lông, “Thiệt cho cô cũng nghĩ , thấy cô gái là chui trong mắt tiền .”

“Đồ căn cứ phát cho các mà cũng dám bán.” Cổ thị tràn đầy chính khí .

“Thảo nào là từ nông thôn tới, mắt hạn hẹp.”

Mà ngay khi lời bà dứt, bỗng nhiên bên ngoài truyền đến tiếng , “Cô giáo Chu, xin nhé đây là sữa nhà cô, nếu thì cũng sẽ mua.”

Mua?

 

 

Loading...