Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 287: Bắt Kẻ Trộm

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:41:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Chiêu Chiêu ngủ một giấc tỉnh dậy, trời tối đen, đồng hồ lúc là tám giờ tối.

ngủ một mạch từ ba giờ chiều đến tận bây giờ.

Trong phòng yên tĩnh, thể thấy tiếng trẻ con nhà hàng xóm .

Lúc cô mới phản ứng , Dương Duy Lực .

Trên bàn đặt một phong thư, bên trong là nét chữ cứng cáp mạnh mẽ của Dương Duy Lực.

Trên đó bộ đều là những việc dặn dò.

Điều khiến Chu Chiêu Chiêu bất ngờ là, Dương Duy Lực đơn vị sẽ chuyên trách mỗi tuần mang rau và trứng gà đến cho nhà họ một .

Như Chu Chiêu Chiêu ở một cũng cần mua thức ăn nữa.

Ăn cơm xong, Chu Chiêu Chiêu cả tỉnh táo hẳn, một chút buồn ngủ cũng .

Thời gian nhiều việc, bản thảo của cô vẫn , Chu Chiêu Chiêu cầm b.út bàn học bắt đầu sách.

Đợi đến khi hiệu lệnh tắt đèn cô mới phát hiện, bản mấy tiếng đồng hồ.

Tuy nhiên xấp bản thảo, tâm trạng cả cô vẫn vui vẻ.

Những ngày Dương Duy Lực ở nhà, bản thảo gửi cộng thêm lên lớp trở thành thói quen của Chu Chiêu Chiêu mấy ngày nay.

Dường như, thời gian trôi qua cũng chậm như tưởng tượng.

Có điều khiến Chu Chiêu Chiêu ngờ tới là, chuyện rau và trứng gà gửi cho cô mỗi tuần mà Dương Duy Lực đặc biệt dặn dò trong thư, cô đến nay qua hai tuần , từng nhận nào.

Chẳng lẽ, bọn họ quên ?

nên như chứ, Dương Duy Lực công tác nhưng cô vẫn ở đây, hơn nữa đây cũng là một khoản phúc lợi dành cho nhà.

Bản thảo cuối cùng cũng gửi , hai ngày nay việc ở trường của Chu Chiêu Chiêu cũng bận, cuối cùng cũng cơ hội tìm Lưu Thục Mai hỏi thăm một chút.

“Sao rau và trứng gà của em đều đưa tới?” Lưu Thục Mai chút ngạc nhiên, nhíu mày.

“Có thể là chiến sĩ nhỏ quên đưa chăng.” Chu Chiêu Chiêu , “Chị Thục Mai, em chỉ hỏi một chút là việc đưa rau mỗi tuần ngày cố định ?”

“Thông thường nếu tình huống gì đặc biệt, thì là mười giờ sáng thứ ba.” Lưu Thục Mai ngẫm nghĩ .

“Giờ ,” Chu Chiêu Chiêu nhíu mày, “Thứ ba cả sáng và chiều em đều tiết.”

Cho nên bình thường buổi trưa cũng về, trực tiếp ở văn phòng trường một lát hoặc tranh thủ thời gian buổi trưa bản thảo.

“Vậy khi nào là lấy mất ?” Lưu Thục Mai .

Dường như khả năng lớn hơn.

thì, thời đại vật tư cũng phong phú, chức vụ của Dương Duy Lực cao, chỉ chủng loại rau củ khá nhiều mà còn cả trứng gà.

Chắc chắn đỏ mắt nên lấy .

“Hay là cứ hỏi thăm chiến sĩ đưa đồ .” Chu Chiêu Chiêu .

Lưu Thục Mai cũng ý , “Đi, chị cùng em đến đơn vị của họ.”

“Phiền chị quá.” Chu Chiêu Chiêu chút từ chối.

Lưu Thục Mai , “Duy Lực nhà em khi tới tìm chị, nhờ chị chuyện gì thì giúp đỡ em nhiều một chút.”

“Chút chuyện nhỏ thể để em thất vọng về bộ đội của chúng .” Giác ngộ tư tưởng của Lưu Thục Mai vẫn cao, , “Đi thôi, tra cho rõ ràng.”

Hơn nữa cô là vợ Chính ủy, các chị em dâu ở đây mặc định chuyện gì thì tìm cô , mà cô thích Chu Chiêu Chiêu, cho nên liền chủ động đề nghị.

“Cậu Tiểu Triệu chị quen.” Trên đường , cô với Chu Chiêu Chiêu, “Chắc .”

Chiến sĩ nhỏ nuốt chút đồ đó của cô? Bán lấy tiền?

Chuyện nếu bộ đội tra , hậu quả sẽ nghiêm trọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-287-bat-ke-trom.html.]

Chu Chiêu Chiêu gật đầu.

Lần cô và Lưu Thục Mai đăng ký xong liền thẳng cổng lớn của Bộ Thử nghiệm, Lưu Thục Mai hiển nhiên là từng tới đây, nhanh đưa cô đến nhà ăn lớn của Bộ Thử nghiệm.

Lúc giờ cơm, nhưng đến một tiếng nữa là mở cơm , nên trong nhà ăn lớn bận rộn.

Thấy Lưu Thục Mai tới, Tư vụ trưởng ở bếp vội vàng chạy , “Chị Lưu, chị tới đây là việc gì ?”

“Đến hỏi chút chuyện, lúc tiện ?” Lưu Thục Mai .

quên mất, bộ đội ăn cơm sớm hơn nhà bọn họ một tiếng.

Mười một giờ rưỡi là ăn trưa .

“Không .” Tư vụ trưởng dẫn đến phòng bên cạnh, rót nước cho hai , Lưu Thục Mai ngăn , “Vị yêu của Phó đoàn trưởng Dương, thời gian các đưa rau và trứng gà các loại cho nhà ?”

Sắc mặt Tư vụ trưởng đổi, “Sao thế? Chẳng lẽ nhận ?”

“Mỗi tuần chúng đều đưa theo tiêu chuẩn,” chút lo lắng giải thích.

Tuần nếu nhớ lầm, còn một thùng sữa cũng đưa qua cho Chu Chiêu Chiêu .

thấy,” Chu Chiêu Chiêu , “Cho nên, thể phiền gọi chiến sĩ đưa đồ tới một chút ?”

“Cái là chắc chắn .” Tư vụ trưởng , xong dậy ngoài, nhanh thấy tiếng của , “Đi gọi Triệu Tiểu Mao chạy bộ tới chỗ .”

Chắc là đang dặn dò chiến sĩ bên ngoài.

Triệu Tiểu Mao tới nhanh, khi thấy Lưu Thục Mai thì toét miệng , “Chị Lưu chị cũng tới .”

Một chút ý tứ chột cũng , mà là hỏi Tư vụ trưởng, “Tư vụ trưởng, ngài gọi tới gì thế?”

Tư vụ trưởng liền kể chuyện Chu Chiêu Chiêu đến giờ một cọng rau cũng thấy .

Triệu Tiểu Mao cuống lên, “Sao chứ? đều treo ở cửa nhà mà.”

Lại , “Có các chị ở tòa nhà 44 đơn nguyên 1 phòng 201 ?”

.” Chu Chiêu Chiêu .

Triệu Tiểu Mao liền chút hiểu nổi, “ đưa nhầm mà.”

Tiếp đó chi tiết với Chu Chiêu Chiêu về vị trí cụ thể nhà Chu Chiêu Chiêu, “ đợi ở cửa nhà chị một tiếng đồng hồ, chị mãi về, liền treo hết đồ lên tay nắm cửa.”

“Có lấy ?” Tư vụ trưởng .

Triệu Tiểu Mao cuống đến mức sắp .

Chuyện cho cùng là do lười một chút.

Cậu thể mang đồ về, đưa xong các nhà khác nếu Chu Chiêu Chiêu về thì đưa .

Hoặc Chu Chiêu Chiêu nhà, mang về đợi cô nhà đưa.

“Không , ngày mai là thứ ba , chúng chơi trò bắt ba ba trong rọ.” Lưu Thục Mai .

ai cũng ngờ tới, lấy đồ của Chu Chiêu Chiêu, là một bà cụ ở tầng một.

Bà cụ họ Cổ, ngày thường luôn sa sầm mặt mày, hơn nữa còn thích giảng đạo lý lớn.

Bình thường Chu Chiêu Chiêu về cũng gặp qua, bà Cổ thái độ đối với cô còn khá .

Bị bắt quả tang tại trận, bà Cổ bắt đầu hoảng loạn một chút, đó nhanh liền bình tĩnh .

“Chỗ đồ đó đưa cho nó một chút cũng dùng, cả ngày ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt,” bà Cổ , “ lấy một ít thì ?”

Người cũng như tên, bà Cổ chính là kiểu nghiêm túc cổ hủ.

Chu Chiêu Chiêu cái giọng điệu và thái độ chuyện chọc , “Không cả, hành vi hỏi mà tự lấy của bà, khác gì kẻ trộm ?”

Sắc mặt bà Cổ càng thêm khó coi.

kẻ trộm!”

Loading...