Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 285
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:41:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người nhà trong căn cứ gần như đều , ở trang trại nho bên ngoài căn cứ gián điệp.
Ngay cả những nhà mới đến, cũng sẽ nhà dặn dò, “Ra ngoài tuyệt đối đừng đến những trang trại nho đó.”
ai thể ngờ rằng, gián điệp thực sự ở ngay mắt họ.
Bên ngoài cổng Bắc của căn cứ một vài cửa hàng, đều là cửa hàng do nhiều nhà mở ở đây.
Đi dọc theo cổng Bắc về phía bắc, chính là thị trấn gần căn cứ nhất.
Vì gần căn cứ, nên thị trấn cũng coi là khá sầm uất.
Điều khiến kinh ngạc nhất, là ở phía tây bắc của thị trấn một công trình kiến trúc lộng lẫy.
Nghe đó là nhà của lão gia Ô Y Ba Nhĩ uy tín ở đây.
Lão gia Ô Y Ba Nhĩ là một nhà từ thiện, tài trợ cho nhiều trẻ em học, bỏ tiền xây dựng viện dưỡng lão trong thị trấn cho già ở.
Ai nhắc đến lão gia , cũng đều giơ ngón tay cái khen ngợi.
ai thể ngờ rằng, gián điệp lớn nhất chính là vị lão gia Ô Y Ba Nhĩ ‘đức cao vọng trọng’ .
Điều càng khiến kinh ngạc hơn là, lão gia Ô Y Ba Nhĩ là một phụ nữ.
Nếu Dương Duy Lực cảnh giác, phát hiện lão gia Ô Y Ba Nhĩ giả vấn đề, lẽ để bà trốn thoát .
“Làm phát hiện lão gia Ô Y Ba Nhĩ đó ?” Chu Chiêu Chiêu nghi hoặc hỏi Dương Duy Lực.
Chuyện thật quá chấn động.
“Tay.” Dương Duy Lực , “Phần hổ khẩu tay của lão gia đó một lớp chai dày.”
Loại thường là tay s.ú.n.g, vết chai để do thường xuyên luyện s.ú.n.g.
Vì mới manh mối.
Dương Duy Lực lúc đó , mà cẩn thận quan sát mấy trong phòng.
Sự tồn tại của phụ nữ mờ nhạt.
Nếu Dương Duy Lực phát hiện lão gia Ô Y Ba Nhĩ là giả, cũng sẽ để ý đến bà .
Vừa để ý liền phát hiện một vấn đề.
Khi hỏi vấn đề, mắt liếc trộm phụ nữ .
Dương Duy Lực là ai?
Có thể điều đến Bộ Thử nghiệm đảm nhận trọng trách, còn đối phương kiêng dè như , tìm cách phá hoại, năng lực trinh sát vốn mạnh.
Sau đó những bắt thẩm vấn riêng.
“Bọn họ ẩn náu sâu như , phận thật của phụ nữ chắc nhiều nhỉ.” Chu Chiêu Chiêu .
Người cẩn thận như , phận thật của bà chắc nhiều.
“Không nhiều.” Dương Duy Lực tán thưởng véo tay vợ, “ Trác Đình .”
Người đàn ông trung niên là trai của Trác Đình, cũng là tâm phúc của phụ nữ .
Trác Đình thế nào cũng ngờ trai ruột của định g.i.ế.c cô đêm cô gả cho Dương Duy Lực, đó nhân cơ hội đổ tội cho Dương Duy Lực.
Lúc những lời , Trác Đình cả đều sững sờ.
Cô từ nhỏ đến lớn luôn cưng chiều, chịu nổi cú sốc , đó liền khai tất cả chuyện.
Những gì cô , , đoán mò, đều hết.
“Bây giờ giao cho cấp điều tra .” Dương Duy Lực giường vui vẻ , “Chắc sẽ đào nhiều thứ.”
“Còn chuyện em lập công,” Dương Duy Lực véo tay cô , “ phần thưởng công khai lẽ .”
Chu Chiêu Chiêu vốn câu còn chút vui mừng, kết quả thêm một câu , lập tức tức giận đ.ấ.m một cái.
“Em đừng vội, hết ,” , nhịn khẽ mổ lên đôi môi đang chu của cô, “ phần thưởng của em chắc sẽ ghi phần của .”
Nói đến đây chút áy náy, “Xin em.”
Anh cũng thái độ của những nhà trong căn cứ đối với Chu Chiêu Chiêu trong thời gian , còn những lời đồn thổi lưng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-285.html.]
Nếu thể trao những phần thưởng cho cô, miệng của những đó cũng sẽ bịt .
“Em cả,” Chu Chiêu Chiêu , “Chỉ cần đừng gây những chuyện cho em nữa là .”
Lúc thì y tá, lúc đến báo ơn, cô chịu nổi những cú sốc như .
“Còn nữa,” Chu Chiêu Chiêu nghĩ đến chuyện giả vờ thương, “Lần vì lý do đặc biệt nên em tạm thời tha thứ cho , !”
“Anh hiểu, hiểu,” Dương Duy Lực vội vàng nắm tay cô đặt lên n.g.ự.c , “Anh đảm bảo đây là cuối cùng.”
Hừ…
Chu Chiêu Chiêu hừ lạnh một tiếng, rút tay về, “Em đói .”
“Anh nấu cơm ngay đây,” Dương Duy Lực , “Em ăn gì?”
“Anh tự sắp xếp .” Chu Chiêu Chiêu xong liền xoay , “Em ngủ một lát .”
“Được thôi.” Dương Duy Lực vội vàng dậy, đắp chăn cho cô, “Lát nữa nấu xong cơm sẽ gọi em.”
Tối hôm qua Dương Duy Lực cả đêm về, Chu Chiêu Chiêu mấy ngày nay vì chuyện mà lo lắng ngủ mấy, sáng sớm dậy dạy hai tiết, bây giờ chuyện xong, cơn buồn ngủ ập đến.
Dương Duy Lực xót vợ, vội vàng bếp nấu cơm.
Căn nhà là nhà phân, với chức vụ như khi điều đến căn cứ sớm phân nhà .
Khu nhà dành cho cấp đoàn trong căn cứ đều là nhà lầu ba tầng, nhà của Chu Chiêu Chiêu phân ở tầng hai phía đông.
Lúc Trần Quốc Bân xách đồ đến liền ngửi thấy mùi thức ăn thơm lừng từ nhà Dương Duy Lực bay .
“Sao giờ ăn cơm?” Lúc mới hơn mười giờ sáng, sớm cũng muộn.
“Ai mà .” Đào An Nghi mặt cảm xúc .
Chuyện nhà họ Trác ngã ngũ, bây giờ trong căn cứ đều Dương Duy Lực lập công, Trần Quốc Bân còn Chu Chiêu Chiêu đầu đến căn cứ, họ nên đến thăm hỏi một chút.
Sáng sớm mua sữa và hoa quả, còn cố tình kéo cả cô cùng, Đào An Nghi một vạn đến.
“Hay là chúng về ,” cô , “Người đang ăn cơm.”
“Ăn cơm càng .” Trần Quốc Bân xong liền gõ cửa, “Anh quên là ngày mai em công tác .”
Chính xác mà , chiều nay .
Đào An Nghi: “…”
Dương Duy Lực mới xào xong món ăn, vốn định gọi vợ ăn cơm, kết quả thấy tiếng gõ cửa.
Anh mở cửa , liền thấy khuôn mặt chữ điền của Trần Quốc Bân xuất hiện mắt.
“Sao?” Anh lạnh lùng hỏi.
Trần Quốc Bân: “…”
Đây là điệu bộ định cho họ ?
Sau đó liền thấy giọng của Dương Duy Lực, “Vào , nhẹ tay thôi.”
Trần Quốc Bân: “…”
Vẫn hiểu.
Đào An Nghi ở phía khẩy một tiếng, “ là hổ, ngủ đến giờ còn dậy.”
Trần Quốc Bân lúc mới phản ứng , lườm Đào An Nghi một cái, đặt đồ trong tay xuống.
“Lão Dương, ngày mai công tác, chuyện đây ồn ào mãi thời gian đến thăm em dâu.”
“Những thứ để ở đây nhé.” Anh xong liền kéo Đào An Nghi ngoài, “Không phiền nữa, chúng đây.”
Đào An Nghi: “…Trần Quốc Bân bệnh ?”
Cô đến thì cứ nhất quyết kéo đến, cô đến nước còn kịp uống, bắt cô .
“Ai mới là vợ của ?”