Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 282
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:41:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6jTbQune
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Chiêu Chiêu còn đ.á.n.h cô .
Vừa nghĩ đến loại cặn bã hại Dương Duy Lực giường bệnh lâu như , cô tức điên lên.
Chỉ hận thể đ.á.n.h cho cô gái mặt một trận tơi bời.
“Người nhà của các thể tùy tiện đ.á.n.h ?” Người đàn ông trung niên tức giận gầm lên ở phòng đối diện.
Bọn họ đều nhốt riêng.
“Người nhà?” Chu Chiêu Chiêu mỉa mai một tiếng, “Các đều cướp chồng , còn đ.á.n.h cô ?”
“Loại đồ vô liêm sỉ, vong ân bội nghĩa như cô, gặp một đ.á.n.h một .” Chu Chiêu Chiêu lắc lắc cổ tay.
“ liều mạng với cô.” Trác Đình phát điên lao lên đ.á.n.h Chu Chiêu Chiêu, nhưng Điền Thủ Thành ở bên cạnh để cảnh, thể để cô đ.á.n.h trúng Chu Chiêu Chiêu.
‘Bốp’ một cái nữa.
“Cô hành động của cô gọi là gì ?” Chu Chiêu Chiêu lạnh chế nhạo, “Gọi là hạ tiện.”
“…”
Trong phòng bệnh của Dương Duy Lực, Trần Quốc Bân chút phức tạp , “Cậu cứ để vợ đ.á.n.h như ?”
“Cậu cái gì , cái gì gọi là bảo cô ?” Cái nồi Dương Duy Lực tuyệt đối gánh, “Vợ là vì xót , tức chịu nổi.”
“ , mấy cú đ.á.n.h vô tình của Chu Chiêu Chiêu thật sự tồi,” Trần Quốc Bân , “Nếu bọn chúng cứ co đầu rút cổ ở trong , chúng cách cũng dùng .”
Bây giờ mặt , chuyện còn do bọn chúng khống chế là khống chế nữa, theo nhịp điệu của chúng thôi.
Khóe miệng Dương Duy Lực nhếch lên, cho nên mới Chu Chiêu Chiêu chính là ngôi may mắn của .
“ mà, chuyện thương giấu cô , khiến cô tức giận như ,” Trần Quốc Bân , “Cậu lo chuyện cô sẽ thèm để ý đến nữa ?”
“Chuyện đừng quản,” Dương Duy Lực day day mi tâm, “Bên sắp xếp thế nào ?”
“Lát nữa lúc lên sân khấu đừng để lộ tẩy đấy.” Anh tiếp tục , “Mẹ kiếp, ở đây sắp mốc meo .”
“ .” Trần Quốc Bân sa sầm mặt , “Lũ khốn , cũng xử lý bọn chúng cho nhanh.”
Nếu , cứ như ruồi bọ vo ve quanh , khó chịu quá.
“Cậu cứ chờ xem, lát nữa sẽ diễn một vở kịch lớn.” Trần Quốc Bân .
Trần Quốc Bân xong liền ngoài, đến cửa dừng đầu với đàn ông giường, “Tiếc là xem .”
“Cút.” Dương Duy Lực tức đến bật .
Anh mới thèm xem diễn kịch.
Chỉ là khi , Dương Duy Lực suy nghĩ một vấn đề mà Trần Quốc Bân .
Thực vết thương của nghiêm trọng như lời đồn bên ngoài.
Chỉ là b.o.m khói để đ.á.n.h lừa những mà thôi.
Bọn họ theo dõi những đó lâu , chỉ là đám thông minh, ẩn náu trong tộc họ Trác.
Tộc kỳ lạ, giao du với bên ngoài.
Bọn họ mặt, Dương Duy Lực và những khác dù bao nhiêu cách cũng khó mà thi triển.
lúc Chu Chiêu Chiêu xuất hiện.
Trác Đình đợi gần một tháng mới xuất hiện, chắc là điều tra lai lịch của Chu Chiêu Chiêu và quan sát cô để phán đoán tính xác thực của việc Dương Duy Lực thương.
Lúc , Dương Duy Lực càng thể để Chu Chiêu Chiêu thực chỉ thương ngoài da, sớm khỏi .
Anh lo Chu Chiêu Chiêu sẽ để lộ sơ hở đối phương nắm .
“Cùng lắm thì quỳ ván giặt.” Dương Duy Lực nghĩ.
Tóm , thể trừ bỏ khối u ác tính , bảo dỗ vợ thế nào cũng .
Mà bên , Trần Quốc Bân nghênh ngang đến nơi giam .
Người đàn ông trung niên thấy đến, mặt lộ vẻ vui mừng, nhưng cũng chỉ là thoáng qua, đó tiếp tục vẻ thật thà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-282.html.]
“Thủ trưởng Trần , cuối cùng ngài cũng đến .” Người đàn ông trung niên vội vàng tức giận chỉ mặt Trác Đình , “Ngài xem nhà của các kìa, đ.á.n.h em gái thành thế nào .”
“Chuyện các cho chúng một lời giải thích.” Người đàn ông trung niên .
“Còn nữa, nhốt chúng ở đây là ý gì?” Anh tiếp tục , “ gặp thủ trưởng của các , kiện các .”
“Đồng chí Trác đừng nóng vội,” Trần Quốc Bân vội vàng an ủi, “Đơn vị chúng cởi mở và lý lẽ,”
“Chỉ là chuyện xử lý khó,” Trần Quốc Bân thở dài một , “ cũng giúp các .”
“Haiz…”
Anh nặng nề thở dài một .
“Phó đoàn trưởng Trần,” đàn ông trung niên hạ giọng với Trần Quốc Bân, “Có thể chuyện riêng một bước ?”
Trần Quốc Bân trái , đó , “Ở đây đều là của , gì thì cứ .”
“Phó đoàn trưởng Trần bỏ chữ phó ?” Người đàn ông trung niên chớp mắt.
Chỉ thấy trong mắt sự kinh ngạc và một tia tính toán tinh ranh thoáng qua.
.
Binh sĩ tướng quân là binh sĩ .
Bọn họ sớm điều tra rõ ràng, Trần Quốc Bân và Dương Duy Lực đều điều từ nơi khác đến đây cùng lúc, hai đều là phó đoàn trưởng.
Mà vị trí đoàn trưởng chính thức, sẽ quyết định trong cuộc cạnh tranh giữa hai .
Dương Duy Lực vẫn luôn lấn át Trần Quốc Bân.
Anh vốn còn đang nghĩ dùng cách gì để dụ Trần Quốc Bân đến, ai ngờ Trần Quốc Bân tự tìm đến cửa.
nghĩ cũng , chính ủy bận rộn, Dương Duy Lực còn đang viện, chuyện thế tự nhiên chỉ thể do Trần Quốc Bân xử lý.
là đến ông trời cũng giúp bọn họ.
Người đàn ông trung niên nhếch miệng , “Có lẽ chúng thể hợp tác một chút.”
…
Bên , Chu Chiêu Chiêu đ.á.n.h xong vẫn tức giận, chạy đến nhà Lưu Thục Mai.
Trong lòng cô thực một suy đoán mơ hồ.
Bất kể kế hoạch của Dương Duy Lực là gì, với tư cách là vợ của Dương Duy Lực, cướp chồng, cô thế nào cũng tìm chính ủy chủ cho .
“Chiêu Chiêu , em đừng buồn,” Lưu Thục Mai nắm tay Chu Chiêu Chiêu , “Sao những thể vô liêm sỉ như chứ?”
Chuyện dù đặt ai cũng thể đặt cảnh đó , đặt là tức điên lên .
Lại thể chuyện như ?
Cứu ăn vạ.
Rõ ràng kết hôn vợ mà còn cố bám lấy, đây là vô liêm sỉ thì là gì?
“Chính là hạ tiện.” Bà tức giận , “Em yên tâm, lát nữa lão Phùng nhà chị về, nhất định sẽ chống lưng chủ cho em.”
Chuyện Chu Chiêu Chiêu tìm chính ủy, lúc cô bước nhà Lưu Thục Mai, từ cửa sổ đưa tin cho đàn ông trung niên.
Chỉ điều, lúc đàn ông trung niên còn căng thẳng nữa.
Đi thì cứ thôi, mới thấy lạ.
Tốt nhất là gây sự thêm một chút, như sẽ càng náo nhiệt hơn, đến lúc đó sẽ kịch để xem.
“Anh, em thật sự thể gả cho ?” Trác Đình hỏi đàn ông trung niên.
“Có thể.” Người đàn ông trung niên hề nghĩ ngợi trả lời.
con ngốc rằng, ngày cô gả cho Dương Duy Lực cũng là ngày c.h.ế.t của cô .
Bởi vì chỉ cô c.h.ế.t, bọn họ mới thể gây sự .