Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 280: Bí Mật Thôn Tân Trại
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:41:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Quốc Bân sắp tức nổ phổi .
Cái tính nóng nảy của thật sự hận thể đ.á.n.h cho mấy một trận tơi bời, kiếp thế thà đ.á.n.h một trận còn hơn.
“Nói là gia quy tắc gì đó của nhà họ Trác bọn họ, con gái nếu ôm hoặc là gả cho đàn ông ôm , hoặc là c.h.ế.t.” Trần Quốc Bân tức giận .
Gia quy ch.ó má gì chứ, đây rõ ràng là bám lấy Dương Duy Lực .
Bám dai như đỉa đói, hơn nữa còn là loại ý .
“ điều tra Trác Đình và trai cô đến trang trại nho mấy .” Trần Quốc Bân với Dương Duy Lực, “Trong cái trang trại nho đó, nghi ngờ ma.”
Còn là ma gì, thì .
“Tối nay định bảo Lục T.ử bọn họ thám thính xem .” Trần Quốc Bân .
Dương Duy Lực lắc đầu, “Chắc là từ sớm .”
Đối phương rõ ràng là chuẩn mà đến, thể nào còn ở đó đợi bọn họ tìm chứng cứ.
“ thám thính một chút cũng cần thiết.” Dương Duy Lực , “Nhà bọn họ gì bất thường ?”
Nhạn để tiếng, tin chút dấu vết nào?
“ ngóng , Trác Đình đây một đối tượng yêu , nhưng lão già đồng ý, đối tượng đó chạy .” Trần Quốc Bân , “ cũng hình như từng gặp ở trong trang trại nho, cũng c.h.ế.t …”
Tuy nhiên chắc chắn.
Mà cái trang trại nho đó cũng tà môn lắm, gần Hồng Sơn, còn thường xuyên gặp gấu ch.ó.
“Có thể bắt đầu điều tra từ chỗ .” Dương Duy Lực nhíu mày.
Cứ cảm thấy hình như chỗ nào đó đúng, nhưng .
“ , em dâu đến?” Trần Quốc Bân hỏi Dương Duy Lực.
Hôm nay đến hai đều thấy Chu Chiêu Chiêu.
“Chiều cô còn tiết.” Dương Duy Lực .
Trần Quốc Bân thở dài, “Nghe hai thời gian cãi , hòa ?”
Anh cũng là Đào An Nghi lầm bầm vài câu, Chu Chiêu Chiêu quá đỏng đảnh, Dương Duy Lực viện mà cô cũng chăm sóc, còn giận dỗi với Dương Duy Lực.
“Đã hòa .” Dương Duy Lực .
mới hòa bao lâu gặp chuyện , đen đủi thật.
Mà lúc Chu Chiêu Chiêu đang cùng Vương Thải Hồng đến thôn của họ.
Đến giờ cô mới thôn ở đây thực sự quá rộng lớn, giống như ở tỉnh Thiểm Tây một thôn cứ san sát .
“Bố,” Vương Thải Hồng về đến nhà với đàn ông đang phơi ớt trong sân, “Đây là cô giáo của con, cô Chu, cô tìm trưởng thôn.”
Bố của Vương Thải Hồng, Vương Quốc Phú là một tàn tật mất cả hai chân.
Lúc đang xổm đất dùng cái cào nhỏ tay đảo ớt, thấy lời con gái vội vứt cái cào xuống, “Cô giáo… cô giáo mau mời nhà.”
Lại , “Thải Hồng , mau lấy ghế cho cô giáo, còn cả nho ở sân nữa…”
“Không cần , bố Thải Hồng,” Chu Chiêu Chiêu , “ chút việc tìm và trưởng thôn.”
Vương Quốc Phú càng thêm căng thẳng, “Có Thải Hồng nhà cõng em học ảnh hưởng đến khác , … bảo nó để đứa bé ở nhà đừng quản, để nó học cho .”
“Không , bố Thải Hồng đừng căng thẳng, là vì chuyện khác,” Cô vội vàng , “Nhà Trác Đình ?”
“Nhà bọn họ?” Vương Quốc Phú nhíu mày, “Cô giáo Chu tìm nhà họ gì? Người nhà họ Trác tuy sống ở thôn chúng , nhưng chút phức tạp.”
Người nhà họ Trác là những năm từ trong Hồng Sơn chuyển đây, tộc tà thuật.
“Tuy sống ở thôn chúng , nhưng với chúng cơ bản là nước sông phạm nước giếng.” Anh kể.
Hơn nữa, chỗ nhà họ Trác ở cách thôn họ cũng khá xa.
Nơi họ ở cũng tà môn.
“ tộc họ Trác danh tiếng trong thôn cũng lắm?” Chu Chiêu Chiêu .
Đây là Vương Thải Hồng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-280-bi-mat-thon-tan-trai.html.]
“Quả thực là , bá đạo.” Vương Quốc Phú .
Nhắc đến thì, đôi chân của Vương Quốc Phú thương cũng là thương ở khu vực nhà họ Trác sống.
Vương Quốc Phú đây cũng coi là tài giỏi ở đây, từng học chữ với thầy giáo trong thôn, mấy năm chính sách mở cửa liền bắt đầu ăn buôn bán.
đó một Hồng Sơn thì xảy tai nạn, đôi chân mất trong t.a.i n.ạ.n đó.
“ chính là vô tình qua chỗ họ, liền họ thả ch.ó c.ắ.n ,” Vương Quốc Phú , “Nếu vô tình lăn từ núi xuống, chừng thành thức ăn cho ch.ó nhà họ .”
Lúc đó căn cứ vẫn chuyển từ Hồng Sơn , khéo lính qua chỗ lăn xuống, đưa đến bệnh viện trong quân đội.
dù , đôi chân của cũng giữ .
Tuy nhiên, giữ một cái mạng là .
cũng vì , vợ bỏ , trong nhà chỉ còn và hai đứa con nương tựa mà sống.
“Vậy đó tìm họ ?” Chu Chiêu Chiêu tức giận hỏi.
“Tìm?” Vương Quốc Phú lắc đầu, “Họ sẽ thừa nhận .”
Những năm cũng chỉ một qua đó và xảy chuyện.
Hơn nữa, luôn cảm thấy xảy chuyện, chính là vì thấy thứ nên .
Chẳng lẽ trong trang trại đó, vấn đề?
“Sau đó, bên liền truyền gấu ch.ó xuất hiện, bảo trong thôn đừng đến đó.” Vương Quốc Phú vội vàng ngăn suy nghĩ của .
Thậm chí còn đồn rằng, họ chính là gặp gấu ch.ó nên c.ắ.n.
Nghĩ đến đây, Vương Quốc Phú khổ.
Ở đây gì gấu ch.ó nào, chẳng qua là những đó bịa để dọa thôi.
“Cô giáo Chu, bọn họ dễ chọc , cô nhất đừng gì…” Nghĩ đến trải nghiệm của và những phát hiện trong hai năm nay, Vương Quốc Phú khuyên Chu Chiêu Chiêu.
Nếu thể đắc tội, thì nhất đừng dính dáng gì đến nhà họ Trác.
Chu Chiêu Chiêu mơ cũng ngờ, chẳng qua chỉ đến nhà Vương Quốc Phú hỏi thăm một chút, kết quả thu nhiều tin tức như .
“Vậy bây giờ còn cần đưa cô tìm trưởng thôn ?” Vương Quốc Phú , “ mà, tìm trưởng thôn chắc cũng giải quyết vấn đề.”
Nhà họ Trác, ở đây trưởng thôn cũng quản .
“Tạm thời tìm nữa,” Chu Chiêu Chiêu nghĩ ngợi, “Bố Thải Hồng, thể nhờ một việc ?”
“Cô giáo cứ ,” Trên khuôn mặt đen nhẻm của Vương Quốc Phú lộ ánh mắt hy vọng và phấn khích, “ là kẻ tàn phế, còn gì thể giúp cô?”
Từ khi trở thành kẻ tàn phế, trong thôn ít đến qua với , càng đừng gì đến chuyện giúp đỡ .
Cảm giác khác cần đến khiến Vương Quốc Phú kích động đến mức trào nước mắt.
“Hôm nay chỉ đơn thuần đến thăm nhà em Vương Thải Hồng,” Chu Chiêu Chiêu , “Chuyện nhà họ Trác, , cũng .”
Vương Quốc Phú ngẩn , lập tức gật đầu, “Cô giáo yên tâm, hiểu mà.”
, cũng cần thiết đối đầu với nhà họ Trác.
Trong mắt Vương Quốc Phú thoáng qua sự thất vọng, nhưng lập tức phấn chấn tinh thần.
“Cô giáo, Thải Hồng nhà ở trường gây phiền phức cho cô chứ?” Vương Quốc Phú hỏi.
“Không , em ngoan, học tập chăm chỉ cũng ngộ tính,” Chu Chiêu Chiêu Vương Thải Hồng , “ hy vọng em thể tiếp tục học lên.”
Vương Quốc Phú chút chua xót.
Anh cũng cho con gái tiếp tục học, nhưng vấn đề là tiền ?
Vương Thải Hồng học tiểu học thể cõng em , cấp hai cấp ba thì ?
Vương Quốc Phú thở dài.
Điều họ đều là, lúc , một bóng đang lặng lẽ tiếp cận tường rào nhà Vương Quốc Phú.