Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 221
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:37:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn dáng vẻ gợi đòn của , Mao Tiểu Khê thi nữa, nhưng cũng hôn sự của với là chạy thoát .
Dù cũng nể mặt một chút.
Liền trừng mắt lườm một cái : “Thi thì thi, chỉ sợ thua mất mặt thôi.”
Chu Nham Bằng: “...”
Con ranh c.h.ế.t tiệt , còn bắt đầu trù thua.
“Thua thì cô cùng gọi chị dâu đấy.” Hắn .
“Gọi thì gọi, một tỷ tỷ xinh thế , vui mừng còn kịp nữa là.” Mao Tiểu Khê chớp chớp mắt với Chu Chiêu Chiêu, “ ạ, tỷ tỷ xinh ?”
“ còn thi mà.” Chu Nham Bằng tức giận hét lên.
Bên còn thi, Mao Tiểu Khê nhận thua .
“Á, cái gì ?” Mao Tiểu Khê chợt hét lên, kết quả liền thấy Chu Nham Bằng c.ắ.n răng bế bổng cô lên, “Đừng lộn xộn, cô béo cỡ nào ?”
Mao Tiểu Khê: “...”
Cô cao 1m63, nặng tới một trăm cân mà gọi là béo ?
“Chu Nham Bằng, thả xuống, thích bế ai thì mà bế.” Mao Tiểu Khê tức giận .
Vậy mà dám cô béo.
“Còn đau ?” Dương Duy Lực thèm để ý đến bọn họ, dịu dàng hỏi Chu Chiêu Chiêu, thấy cô lắc đầu mới , “Vậy bế em nhé.”
Nói xong, cúi bế kiểu công chúa bổng cô lên.
“Có nặng lắm ?” Chu Chiêu Chiêu khẽ hỏi.
“Không , nhẹ quá.” Dương Duy Lực , “Về nhà ăn nhiều thêm một chút.”
Mao Tiểu Khê ở bên cạnh: “...”
“Cái phụ nữ , cô véo gì.” Chu Nham Bằng oai oái kêu to.
“Vì đáng đời.” Mao Tiểu Khê lườm một cái.
Cũng chịu học hỏi Dương Duy Lực.
Đều là đàn ông, cách lớn thế nhỉ?
“Cái phụ nữ ,” Chu Nham Bằng nghiến răng nghiến lợi, “Cô đợi đấy, xem tiểu gia đ.á.n.h bại tơi bời hoa lá thế nào.”
Phải rằng, năm xưa tuy thua Dương Duy Lực, nhưng mấy năm nay vẫn luôn khổ luyện trượt băng, còn Dương Duy Lực theo như , mấy năm nay từng trượt băng bao giờ.
Vậy , chẳng nắm chắc phần thắng ?
Tuy nhiên, nghĩ là một chuyện, đợi đến lúc thực sự thi đấu, Chu Nham Bằng mới phát hiện , bố mày mãi mãi là bố mày.
“Dương lão tam cái đồ ch.ó mà dám lừa tao.” Chu Nham Bằng ôm Mao Tiểu Khê trong lòng, nghiến răng nghiến lợi .
“Thả xuống.” Mao Tiểu Khê ghét bỏ , “Bản kỹ năng bằng thì trách ai?”
là đồ vô dụng.
“Cô...” Chu Nham Bằng trợn trắng mắt, “Còn vì cô quá béo , ông đây suýt nữa thì bế nổi.”
“Ai bảo là con gà rù...” Mao Tiểu Khê cũng cam lòng yếu thế, lườm một cái.
Chu Nham Bằng tức đến mức sắp nổ tung.
Mao Tiểu Khê trực tiếp thèm để ý đến , hì hì chạy đến mặt Chu Chiêu Chiêu, “Tỷ tỷ xinh ...”
Lại cảm thấy hình như tuổi tác của chắc cũng lớn lắm, liền tiếp: “ tên là Mao Tiểu Khê, năm nay 20 tuổi, là tên khốn khiếp Chu Nham Bằng cho lệch lạc, nếu như lớn tuổi hơn chị...”
“Chị tên là Chu Chiêu Chiêu,” Chu Chiêu Chiêu mỉm , “Năm nay chị 22 tuổi, lớn hơn em hai tuổi.”
“Vậy em gọi chị là Chu tỷ tỷ nhé.” Mao Tiểu Khê , “ chị trẻ quá mất.”
Cứ như mới mười tám tuổi .
“Họ Chu?” Chu Nham Bằng tới vặn thấy, liền cợt nhả , “Vậy chúng là một nhà , hèn chi thấy cô quen mặt thế.”
Lời dứt, liền nhận tiếng nhạo của Mao Tiểu Khê.
“Mao Tiểu Khê.” Chu Nham Bằng nghiến răng.
“Nghe thấy , tai điếc .” Mao Tiểu Khê ghét bỏ , “Anh hét lớn như gì?”
Nói xong gãi gãi tai, sang với Chu Chiêu Chiêu: “Chu tỷ tỷ thôi, chúng trượt băng nào.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-221.html.]
“Chị... chị vẫn trượt lắm.” Chu Chiêu Chiêu chút ngại ngùng .
“Vậy để em...” dạy chị, hai chữ phía còn kịp , cảm thấy lưng lạnh toát, ánh mắt lạnh lẽo của ai đó đang cô, Mao Tiểu Khê gượng, “Vậy để đàn ông của chị dạy chị , trượt giỏi lắm đấy.”
“Này, Mao Tiểu Khê, cô ở ngay mặt mà khen đàn ông khác, cô coi c.h.ế.t hả?” Chu Nham Bằng .
Khen ai khen khen Dương Duy Lực, trượt giỏi, Chu Nham Bằng cũng kém.
“Bại tướng tay.” Dương Duy Lực nhạt nhẽo thốt bốn chữ.
Chu Nham Bằng: “...”
Lật bàn, kiểu thì hết chuyện nổi .
“Thử nhé?” Dương Duy Lực đến mặt Chu Chiêu Chiêu, dịu dàng .
Chu Nham Bằng dụi dụi mắt .
là sống lâu mới thấy, mà thể thấy một mặt dịu dàng thế của đại ma vương.
“Vâng.” Chu Chiêu Chiêu gật đầu.
Dương Duy Lực liền nắm lấy tay cô, từ từ và kiên nhẫn dạy cô trượt băng.
“Thật đáng ngưỡng mộ nha.” Mao Tiểu Khê hai ở cách đó xa, lên tiếng.
“Sao nào?” Chu Nham Bằng cô, “Cô cũng dạy cô ?”
Mao Tiểu Khê lườm một cái, trượt đến mặt Dương Gia Hinh, “Lại đây, chị dạy em.”
“Cảm ơn tiểu tỷ tỷ.” Dương Gia Hinh ngọt ngào .
“Miệng ngọt ghê.” Mao Tiểu Khê tiếng gọi tiểu tỷ tỷ cho vui sướng nở hoa trong lòng, kéo theo lúc dạy cũng nghiêm túc.
Chu Nham Bằng ở bên cạnh sờ sờ cằm, “Cô trượt mà còn tức giận, đúng là chỉ phụ nữ và tiểu nhân là khó chiều.”
Tên đại hán vác máy ghi âm ở bên cạnh: “... Vậy nhạc disco bật nữa ?”
“Bật, bật to lên một chút.” Chu Nham Bằng lớn , “Phải náo nhiệt lên mới là đón năm mới chứ.”
Trong chốc lát, cả mặt hồ đều trở nên náo nhiệt.
“Người bạn của cởi mở thật đấy.” Chu Chiêu Chiêu về phía Chu Nham Bằng một cái.
Giây tiếp theo liền Dương Duy Lực bẻ thẳng đầu , bắt cô thẳng , “Người đàn ông của em đang ở đây .”
Còn tâm trí đàn ông khác.
“Đồ hũ giấm.” Chu Chiêu Chiêu nhỏ giọng lầm bầm một câu.
“Vừa nãy, ánh mắt em như thế .” Khóe miệng Dương Duy Lực nhếch lên, ghé sát tai cô nhỏ giọng .
Đặc biệt là lúc bế cô tăng tốc lao về đích ở phút cuối, cô gái của ôm c.h.ặ.t lấy cổ , trong ánh mắt lấp lánh tia sáng sùng bái và ái mộ.
Lúc , mà tâm trí đàn ông khác.
“Anh im miệng .” Chu Chiêu Chiêu đến mức đỏ mặt, hất tay tự trượt ngoài.
“Dương Duy Lực,” Cô chợt gọi, “Lần hình như em thực sự trượt .”
Không giống như , lời dứt ngã dập m.ô.n.g.
Lần cô cẩn thận, theo phương pháp mà Dương Duy Lực dạy.
“Có em sắp bay lên .” Cô dang rộng hai tay cảm nhận một chút, Dương Duy Lực cẩn thận bảo vệ ở phía cô.
“Tình cảm của tiểu thúc và tiểu thẩm thẩm em thật .” Nhìn thấy cảnh , Mao Tiểu Khê chân thành .
Vừa nãy ngưỡng mộ, là thực sự một chút, nhưng nhiều hơn là chọc tức Chu Nham Bằng một phen.
Bây giờ, cô là thật tâm thật ý ngưỡng mộ Chu Chiêu Chiêu .
Ánh mắt bất giác về phía Chu Nham Bằng ở cách đó xa, cũng bên cạnh gì mà chọc tức kêu oai oái.
Chuyện ...
là so sánh thì sẽ tổn thương.
Chu Nham Bằng chợt thấy lạnh sống lưng, Mao Tiểu Khê lườm một cái, hỏi bên cạnh: “Cô thế?”
Sao cứ lườm một cách khó hiểu .
Lẽ nào là quá thích ?
Chu Nham Bằng sờ sờ cằm, cảm thấy khả năng vô cùng lớn!
Trang web quảng cáo bật lên