Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 219: Mùng Một Tết

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:37:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiếp , cái Tết đó Chu Chiêu Chiêu trải qua thể là thê t.h.ả.m vô cùng.

Chồng gặp t.a.i n.ạ.n mất tích, cha cũng qua đời vì tai nạn.

Người trong thôn đều đồn Chu Chiêu Chiêu là chổi, khắc c.h.ế.t Dương Duy Lực khắc c.h.ế.t Chu Chính Văn.

Tất cả đều tránh cô như tránh tà.

Bây giờ, cô gả cho Dương Duy Lực, họ hôn lễ nghi thức, nay cô còn dọn ở nhà họ Dương.

Những điều đều là chuyện từng xảy ở kiếp .

Điều khiến Chu Chiêu Chiêu ngờ tới hơn nữa là, sáng sớm mùng một Tết còn lì xì.

"Mẹ, con lớn thế ." Chu Chiêu Chiêu bao lì xì trong tay, chút ngại ngùng.

gia đình .

"Cầm lấy con, các con lớn thế nào trong lòng vẫn là trẻ con," Hứa Quế Chi , "Ngay cả chị dâu cả con cũng đấy."

"Cảm ơn ." Trong lòng Chu Chiêu Chiêu ấm áp.

"Gả cho Duy Lực phúc khí lớn nhất chính là chồng như ." Cô , "Con hạnh phúc quá."

"Là Duy Lực phúc mới cưới con." Hứa Quế Chi , "Con hai năm Tết nhất còn chẳng khỏi cửa."

Mấy bà già chuyên môn chọc tim gan khác, gặp mặt hỏi bà, "Thằng ba nhà bà đối tượng ?"

Hoặc là khoe khoang con gái hoặc con trai nhà họ kết hôn hoặc con .

Làm bà tức c.h.ế.t.

Hôm nay, bà sửa soạn bản thật , trang điểm một chút ngoài.

, mặc chiếc áo khoác lông vũ màu đỏ Chu Chiêu Chiêu tặng bà, ấm .

Đến lúc đó khoe khoang với họ một trận cho .

Con cái các bà kết hôn sớm thì ? Nhìn xem con dâu nhà hiếu thuận bao, dạo phố cũng quên mua quần áo cho hai ông bà già .

"Ông định đấy?" Đang nghĩ ngợi, liền thấy Dương Quyền Đình cũng .

Mặc, chính là bộ quần áo mới Chu Chiêu Chiêu tặng ông.

"Ra ngoài dạo." Dương Quyền Đình quàng khăn .

Hứa Quế Chi đ.á.n.h giá ông từ xuống , từ lên , "Cái khăn của ông là Chiêu Chiêu đan cho ông ?"

"Ừ, thế? Không quàng ?" Ông chút tự nhiên , "Gió hôm nay cũng lớn đấy."

Hứa Quế Chi mím môi , vạch trần ông.

Mọi năm mùng một bà gọi thế nào cũng chịu khỏi cửa, hôm nay tự sửa soạn chỉnh tề đòi ngoài.

"Bà cái gì thế?" Dương Quyền Đình hỏi bà.

" xem hôm nay mặt trời mọc đằng nào?" Hứa Quế Chi .

Dương Quyền Đình: "..."

Biết bà đang trêu chọc , ông sa sầm mặt, "Cái bà già , bà đang cái gì."

Nói xong, nhét cho Chu Chiêu Chiêu một bao lì xì, "Bố... ngoài dạo."

Chu Chiêu Chiêu: "..."

"Cho con thì con cứ cầm lấy ." Hứa Quế Chi với cô, "Lát nữa bảo thằng ba đưa con chơi."

Bà cũng mau ch.óng sửa soạn ngoài thôi.

Hôm nay, khoe cho mấy đó đỏ mắt thì coi như bà thua.

"Bố vội vàng ngoài gì thế ạ?" Chu Chiêu Chiêu nghi hoặc hỏi.

"Đi buôn chuyện." Triệu Vịnh Mai , "Mọi năm chú ba cưới vợ mấy đó cứ lấy chuyện , năm nay hai đứa cưới , bố coi như trút cục tức ."

Chu Chiêu Chiêu: "..."

Cô nghĩ thế nào cũng ngờ là vì lý do .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-219-mung-mot-tet.html.]

Đang chuyện, liền thấy Dương Duy Lực cõng Dương Gia Mặc vai .

Dương Gia Mặc càng vẻ mặt hưng phấn.

"Mẹ, bọn con thắng ." Dương Gia Mặc còn đến gần bắt đầu hưng phấn vẫy tay hét lên, "Chú út lợi hại lắm."

Hóa , bé sáng sớm kéo Dương Duy Lực đại viện chơi.

Trong đại viện mỗi năm sáng mùng một Tết đều một cuộc thi tự phát của lũ trẻ, năm nay là trẻ con cưỡi vai lớn chạy đua.

Chuyện đối với Dương Duy Lực mà , quả thực là chuyện dễ như trở bàn tay.

Có điều năm cũng , nhưng năm Dương Duy Lực đều khinh thường tham gia mấy cuộc thi như thế .

Chú út năm nay thật dễ chuyện.

"Thím nhỏ, cái cho thím." Dương Gia Mặc đưa một cái kẹo hình qua, "Chú út thắng cho thím đấy."

"Thím nhỏ ăn, cho Mặc Mặc ăn." Chu Chiêu Chiêu , đưa bao lì xì chuẩn sẵn cho bé, "Chúc Mặc Mặc năm mới vui vẻ, ăn ch.óng lớn."

"Cảm ơn thím nhỏ." Dương Gia Mặc vui vẻ to, "Thím nhỏ năm mới vui vẻ."

Chu Chiêu Chiêu xoa đầu bé, đưa cho Dương Gia Hinh một bao lì xì, "Hinh Hinh năm mới vui vẻ."

"Thím nhỏ năm mới vui vẻ." Dương Gia Hinh .

"Em dậy ?" Dương Duy Lực dịu dàng , "Thu dọn một chút, lát nữa đưa em trượt băng."

Sáng mùng một Tết đều là các loại vui chơi, hồi trẻ Dương Duy Lực cũng thường xuyên cùng đám bạn hồ trong công viên trượt băng.

Hồi đó chơi điên cuồng lắm.

Chỉ là ít .

trượt băng vẫn luôn là một trong những môn thể thao Dương Duy Lực thích nhất.

"Trượt băng?" Chu Chiêu Chiêu còn gì, Dương Gia Hinh bên cạnh mắt sáng lên, "Là hồ trong công viên ạ?"

Dương Duy Lực gật đầu.

Liền thấy mắt Dương Gia Hinh sáng rực.

"Muốn cùng ?" Chu Chiêu Chiêu hiếm khi thấy cô bé hoạt bát như , hỏi.

"Con..." Dương Gia Hinh theo bản năng về phía Triệu Vịnh Mai.

Cô bé , nhưng liệu phiền chú út và thím nhỏ ?

"Muốn thì chúng cùng nhé." Không đợi Triệu Vịnh Mai mở miệng, Chu Chiêu Chiêu , hỏi Dương Duy Lực, "Được ?"

Dương Duy Lực vốn định thế giới hai , nhưng đôi mắt hạnh lấp lánh của vợ nhỏ đang đầy hy vọng, còn gì mà đồng ý?

"Hai đứa , nó con gái con đứa trượt gì?" Triệu Vịnh Mai .

"Chị dâu, cứ để Hinh Hinh cùng ạ," Chu Chiêu Chiêu , "Hơn nữa em cũng trượt, đến lúc đó để Dương Duy Lực dạy bọn em."

Triệu Vịnh Mai còn định , liền thấy con gái bà đầy mong chờ, "Mẹ, cho con mà, con nhất định sẽ ngoan ngoãn lời."

Dương Gia Hinh từ nhỏ hiểu chuyện, ít khi nũng với bà như , Triệu Vịnh Mai mềm lòng, áy náy với Chu Chiêu Chiêu, "Vậy... phiền Chiêu Chiêu ."

"Không phiền ạ," Chu Chiêu Chiêu , bảo Dương Gia Hinh, "Mau quàng khăn đeo găng tay , chúng xuất phát."

Dương Gia Mặc cũng , nhưng Triệu Vịnh Mai ngăn , "Đợi con lớn thêm chút nữa hãy ."

Không thể để cả hai đứa trẻ cho Chu Chiêu Chiêu trông , Tết nhất, vợ chồng son còn âu yếm chứ.

"Vui thế ?" Dương Duy Lực theo cô phòng, thấy cô vui vẻ ngân nga hát soi gương quàng khăn.

"Được chơi đương nhiên vui ." Chu Chiêu Chiêu , trừng mắt , "Hôm nay dạy em trượt băng cho t.ử tế, bậy."

Không cô nghĩ nhiều, chủ yếu là tên Dương Duy Lực kể từ khi kết hôn xong liền bắt đầu phóng túng bản .

Vừa nãy còn dám mặt Triệu Vịnh Mai và bọn trẻ, gãi... lòng bàn tay cô?

Cái kiểu nhẹ nhàng đó... tê tê dại dại...

Thật là quá đáng!

 

 

Loading...