Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 217: Oan Gia Ngõ Hẹp
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:37:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Quốc Bân khuôn mặt chữ điền, mang cho cảm giác là chính trực.
Lúc ở đây, bộ quần áo Đào An Nghi đưa tới, đôi lông mày rậm nhíu .
Trong lòng Đào An Nghi cũng căng thẳng, dù đây cũng là gặp mặt thứ hai của cô và Trần Quốc Bân.
Tất nhiên, gặp thứ hai và đầu tiên ý nghĩa khác .
Điều đó biểu thị cô đồng ý tìm hiểu Trần Quốc Bân.
Trần Quốc Bân đương nhiên khi nhận tin cũng chút dám tin, dù Đào An Nghi cũng là phóng viên tòa soạn báo, hơn nữa còn xinh như , giống là một gã thô kệch , còn đèo bòng thêm một đứa con gái.
Gia đình giới thiệu cho mấy , nhưng qua một đời vợ còn con gái, lập tức đồng ý.
Tất nhiên, cũng kiểu đồng ý, nhưng bản Trần Quốc Bân ưng.
Lần đầu tiên gặp Đào An Nghi, Trần Quốc Bân vẻ và cách chuyện của cô thu hút.
Chỉ là cũng , phụ nữ tri thức văn hóa như Đào An Nghi, thể để mắt tới ?
Tuy nhiên, đợi đến ngày hôm giới thiệu liền Đào An Nghi đồng ý xem mắt tiếp với .
Xem mắt tiếp?
Đại biểu cho cái gì?
Điều đại biểu Đào An Nghi ý với Trần Quốc Bân , đồng ý tìm hiểu, thậm chí nghĩ sâu hơn, chính là đồng ý kết hôn với .
Trần Quốc Bân đương nhiên vui mừng .
Rèn sắt khi còn nóng, Trần Quốc Bân dứt khoát hẹn Đào An Nghi ngoài, xem phim dạo phố, cái gì nên mua thì mua cái gì nên tiêu thì tiêu.
Điều khiến vô cùng thiện cảm là, Đào An Nghi kẻ mắt cạn.
Anh tặng quần áo cho cô , cô tuy từ chối, nhưng liền đề nghị qua .
Anh tặng em quần áo, em cũng mua cho .
Chỉ là bộ quần áo ... quá trẻ trung ?
Trần Quốc Bân chút do dự, theo bản năng từ chối.
cũng , đầu tiên mà từ chối ý của Đào An Nghi, cô gái sẽ cảm thấy mất mặt.
Ngay lúc đang do dự, Dương Duy Lực và Chu Chiêu Chiêu tới.
"Dương Duy Lực." Trần Quốc Bân liếc mắt liền thấy , bước tới bắt tay, "Cậu em, đang nghỉ phép ?"
"Vâng." Dương Duy Lực cũng bắt tay , , "Lâu gặp."
"Chứ còn gì nữa?" Trần Quốc Bân , "Kể từ từ biệt đó, em cũng hai năm gặp nhỉ."
"Đây là?" Anh Chu Chiêu Chiêu bên cạnh, "Đối tượng ?"
"Không ," Dương Duy Lực nhạt giới thiệu, "Đây là vợ em, Chu Chiêu Chiêu."
Lại giới thiệu Trần Quốc Bân với Chu Chiêu Chiêu, "Lãnh đạo đơn vị cũ của ."
Trần Quốc Bân lắc đầu, đang giữ thể diện cho .
Nào ngờ lời lọt tai Đào An Nghi khác hẳn, cô chỉ thấy hai chữ, lãnh đạo.
Trần Quốc Bân là lãnh đạo của Dương Duy Lực.
Chuyện khiến Đào An Nghi bỗng cảm thấy, thực gả cho Trần Quốc Bân dường như thêm một lý do.
Đào An Nghi cô gả thì gả cho nhất.
Tất nhiên, cái nhất , trong lòng Đào An Nghi, chính là hơn Dương Duy Lực.
Chức vụ cao, cũng tính.
Lập tức bên cạnh Trần Quốc Bân.
"Vị là đồng chí Đào An Nghi." Trần Quốc Bân giới thiệu, "Phóng viên tòa soạn báo tỉnh."
"Duy Lực, Chiêu Chiêu." Đào An Nghi nhạt chào hỏi.
Dường như, quan hệ thiết, hơn nữa giữa họ cũng chút xích mích nào, là bạn bè quen .
Chu Chiêu Chiêu nhàn nhạt gật đầu.
Dương Duy Lực thì càng trực tiếp, để ý cũng thèm.
Không hẹp hòi, mà là cảm thấy cần thiết.
Trần Quốc Bân là một gã thô kệch tự nhiên hiểu sóng ngầm trong đó, hỏi, "Mọi quen ?"
Lại , "Nhìn , đều là tỉnh thành cả mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-217-oan-gia-ngo-hep.html.]
Chỉ , nhà ở tỉnh ngoài, nhưng một vị lãnh đạo ở tỉnh thành, nên mới giới thiệu cho đối tượng .
"Mọi cứ bận ," Dương Duy Lực nhiều về chuyện , "Bọn em đây."
Nói xong, thẳng trong đưa biên lai cho cô bán hàng, cầm lấy quần áo mua, nắm tay Chu Chiêu Chiêu rời .
"Cái thằng ," Trần Quốc Bân đối với thái độ của một chút cũng lạ, lắc đầu, "Tính tình vẫn y như thế chẳng đổi chút nào."
Nhớ năm xưa khi họ cùng việc, mặt thằng nhóc cứ như tảng băng điêu khắc .
Có một thời gian, họ còn tưởng .
"Đồng chí Trần, thử bộ ?" Trong lòng Đào An Nghi tức c.h.ế.t, nhưng mặt Trần Quốc Bân vẫn hề biểu hiện chút nào.
Ngược tủm tỉm , "Bộ mặc chắc chắn trông tinh thần."
Phải rằng, đôi khi Đào An Nghi gỡ bỏ hình tượng cao ngạo, chỉ cần là cô lấy lòng, thì nhất định chuyện cô .
Vốn dĩ là trông trẻ trung, nhưng chủ đề tuổi tác đối với cô và Trần Quốc Bân đều là điều cấm kỵ.
Trông tinh thần, Trần Quốc Bân sẽ bài xích như .
Quả nhiên, cô xong, sắc mặt vốn còn chút kháng cự của Trần Quốc Bân giãn nhiều.
Cuối cùng, do dự một chút cầm quần áo phòng thử đồ.
Nếu nhầm, Dương Duy Lực dường như cũng lấy bộ quần áo tương tự.
Chỉ là, lớn hơn Dương Duy Lực mười mấy tuổi lận.
Nghĩ đến đây, Trần Quốc Bân khổ một cái.
rốt cuộc vẫn thử.
Lúc bước , cảm thấy sắp là nữa .
mắt Đào An Nghi sáng lên, "Đẹp."
Cô bán hàng bên cạnh: "..."
Đó là các thấy mặc thôi.
Chỉ là đây là quần áo trong cửa hàng của họ, ai đẩy việc ăn ngoài cửa cả.
Lập tức cô bán hàng cũng bắt đầu khen ngợi.
Trần Quốc Bân: "..."
Đẹp thật ?
Mãi đến khi mua quần áo xong, Trần Quốc Bân vẫn còn nghi hoặc.
"Lần đến nhà em, cứ mặc bộ ." Đào An Nghi .
Đến nhà cô ?
Mắt Trần Quốc Bân sáng lên, nhanh ch.óng gật đầu, "Đồng chí Đào, em đến nhà em ý nghĩa gì ?"
"Quốc Bân, em thể gọi như ?" Cô chút e thẹn , "Em đương nhiên điều đại biểu cho ý nghĩa gì."
Lại , "Nếu đồng ý."
"Đồng chí Đào, ..."
"Gọi em là An Nghi hoặc An An ." Đào An Nghi .
"An... An Nghi, đồng ý." Trần Quốc Bân vui mừng đến mức lắp bắp, gật đầu lia lịa, "Chỉ là... khi nào thì thích hợp?"
Anh chính là sấm rền gió cuốn như .
Đã xác định , thì rèn sắt khi còn nóng.
"Người nào là đối tượng xem mắt của Đào An Nghi thế?" Bên ngoài, Chu Chiêu Chiêu đợi xa mới hỏi Dương Duy Lực.
"Chắc là ." Dương Duy Lực .
"Anh là lãnh đạo của ?" Chu Chiêu Chiêu thở dài một .
Nếu là , thì cái đuôi của Đào An Nghi vểnh lên tận trời .
Hơn nữa, nếu là lãnh đạo, ở cùng một đơn vị, sẽ ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy ?
"Trước thôi." Dương Duy Lực cô một cái, bóp nhẹ tay cô, "Bây giờ sớm ."
Cho nên, bàn tính của Đào An Nghi sắp đ.á.n.h hụt ?