Thập Niên Quân Hôn: Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Chiều Đến Phát Khóc - Chương 51: Nhà Mẹ Đẻ Còn Trơ Trẽn Hơn Nhà Chồng
Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:55:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người nhà họ Tống nhắm đến suất việc của Tống An An, nhà họ Lục cũng tương tự nhắm đến nó.
Chu Hồng Anh về đến, liền hỏi Tống An An: “Con dâu tư , con một suất việc ở xưởng bột mì, thật ?”
Thấy bộ dạng ân cần của Chu Hồng Anh, Tống An An liền bà đang thèm suất việc của .
Cô lạnh đáp một câu: “Có thật thì liên quan gì đến ? Lại cho ?”
Nếu là ngày thường Tống An An móc như , Chu Hồng Anh chắc chắn sớm vui.
bây giờ… vì suất việc trong tay Tống An An, Chu Hồng Anh thể nhẫn nhịn.
Bà với Tống An An: “Con dâu tư , con xem, nhà con còn ba đứa trẻ, hơn nữa Kiến Hoa cần chăm sóc, con chắc chắn rảnh tay trong thành phố . Như , con nhường suất việc của con cho em gái Phương Phương của con. Tình nghĩa của con chúng chắc chắn sẽ ghi nhớ, bên con và thằng tư cần giúp đỡ gì, cứ việc với chúng , chúng giúp nhất định sẽ giúp.”
Tống An An kẻ ngốc, thể dễ dàng Chu Hồng Anh lừa gạt.
Tin lời ma quỷ của Chu Hồng Anh, thà tin heo leo cây còn hơn.
Tống An An trực tiếp dí sát mặt Chu Hồng Anh.
Chu Hồng Anh còn hiểu Tống An An đột nhiên gần để gì, liền thấy Tống An An : “Mẹ xem mặt con hai chữ ‘ngu ngốc’ ? Đầu óc con bình thường lắm, ai lừa gạt chứ?”
Chu Hồng Anh thấy Tống An An tin, chút nóng nảy.
“Con dâu tư, lừa con , nếu con nhường công việc cho Phương Phương, nhà tư chuyện gì chúng chắc chắn sẽ giúp đỡ nhiều hơn.”
Tống An An nể mặt lạnh : “Lúc chồng con mang về cho nhà bao nhiêu lợi ích, bây giờ thành thế , các bỏ là bỏ ? Trông cậy đám vô lương tâm các , con thà trông cậy chính còn hơn.”
Chu Hồng Anh Tống An An cho mặt đỏ bừng.
Con nhãi c.h.ế.t tiệt , chuyện thật sự chừa cho bà chút mặt mũi nào.
vì công việc, Chu Hồng Anh dù tức giận đến mấy cũng nhịn, đó mặt nặn một nụ , lời thấm thía:
“Con dâu tư, chúng dù cũng là một nhà, vì để ngoài hưởng lợi, con bằng để nhà hưởng lợi. Chính con , đưa công việc cho Phương Phương còn hơn cho ngoài chứ?”
“Mẹ, yên tâm , con chắc chắn sẽ để ngoài hưởng lợi, bây giờ công việc trong thành phố hot lắm, lát nữa con bán , ít nhất cũng bán tám trăm một nghìn. Xem như chúng là một nhà, thế , con bán rẻ cho các một chút. Các nếu đưa 800 đồng, suất việc sẽ cho em út, nếu thì đừng mơ tưởng.”
Nghe Tống An An đòi tiền, mặt Chu Hồng Anh lập tức xịu xuống.
Bà tìm Tống An An đòi suất việc , từ đầu nghĩ đến việc đưa tiền, mà là lấy .
Kết quả Tống An An đòi tiền thì thôi, bây giờ còn đòi thẳng 800 đồng.
800 đồng đấy!
Mộng Vân Thường
Dù bán bà cũng gom đủ.
Chu Hồng Anh chút vui : “Con dâu tư, đều là một nhà, đến tiền bạc mất tình cảm. Chúng cũng gom nhiều tiền như , con xem thế , nhiều nhất chỉ thể gom cho con một trăm, con đưa suất việc cho Phương Phương ?”
Tống An An trực tiếp từ chối: “Đương nhiên ! Mẹ coi con là đồ ngốc ? Mẹ, câu đúng, em ruột còn tính toán rõ ràng, huống chi chỉ là em chồng. Hơn nữa bán cho khác, con thể bán một nghìn, cho các rẻ hơn 200, mà còn đủ. Một trăm đồng mà mua một công việc trong thành phố, các đối xử với một nhà như ?”
Chu Hồng Anh sắp Tống An An tức c.h.ế.t .
Con tiện nhân , khôn lỏi như , một chút cũng dễ lừa.
Thấy Chu Hồng Anh còn gì đó, Tống An An ngắt lời bà : “Được , cần nhiều nữa, đừng lãng phí công sức. Hoặc là lấy 800 đồng , hoặc là bàn nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-ga-cho-si-quan-duoc-cung-chieu-den-phat-khoc/chuong-51-nha-me-de-con-tro-tren-hon-nha-chong.html.]
Tống An An xong, Tống lão nhị và Kiều Thúy Hoa tìm đến cửa.
Tống An An nhíu mày.
Hai vợ chồng lẽ cũng vì chuyện suất việc mà đến chứ?
Tống lão nhị và Kiều Thúy Hoa dù cũng cha ruột của cô, nhập ký ức của nguyên chủ, Tống An An thích hai vợ chồng .
Vì lúc thấy họ đến, Tống An An thái độ lạnh nhạt hỏi: “Đến tìm việc gì ?”
Tống lão nhị mở miệng yêu cầu: “An An, suất việc ở xưởng bột mì của con nhường cho họ Văn Bác của con .”
Nghe Tống lão nhị , Tống An An nhạo một tiếng.
Hóa thật sự là vì công việc mà đến.
Vốn dĩ Tống An An cảm thấy Chu Hồng Anh đủ hổ, xem , nhà họ Tống còn hổ hơn.
Chu Hồng Anh yêu cầu công việc, ít nhất còn chuyện thương lượng đàng hoàng, còn bằng lòng bỏ một trăm đồng.
Còn Tống lão nhị thì ?
Đây trực tiếp là một bộ giọng điệu lệnh, cho .
Tống An An cũng nể mặt Tống lão nhị, từ chối : “Nhường cho Tống Văn Bác? Dựa cái gì? bây giờ là nhà họ Tống, đồ của , bên nhà họ Tống đừng mơ tưởng.”
Tống lão nhị Tống An An từ chối, cảm thấy mất mặt: “Ta là cha con, , lời của con cũng nữa ? Con là con gái, thể lo cho và con dưỡng lão tống chung, thể nhường suất việc cho họ Văn Bác của con, và con sẽ trông cậy nó dưỡng lão. Suất việc , coi như là con báo đáp công ơn dưỡng d.ụ.c bao năm qua của và con.”
Tống An An xong lời Tống lão nhị, suýt nữa thì bật vì tức giận.
Người cha của nguyên chủ chỉ vì con trai, thật đúng là dễ nhà họ Tống thao túng.
Bản trâu ngựa cả đời còn đủ, còn cô theo ông , cùng cống hiến cho nhà họ Tống.
Ông thật sự cho rằng, sự hy sinh của thể đổi lấy sự cảm kích của nhà họ Tống?
Thật sự cho rằng như , Tống Văn Bác sẽ thật sự lo cho ông dưỡng lão tống chung?
Chẳng qua là thấy ông thật thà, thấy ông ngu ngốc dễ lừa mà thôi.
Tống An An ánh mắt lạnh băng chằm chằm Tống lão nhị: “Lúc các đồng ý sự sắp đặt của gia đình, để Tống Linh Linh gả cho Lục Kiến Hoa, công ơn dưỡng d.ụ.c của các báo đáp xong . Bây giờ đừng lấy cái đó để ép , ăn bộ .”
Tống lão nhị lập tức nghẹn lời.
Kiều Thúy Hoa cảm thấy trong lòng với Tống An An.
Lúc họ để con gái gả cho Lục Kiến Hoa, vốn với con gái.
Bây giờ khó khăn lắm nó mới một cơ hội việc , hổ bắt nó nhường .
Kiều Thúy Hoa kéo Tống lão nhị : “Cha An An, thấy thôi , An An cũng dễ dàng gì. Cơ hội việc nó tự giữ lấy …”
Tống lão nhị thấy Tống An An chút cam lòng.
Nếu đổi suất việc , bên cha ông dễ báo cáo, quan trọng là cháu trai cả chắc chắn sẽ đồng ý lo cho ông dưỡng lão tống chung, ông ?
Tống lão nhị thở phì phò chỉ trích Tống An An: “Ta là cha con, con thái độ gì khi chuyện với ? Ta bảo con nhường cơ hội việc , con nhường ! Sao? Con lớn , cánh cứng ? Lời cha con cũng nữa ?”