Thập Niên Quân Hôn: Gả Cho Sĩ Quan Được Cưng Chiều Đến Phát Khóc - Chương 21: Phân Biệt Đối Xử, Tay Không Về Nhà Mẹ Đẻ
Cập nhật lúc: 2026-02-07 14:53:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Thiên Lỗi và Lục Thiên Minh lớn tuổi hơn, thể tự rửa mặt.
Lục Thiên Hạo còn nhỏ.
Thằng bé căn bản rửa sạch sẽ.
Tống An An liền cầm khăn mặt, giúp nó rửa ráy một chút.
Cậu nhóc thấy động tác rửa mặt của Tống An An nhẹ nhàng, cảm thấy vô cùng hưởng thụ.
Mẹ thật quá.
Lúc các rửa mặt cho nó thì thô bạo lắm, một nửa dịu dàng của .
Rửa sạch sẽ cho mấy nhóc xong, Tống An An lấy kem dưỡng da , bôi lên tay và mặt cho mấy đứa trẻ.
Đừng , chỉ mới hai ngày, tác dụng dưỡng da thấy rõ hiệu quả.
Mộng Vân Thường
Mặt của hai đứa nhỏ còn nứt nẻ như nữa, bề mặt láng mịn hơn ít.
Lại tiếp tục duy trì như , phỏng chừng qua một tháng nữa, khuôn mặt nhỏ thể dưỡng đến trắng nõn, trơn bóng.
Thực trẻ con ở độ tuổi , làn da vốn dĩ tương đối .
Trẻ con ở thế kỷ 21, đứa nào mà chẳng bảo dưỡng ?
Cũng là do trẻ con thời đại điều kiện , chăm sóc.
Mấy đứa trẻ rửa mặt đ.á.n.h răng xong, Tống An An lấy chút nước, dặn Lục Thiên Lỗi bưng qua cho Lục Kiến Hoa, để Lục Kiến Hoa đ.á.n.h răng rửa mặt một chút, mới chiên bánh hẹ.
Lần dùng bếp đất.
Trên lò than vẫn đang ủ cháo kê bí đỏ.
Sau khi chảo sắt lớn bếp đất nóng lên, Tống An An đổ dầu hạt cải .
Bánh hẹ chiên đến khi hai mặt vàng ruộm, chín thì vớt .
Chỉ ngửi mùi thôi thấy thơm nức mê .
Tống An An múc bánh hẹ xong , đó lấy bốn cái, mang sang cho tam phòng.
Hai vợ chồng tam phòng thấy đây là thứ , ngay từ đầu từ chối nhận.
Tống An An liền nghiêm mặt : “Tam ca Tam tẩu, hai thể quá khách sáo với em như .
Em nhờ hai giúp nhiều việc thế , chút đồ hai nhận, chính là coi thường em.
Về tứ phòng bọn em việc gì, em cũng ngại gọi hai giúp đỡ.”
Tống An An đến mức , hai vợ chồng tam phòng tiện từ chối nữa.
Không còn cách nào, bọn họ đành nhận bánh hẹ.
Hai phòng còn thấy Tống An An tặng cho tam phòng mà tặng cho bọn họ, trong lòng lập tức thoải mái.
Lục đại tẩu Lưu Ngọc Bình càng nhịn , nhỏ giọng một câu: “Đều là em trong nhà, thể bên trọng bên khinh chứ? Tứ , cô tặng cho nhà chú ba, dựa mà tặng cho chúng ?”
Lục nhị tẩu cũng hùa theo: “ đấy, Tứ , cô đây là cố ý chèn ép đại phòng và nhị phòng chúng ?”
Tống An An cũng sẽ chiều bọn họ.
Bọn họ trong lòng thoải mái, liên quan quái gì đến cô?
Tống An An trực tiếp đáp trả: “Dựa ? Chỉ dựa việc Tam ca Tam tẩu thiếu giúp đỡ tứ phòng chúng , còn các giúp đỡ còn gây chuyện, đầu óc hố mà mang đồ ăn cho các ?
Hơn nữa, đồ nhà , cho ai ăn thì cho đó ăn, các quản ?”
Nói xong, Tống An An cũng đầu mà trong phòng của tứ phòng.
Cháo bí đỏ nấu xong.
Tống An An múc cho mỗi một bát cháo bí đỏ.
Cháo kê bí đỏ, ngửi mùi thôi thấy thơm ngọt.
Tống An An ăn một miếng.
Ừm, cho dù bỏ đường, nhưng hương vị cũng ngọt ngào.
Bí đỏ già là của nhà trồng.
Rau dưa tự nhiên, ô nhiễm tự trồng ở nông thôn, ăn hương vị đúng là ngon hơn rau dưa trồng trong nhà kính gấp nhiều .
Cháo ngọt ngào như , bọn trẻ cũng thích ăn.
Dù trẻ con tầm , chẳng đứa nào là thích ăn đồ ngọt.
Có điều lúc cháo đang nóng, Tống An An vẫn chút sợ trẻ con bỏng.
Cho nên khi mấy củ cải nhỏ ăn, Tống An An đều dặn dò bọn nó, ăn cẩn thận một chút, ngàn vạn đừng để bỏng miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-ga-cho-si-quan-duoc-cung-chieu-den-phat-khoc/chuong-21-phan-biet-doi-xu-tay-khong-ve-nha-me-de.html.]
Mấy củ cải nhỏ đều thập phần ngoan ngoãn gật đầu.
Bọn nó ăn chính là bánh rán nhân hẹ.
Bánh hẹ cũng nóng hổi, nhưng so với cháo thì đỡ hơn một chút.
Ba đứa nhỏ thổi ăn.
Ừm, thật thơm, ngon quá mất.
Trước bọn nó từng ăn bánh hẹ. cảm giác ngon bằng .
Ăn một miếng bánh hẹ, húp một ngụm cháo kê bí đỏ ngọt ngào, những ngày tháng như thế , bọn nó cũng dám tưởng tượng.
Nếu thể mãi mãi sống những ngày như thế , giống như bây giờ, thì chắc chắn là hạnh phúc c.h.ế.t mất.
Lục Kiến Hoa thấy mấy đứa trẻ ăn vẻ mặt thỏa mãn, tâm tình càng hơn.
Cái nhà , từ khi Tống An An, thật sự liền giống nữa.
Tống An An đầu, liền thấy ánh mắt Lục Kiến Hoa dừng .
Đối diện với đôi mắt nóng bỏng mê của Lục Kiến Hoa, Tống An An ho nhẹ một tiếng.
“Anh em gì? Không ăn cơm ?”
Lục Kiến Hoa Tống An An phát hiện, còn như , gò má lập tức chút ửng đỏ : “Ách…… Không gì, ăn ngay đây.”
Nói xong, Lục Kiến Hoa bắt đầu ăn.
Tống An An cũng ăn cơm.
Bữa sáng ăn phong phú.
Ăn xong, Tống An An rửa bát, cọ nồi, thu dọn trong nhà gọn gàng một chút, liền chuẩn về nhà đẻ.
Trước khi Tống gia, cô chào hỏi Lục Kiến Hoa một tiếng.
Lục Kiến Hoa ừ một tiếng.
Đáng tiếc chân của thể cử động, thể bồi Tống An An qua đó, nếu , lẽ cùng cô một chuyến.
Tống An An một về nhà đẻ, sẽ xảy tình huống gì, bên nhà họ Tống nếu bắt nạt cô thì ?
Tống An An cũng nội tâm Lục Kiến Hoa phong phú như , suy nghĩ nhiều thế.
Thực cô nguyên chủ, thể phủi sạch quan hệ với bên nhà họ Tống.
Một đám ngu ngốc như , thể tránh xa một chút thì cố gắng tránh xa một chút.
Tống An An về nhà đẻ, chỉ đơn giản là về thăm nhà.
Cô đến Tống gia tìm công đạo, đòi quyền lợi.
Nguyên chủ bởi vì đám đó mà ép gả cho Lục Kiến Hoa, chính thế nào cũng đòi chút lãi chứ.
Không thể dễ dàng buông tha, để bọn họ chiếm hời như .
Vốn dĩ con gái đầu tiên về mặt, đều chuẩn lễ vật.
Tống An An trở về là trực tiếp tay .
Nhà họ Tống chiếm tiện nghi từ cô?
Ha hả, xem bản lĩnh đó .
Lúc tại Tống gia.
Bởi vì hôm nay là ngày Tống An An về mặt, cho nên nhà họ Tống cũng việc.
Vốn dĩ công việc ở Tống gia chủ yếu là do hai con trâu già là cha Tống An An .
Hiện giờ Tống An An xuất giá về thăm nhà, bọn họ cha khẳng định ở nhà.
Hai vợ chồng bọn họ đều ngoài việc, những khác trong nhà họ Tống càng khả năng nguyện ý .
Bên phía Tống gia, Tống Đại Giang tổng cộng sinh ba con trai, bốn con gái.
Con gái thì , gả chồng thì là nhà .
Ở nông thôn chủ yếu coi trọng con trai.
Ở Tống gia, bác cả của Tống An An là sưng ái nhất, chú ba ở Tống gia địa vị cũng tồi.
Cha của nguyên chủ là con thứ hai.
Từ xưa con thứ kẹp ở giữa, chính là kẻ ghét bỏ, cha thương, yêu.
Hơn nữa tính tình Tống lão nhị là loại thật thà chất phác, khéo léo đưa đẩy bằng hai em của Tống gia, chẳng là để mặc bắt nạt ?