Thập Niên: Người Đẹp Và Gã Chó Điên - Chương 172

Cập nhật lúc: 2025-12-19 04:00:53
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

10 giờ quá muộn, an .

 

Kiếm tiền tuy quan trọng, nhưng an quan trọng hơn.

 

Từ lúc mở cửa hàng đến giờ việc buôn bán khá . Chị Viện tìm tờ giấy đỏ, giờ mở cửa, dán ngoài.

 

Bất thình lình, chị thấy Thời Doanh bên cạnh: “Chị Viện, em với với .”

 

Chị Viện ngay: “Chị ngay là chuyện sớm muộn mà. Xem mấy tên lưu manh tối qua cũng coi như việc đấy chứ?”

 

Thời Doanh . Thực đám lưu manh đó, ngày cô và Lý Khoát hòa cũng chẳng còn xa.

 

Đời lẽ cô thực sự dứt bỏ .

 

Cũng may hiện tại cô cũng còn ý định rũ bỏ nữa.

 

Chiều Thời Doanh nhận điện thoại của , bảo ông cụ Liêu ngã trượt chân xuống ao, may mà cứu lên, bác sĩ xem bảo vấn đề gì lớn, về nhà tĩnh dưỡng vài tháng là .

 

Mẹ Thời Doanh thiết với ông ngoại nên báo cho cô .

 

Thời Doanh liền về Nam Thành ngay lập tức.

 

cô vẫn với Lý Khoát một tiếng . Lý Khoát bảo cô đừng vội , đến đón cô ngay.

 

Thời Doanh đợi chừng một tiếng thì Lý Khoát lái xe đến.

 

Vừa lên xe cô thấy ghế chất đầy đồ bổ, sữa bột các loại.

 

Cô ngạc nhiên nhướng mày.

 

Lý Khoát nhếch mép : “Dù đây cũng coi như đầu chính thức đến nhà chào hỏi, coi trọng hơn chứ.”

 

Nhắc đến chuyện , Thời Doanh ngẫm nghĩ: “Em còn cảm ơn mấy năm nay vẫn luôn giúp đỡ chăm sóc ông ngoại em.”

 

Ông cụ Liêu sống một , ngày thường sinh hoạt chắc chắn lúc bất tiện.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Mà cô về Nam Thành lâu phát hiện Lý Khoát sửa mái nhà dột cho ông, chuyện lớn chuyện nhỏ trong nhà đều lo liệu.

 

Lý Khoát ngược cực kỳ tự nhiên: “Anh chăm sóc ông ngoại , cảm ơn cái gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-nguoi-dep-va-ga-cho-dien/chuong-172.html.]

 

Vì quan hệ với Thời Doanh, trong mắt Lý Khoát, ông cụ Liêu chính là ông ngoại .

 

Thời Doanh một cái, cũng cảm ơn nữa.

 

Đợi đôi trẻ cùng xuất hiện ở nhà họ Liêu, Thời Doanh cũng chẳng lấy lạ, bà hỏi nhiều.

 

Ông cụ Liêu trợn tròn mắt. Lý Khoát tự giác tiến lên nhận tội, khai báo chuyện và Thời Doanh quen từ 6 năm .

 

Ông cụ tức đến thổi râu: “Hảo tiểu tử, ông bảo mấy năm nay mày rảnh rỗi là chạy sang chỗ ông, hóa là nhắm cái Tiểu Doanh nhà ông.”

 

Lý Khoát vẫn , đồng thời đỡ ông cụ dậy.

 

Ông cụ cũng chỉ mắng vài câu. Lý Khoát là thế nào ông rõ hơn ai hết, chỉ cần Thời Doanh thích, ông đương nhiên ủng hộ.

 

Ông cụ Liêu cũng dặn dò Thời Doanh vài câu, sợ bà đàng hoàng gây phiền phức cho Thời Doanh.

 

Mẹ Thời Doanh đều : “Bố, giờ con thực sự sẽ nhòm ngó đồ của Tiểu Doanh . Nó kết hôn con cũng sẽ cho một phần của hồi môn.”

 

Ông cụ gật đầu, cũng gì nữa. Mẹ con tuy lạnh nhạt như dưng, nhưng như bây giờ là kết quả nhất .

 

Cũng may bên cạnh Thời Doanh chăm sóc. Ông cụ đột nhiên cảm thấy Lý Khoát quả thực là ứng cử viên cháu rể !

 

Đợi Thời Doanh ngoài, ông cụ Liêu cố ý hỏi: “Bao năm nay ông ít nhiều cũng cháu qua với gia đình. Cháu với Thời Doanh...”

 

“Ông ngoại yên tâm, nhà cháu chỉ cháu, Doanh Doanh gả về là chủ gia đình.”

 

“Cháu một ruột, đang dưỡng bệnh ở nhà dì, cháu chỉ cấp tiền sinh hoạt hàng tháng thôi, ngày thường qua .”

 

Nhắc đến ruột, Lý Khoát lạnh nhạt hơn nhiều. Năm đó Thời Doanh quyết tuyệt rời như , đoán cũng ruột chắc chắn tìm cô lời khó .

 

Hắn hỏi, cũng so đo nữa, nhưng cảnh cáo bà , đừng gặp nữa.

 

Hắn kết hôn cũng cần đám họ hàng tới.

 

Tuy sẽ quạnh quẽ, nhưng càng thừa thãi đến quấy rầy và Thời Doanh.

 

Ông cụ Liêu thở dài: “Cháu trong lòng hiểu rõ là , tóm thể để Tiểu Doanh nhà ông chịu thiệt thòi.”

 

“Chắc chắn ạ, nhà, xe, sính lễ cháu chuẩn xong hết .”

 

 

 

Loading...