ông Thời cũng hứa, chỉ cần bà giúp lo liệu hậu sự và chăm sóc Thời Doanh, ông sẽ để bà ở căn nhà mãi mãi. Thời Doanh chắc sẽ trái ý bố nhỉ.
Lý Khoát bực bội móc bao t.h.u.ố.c lá trong túi . Thực cai t.h.u.ố.c từ lâu, từ khi quen Thời Doanh là cai luôn. Cô vốn chê việc đàng hoàng, dân xã hội, nếu phì phèo t.h.u.ố.c lá thì càng cô ghét.
Cho nên lúc cô gì, cai t.h.u.ố.c xong .
Bao t.h.u.ố.c hôm nay là trong đám tang nhét cho, tiện tay đút túi.
Giờ lấy cũng vì phiền, trong lòng tích tụ lệ khí, chịu nổi việc cô bắt nạt đến mức .
Xé bao thuốc, rút một điếu, Lý Khoát cũng tìm bật lửa, cứ thế đưa lên mũi ngửi ngửi, đè nén sự bực dọc trong lòng.
Hiện tại yêu đang lầu, thể canh giữ cho cô, ai dám đến bắt nạt cô nữa, trong lòng mới dễ chịu hơn chút.
chỉ cần nghĩ đến việc đám còn giới thiệu đối tượng cho cô, bán cô, liền đầy mặt kiên nhẫn.
Nghĩ thầm, bố Thời mất nên mấy chuyện càng thể nhắc đến, khi nào mới thể quang minh chính đại bên cạnh cô, một tát đập c.h.ế.t đám ruồi bọ dám ý đồ với cô đây.
Lý Khoát lầu suốt một đêm.
Đến nửa đêm Thời Doanh choàng tỉnh, toát mồ hôi lạnh. Trong mơ là hình ảnh cuối cùng của bố khi qua đời.
Dù t.h.u.ố.c giảm đau nhưng những ngày cuối đời bố cô ăn uống gì, gầy rộc , bàn tay khô khốc cứ nắm c.h.ặ.t t.a.y cô yên tâm.
Thời Doanh rũ mắt, cuối cùng cũng bình tĩnh đôi chút.
Đám họ hàng ở quê cướp nhà, chắc chắn sẽ dừng ở đó.
Công việc, cuộc sống của cô đều tiếp tục, đây là điều cô hứa với bố, cô sẽ sống thật .
Thời Doanh ngoài, trời tờ mờ sáng. Cô dậy rửa mặt, khi xuống lầu thì thấy cô cũng ngủ một giấc tỉnh dậy. Thấy cô xuống, bà : "Lý Khoát vẫn bên ngoài đấy."
Thời Doanh mới bước mở cửa.
Hắn tiếng động, ngoái đầu cô, khuôn mặt mệt mỏi lộ nụ .
"Dậy ?"
Thời Doanh gật đầu, đến cạnh . Cô hỏi: "Sao về nhà nghỉ ngơi?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-nguoi-dep-va-ga-cho-dien/chuong-146.html.]
"Về cũng ngủ , chi bằng ở đây gác đêm cho em, trong lòng còn yên tâm hơn."
Thời Doanh gì nữa. Lý Khoát xoa tay cho ấm lên mới nắm lấy tay cô.
"Doanh Doanh, chuyện sẽ qua thôi."
"Năm bố hy sinh mới mười mấy tuổi, ai cũng bằng ánh mắt thương hại, sống thế nào."
" thời gian trôi thì cũng chẳng cả, sẽ qua, sẽ cả thôi."
"Anh cũng sẽ luôn ở bên em, ?"
Thời Doanh chậm rãi gật đầu. Sự yếu đuối trong thời gian khiến cô thể rời xa Lý Khoát.
"Anh giúp em thu dọn đồ đạc, em sang nhà ở một thời gian."
Thời Doanh chủ động đề nghị. Bố Thời từng khi ông mất thì để cô ở đây, nhưng Thời Doanh chuẩn tâm lý để sống chung một mái nhà với bà.
Hơn nữa, ở đây, e là đêm nào cô cũng sẽ nhớ bố.
Đợi tâm trạng bình phục một chút hãy về.
Lý Khoát tự nhiên ước gì cô chịu sang chỗ , trong lòng cũng ý định nhưng kịp .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Ừ, lên lấy quần áo cho em, còn đồ dùng sinh hoạt bên đủ cả ."
Thời Doanh dạo gần đây ít ngủ chỗ , đồ đạc của cô ở nhà ngày càng nhiều.
Mẹ Thời Doanh chuyện cũng gì. Thời Doanh cũng cần bà đồng ý, bố cô còn giám hộ, cô cũng việc thiết với bà.
Mẹ Thời Doanh dường như cũng cưỡng cầu tình cảm con, cuối cùng : "Cũng , canh ở đây, nhà họ Thời mà đến gây sự, sẽ báo công an!"
"Vâng, việc thì gọi điện cho con." Thời Doanh quỳ xuống lạy di ảnh bố ba lạy, lúc mới cùng Lý Khoát rời .
Về đến nhà Lý Khoát, Thời Doanh liền giục ngủ. Hắn thức còn nhiều hơn cô, trong mắt là tơ máu.
Lý Khoát hôn lên má cô, cũng cố gượng nữa. Hắn để cô ngẩn ngơ một , bèn tắm nhanh một cái dứt khoát cởi áo khoác của cô , kéo cô xuống cùng.