Nếu đưa bớt , thì phần của Thời Doanh sẽ ít ...
đưa, chuyện Thời Doanh kết hôn sinh con, luôn cần ruột lo liệu.
Bố Thời thở dài, nghĩ đến chuyện vợ cũ đến vay tiền, ít nhiều chút khó xử.
Cuối cùng ông lấy một xấp nhỏ. Cho vay, nhưng thể cho vay nhiều.
Dù thế nào nữa, đó cũng là của Tiểu Doanh.
Khoảng hai ngày , khi Lý Khoát đưa Thời Doanh về, thấy phụ nữ trung niên nọ.
Ở đầu ngõ nhà họ Thời, chắc chắn nhầm. Vừa lúc Thời Doanh ngõ, phụ nữ cứ giả vờ như để ý nhưng ánh mắt dán chặt cô.
Lý Khoát dựa xe, đăm chiêu theo bóng lưng cô.
Một lát , bố của Thời Doanh .
Lý Khoát nheo mắt, dứt khoát nấp cây cột. Hắn loáng thoáng mấy từ như "tiền", "Tiểu Doanh", nhưng vì cách một đoạn nên rõ nội dung cụ thể.
Hai chuyện lâu, chỉ một lát , Lý Khoát thấy phụ nữ cầm một chiếc túi giấy vội vàng nhét túi xách rời .
Hắn từng hỏi thăm về gia cảnh Thời Doanh, cô bố đơn nuôi lớn, còn về ruột... Có lẽ phụ nữ chính là bà .
Dù mặt mày hai cũng vài nét giống .
Lý Khoát cứ cảm thấy sự xuất hiện của bà chuyện lành gì. Thấy Thời Doanh biểu hiện gì khác lạ, chứng tỏ cô cũng ruột trở về.
Bố Thời cố ý giấu giếm thì Lý Khoát cũng sẽ lắm miệng cho Thời Doanh . Hắn nghĩ dù mặc kệ xảy chuyện gì, đều sẽ ở bên cạnh cô, cũng cần quá cảnh giác với sự xuất hiện của phụ nữ .
So với chuyện , gã đàn ông ở trường học của cô mới là kẻ khiến phiền lòng hơn.
Cũng may đưa đón Thời Doanh mỗi ngày, Tần Chiêu cũng chẳng cơ hội tiếp cận. Thời Doanh ở trường cũng lạnh nhạt, chuyện nhiều với gã.
Rất nhanh đến cuối tháng.
Kỳ thi mà Thời Doanh mong chờ sắp đến, Lý Khoát cũng vì việc mà chạy vạy khắp nơi. Hắn đưa Thời Doanh thi nên thương lượng với cô: "Dù bố em cũng đến bệnh viện tái khám, để đưa em thi nhé, ?"
Thời Doanh chút do dự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-nguoi-dep-va-ga-cho-dien/chuong-122.html.]
"Yên tâm, chắc chắn để bố em ..." Hắn tỏ vẻ u oán, rốt cuộc đến bao giờ mối quan hệ mới cần lén lút như nữa.
Đợi cô điều chuyển về thành phố, công việc định, chắc chắn sẽ tiếp tục lén lút thế nữa.
Lý Khoát tính kỹ , dỗ dành để cô chính thức đưa về mắt.
"Vậy để em với bố một tiếng." Bố Thời vốn định hoãn thời gian tái khám, nhưng chỉ là một kỳ thi nhỏ, Thời Doanh cũng bố vất vả cùng .
Thấy cô đồng ý, Lý Khoát lập tức nở nụ , mật xoa đầu cô mới giục cô mau về nhà.
Trước kỳ thi một tuần, Thời Doanh bảo với mấy ngày nay về nhà sớm để chuẩn bài giảng thi thử. Lý Khoát chắc chắn sẽ lỡ việc chính của cô, đương nhiên đón là đưa cô về nhà ngay.
Dù tuy lo liệu suất biên chế, nhưng cũng để Thời Doanh phát huy ở trường thi thì chuyện mới xảy sai sót gì.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Đến ngày thi, Thời Doanh xin nghỉ phép. Lý Khoát đến muộn hơn thường lệ một tiếng, bởi vì địa điểm thi là ở trường tiểu học Nam Thành, hôm nay cần đưa cô xuống thị trấn.
7 giờ đến đón, chạy tới nơi cũng chỉ tầm hơn 7 giờ một chút, cô thể thong thả chuẩn .
"Nước mật ong kỷ t.ử ấm đấy, cầm lấy." Lý Khoát đưa bình giữ nhiệt cho cô, Thời Doanh gật đầu nhận lấy.
"Anh việc thì cứ , em cũng khi nào mới xong, thi xong em thể tự về."
"Không , đợi em ở ngoài cổng trường, ." Lý Khoát thể bỏ , đưa vợ yêu thi, chờ đón cô về, đây là chuyện hạnh phúc bao.
Thời Doanh đồng hồ, cũng nhiều với nữa, xoay trường.
Lý Khoát tìm chỗ đợi thì thấy một kẻ chướng mắt cầm cặp táp tới.
"Đưa cô giáo Thời thi ?" Tần Chiêu thèm để ý đến vẻ mặt lạnh tanh của Lý Khoát, bước gần mỉm : "Hôm nay ít nhất hai mươi giáo viên đến thi, chỉ lấy hai . Cô giáo Thời giảng bài quả thực tệ, nhưng tư lịch và kinh nghiệm đều đủ."
Lý Khoát mất kiên nhẫn liếc gã một cái.
"Có rắm thì thả mau."
Hắn lười đôi co với gã.
Tần Chiêu hiếm khi gặp loại vô văn hóa như , nụ mặt gã cứng đờ, nhưng vẫn bộc lộ trọn vẹn sự cao ngạo từ trong xương tủy: " thể giúp cô thuận lợi lấy suất biên chế, còn thì ? Những mối quan hệ chạy chọt đều là thứ hồn, ..."
Gã còn hết câu Lý Khoát túm cổ áo ập mạnh lan can. Lý Khoát cao hơn gã ba phân, ánh mắt âm lệ, rõ ràng là thực sự chọc giận.