Cô hiểu, yêu đương cần thiết dính nhớp thế ?
Đặc biệt từ khi "khai huân", mê chuyện đó, tối chủ nhật nào cũng dỗ dành cô dứt.
Thời Doanh thực sự nghỉ ngơi hai ngày.
Thấy dây dưa, chủ nhật cô định ngoài dạo.
ngờ gặp quen, là thầy giáo cùng trường, Tần Chiêu.
Tần Chiêu cũng ngờ nhân dịp cuối tuần lên thành phố mua sách gặp Thời Doanh, tự nhiên bước tới chào hỏi.
Thời Doanh quá nhiệt tình nhưng cũng cần thiết lạnh nhạt, dù cũng là đồng nghiệp.
Tần Chiêu là nơi khác đến, rành đường Nam Thành, mua ít đồ sinh hoạt nên hỏi Thời Doanh rảnh chỉ đường giúp .
Thời Doanh tiện đường dẫn qua cửa hàng bách hóa. Đang định thì đụng mặt hai phụ nữ.
Một trông quen, đến gần cô mới rõ.
Người phụ nữ cũng thấy cô, lập tức sang với phụ nữ trung niên bên cạnh: “Dì, con kể với dì là Tiểu Khoát tìm đối tượng, là con bé đấy.”
Ánh mắt cô khinh thường, vô cùng ngứa mắt với Thời Doanh.
Người phụ nữ trung niên lập tức ngước mắt kỹ Thời Doanh, ánh mắt bình thản hơn nhiều nhưng dường như cũng mang theo chút ý vị cổ quái.
Thời Doanh nghĩ thầm, chẳng lẽ đó là của Lý Khoát?
Có nên chào nhỉ?
bà chị họ của Lý Khoát rõ ràng ưa , tiến lên chào hỏi cũng kỳ cục?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Không chào mà bỏ thì vô lễ ?
Cô đang do dự thì bà chị họ lên tiếng, giọng điệu đầy chê bai: “Này, dì là ruột của Lý Khoát đấy, cô lù lù đấy như khúc gỗ, mở mồm chào ? Cũng chẳng Tiểu Khoát chọn loại hồ ly tinh như cô, thấy...”
“Đừng lung tung!” Người phụ nữ trung niên giữ tay Mạn Mạn , ngăn cô xong mới khách sáo với Thời Doanh: “Chào cô bé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-nguoi-dep-va-ga-cho-dien/chuong-115.html.]
“Cháu chào bác ạ.” Thời Doanh thèm chấp bà chị họ , cũng coi như khách sáo đáp một câu.
“Cái đó... cháu còn việc, cháu xin phép ạ.” Thời Doanh nên gì với Lý Khoát, bèn lấy cớ chuồn lẹ.
Ai ngờ Tần Chiêu từ trong cửa hàng bước , gọi cô : “Cô giáo Thời, cùng ăn cơm . Cô dẫn đường cho , mời khách để cảm ơn cô.”
Lần thì , Vu Mạn Mạn nổ tung luôn, chỉ thẳng mặt Thời Doanh mắng: “Giỏi nhỉ, bắt cá hai tay hả!”
“ bảo cô là hồ ly tinh đúng là oan mà!”
Mặt Thời Doanh lập tức lạnh tanh. Cô còn kịp mở miệng, Tần Chiêu chắn mặt cô, nhíu mày vui: “Vị , cô ăn khách khí một chút.”
“Được , để bảo cho Lý Khoát bộ mặt thật của cô!”
Vu Mạn Mạn kéo phụ nữ trung niên vẻ tức tối: “Dì xem, dì tính tình đến mấy cũng thể trơ mắt Lý Khoát tìm loại phụ nữ !”
Người phụ nữ trung niên chần chừ đ.á.n.h giá qua giữa Thời Doanh và Tần Chiêu, chút nghi ngờ nhưng cũng dám gì.
Thời Doanh mất kiên nhẫn. Vu Mạn Mạn sỉ nhục cô, còn lôi kéo Lý Khoát đ.á.n.h giá cô, chuyện cô thấy quá nực .
Cô đẩy Tần Chiêu , lạnh lùng : “Cô còn dám mắng thêm một từ khó nữa, sẽ báo công an. Sỉ nhục, phỉ báng khác cũng tù đấy!”
Vu Mạn Mạn thoáng chột . Cái gì? Báo công an?
“Chính cô dám chuyện hạ lưu còn cho khác !” Cô chút chới với.
Thời Doanh khẩy: “Anh là đồng nghiệp của . Sao nào? Cô cứ thấy nam nữ đường là mắng lăng loàn trắc nết ?”
“Cô Thời, cô hiểu lầm , Mạn Mạn ý đó, cô đừng giận...” Người phụ nữ trung niên vội hòa giải.
Thời Doanh bà một cái, rốt cuộc nể mặt Lý Khoát nên lời khó . Cô bỏ , cũng chẳng quan tâm đến Tần Chiêu.
Vu Mạn Mạn tức giậm chân tại chỗ: “Dì xem nó kìa, chẳng tôn trọng dì chút nào, còn dây dưa rõ với thằng đàn ông khác.”
“Còn chẳng bằng cô bạn con định giới thiệu cho Lý Khoát lúc . Bạn con dì cũng đấy, hiền huệ lo toan, dáng dấp cũng đầy đặn phúc khí, như nó, cái mặt thấy hồ ly tinh.”