[Thập Niên] Dì Nhỏ Của Nữ Phụ Tái Giá Với Đại Lão - Chương 71
Cập nhật lúc: 2026-01-06 13:54:30
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g4nciRoie
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lão Tôn, lẫy như thế. Quê là một ngôi làng tận vùng Thiểm Bắc, chuyển ngành về đó thì đào vị trí , lấy tiền đồ sáng sủa cơ chứ.” Lữ đoàn trưởng Tăng nhíu mày, lên tiếng nhắc nhở.
Cảnh Tự liếc Trần Thù Đồng đang vẻ mặt kinh nghi bất định, theo: “ thế, chẳng đây bảo nhà ở nhà hang ? Nơi đó đến điện còn thông, mà về thì liệu sống quen với ngày tháng ở quê ?”
Đến điện cũng . Người Trần Thù Đồng lảo đảo một cái.
Tiểu đoàn trưởng Tôn khổ một tiếng, chỉ nghĩ rằng hai họ đang khuyên nhủ . Anh tháo mũ xuống, vuốt mặt một cái, chẳng lấy một câu.
Lòng Trần Thù Đồng rối như tơ vò. Cô vốn định lời , tính toán sẽ tỏ vẻ một chút, dùng khổ nhục kế để dàn xếp cho qua chuyện , nào ngờ Tôn Minh tuyệt tình đến thế, cư nhiên dám dùng cả việc chuyển ngành để đe dọa .
“Lão Tôn, đừng hù dọa . Anh phấn đấu trong quân đội bao nhiêu năm nay mới lên chức Tiểu đoàn trưởng, thật sự nỡ bỏ mặc thành quả để chuyển ngành về quê ?” Trương Dương Bình dù cũng là lão cáo già, tâm cơ thâm trầm. Lúc đầu ông sự quyết tâm đập nồi dìm thuyền của Tiểu đoàn trưởng Tôn cho giật , nhưng khi trấn tĩnh , điều đầu tiên ông nghĩ tới chính là nghi ngờ Tiểu đoàn trưởng Tôn đang dọa .
Tiểu đoàn trưởng Tôn đáp: “Ông tin chứ gì? Được thôi. Lữ đoàn trưởng, xin nộp báo cáo chuyển ngành với ngay tại đây, là Tôn Minh, xin chuyển ngành về quê...”
“Anh... lắm, ác lắm!” Trần Thù Đồng tức điên , mắt cô vằn lên những tia m.á.u, chằm chằm Tiểu đoàn trưởng Tôn với vẻ hận thù: “Một ngày vợ chồng nghìn năm nghĩa nặng, chúng kết hôn bao nhiêu năm nay, nhất định loạn đến mức , chịu tiếp tục chung sống với .”
Tiểu đoàn trưởng Tôn Trần Thù Đồng, gương mặt đờ đẫn: “Ngày thường cô coi thường , thể nhịn, nhưng cô coi thường tức giận. chỉ mỗi một thôi, cô hận thì cứ hận .”
“Tôn Minh là đồ vô lương tâm! Hồi lúc bố còn sống, lúc trèo cao, những lời ?” Trần Thù Đồng tức giận đến mức mất kiểm soát, chỉ tay mặt Tiểu đoàn trưởng Tôn mà mắng.
Bà cụ Tôn : “Cô đừng mắng con trai . Người trèo cao là , cô mắng thì cứ mắng đây . hối hận từ lâu , đáng lẽ ngày đó nên tham đồ cảnh nhà cô , mong bố cô thể nâng đỡ con trai một tay mà gán ghép hai .” Gương mặt bà cụ Tôn tràn ngập vẻ hối hận.
Bao nhiêu năm nay, kể từ khi kết hôn với Trần Thù Đồng, con trai bà bao giờ ngẩng đầu lên nổi. Nếu thế , ngày đó bà nên tham lam điều kiện nhà gì.
“Nhà các đối xử tệ bạc với , ăn cháo đá bát, đồ hổ, quân khốn nạn các !” Trần Thù Đồng chỉ tay bà cụ Tôn và Tiểu đoàn trưởng Tôn mắng xối xả.
Chủ nhiệm Liễu thật sự nổi nữa, quát lớn: “Cô mắng đủ ? Sao cô chỉ nghĩ đến chuyện với cô, mà xem đối xử với cô thế nào? Bố cô bốn năm năm , nếu lão Tôn thật sự là kẻ tham vinh hoa phú quý thì tại nhân lúc bố cô mất mà ly hôn quách cho xong? Phải, cô là Trạm trưởng trạm thu mua thì ghê gớm đấy, nhưng lão Tôn cũng là Tiểu đoàn trưởng, nếu thật sự tâm tìm khác, cô nghĩ tìm điều kiện hơn cô chắc?”
“Bà... bà... dù thì bây giờ các đều bênh vực Tôn Minh hết,” Trần Thù Đồng lạnh bật dậy, cô hất cằm, mặt đầy vẻ khinh miệt: “ hiểu rõ , các căn bản là thừa nước đục thả câu. Nếu bố còn sống, các dám đối xử với như thế ?”
“Câm miệng!” Trần Thù Đồng định mắng kẻ dám bảo câm miệng, nhưng khi thấy đó là , gương mặt cô lộ rõ vẻ ngượng ngùng và kinh ngạc.
Trương Dương Bình bên cạnh nãy giờ, cũng đứa cháu gái cho tức chịu nổi. Ông cũng vô lý, cũng bao che cho nhà . khổ nỗi nhà ông ngu ngốc đến mức đắc tội với tất cả mà vẫn còn tự cao tự đại.
Bố cô . Bố cô thì ? Bố cô thể vĩ đại đến mức nào chứ. Hồi đó cũng chỉ là một Phó thị trưởng thôi! Hơn nữa, mấy năm bộ máy lãnh đạo trong thành phố đổi nhanh ch.óng mặt, ai ai cũng , hôm nay thể lên chức, ngày mai khéo lôi xuống đấu tố . Cái kiểu lãnh đạo đó thì tính là lãnh đạo gì.
Trương Dương Bình hiểu rõ chuyện nhà , thừa rể chẳng qua là gặp may, cộng thêm việc mất sớm nên mới coi như hạ cánh an . ông ngờ rằng, đến bản còn chẳng dám ngang ngược, đắc tội khác vô tội vạ như , mà cháu gái ông thì , cái giọng điệu đó lớn đến mức ai còn tưởng cô là con gái của vị đại lãnh đạo nào bằng.
“Cậu, cháu...” Nhìn thấy sắc mặt đổi thất thường của , trong lòng Trần Thù Đồng dâng lên một cảm giác bất an.
Chương 39 Ngày thứ ba mươi chín
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-di-nho-cua-nu-phu-tai-gia-voi-dai-lao/chuong-71.html.]
“Tôn Minh, cần nữa, mặt cháu gái đồng ý ly hôn với . Tiền bạc, phiếu tem gì đó cứ bàn bạc kỹ, nhưng con trai cũng là của , Thù Đồng là phụ nữ thì nuôi lớn một đứa trẻ thế nào , đứa bé cứ để cho nhà các .” Trương Dương Bình quả hổ danh là lão cáo già, rõ ràng là sợ Trần Thù Đồng mang theo con trai sẽ khó tìm đối tượng mới, mà vẫn năng đường hoàng, tình lý.
Tôn Minh và bà cụ Tôn thể cam tâm từ bỏ Tiểu Béo cơ chứ. Bà cụ Tôn : “Cậu của Thù Đồng, ông là hiểu chuyện. Ông cứ yên tâm, Tiểu Béo dù do chúng nuôi dưỡng thì vẫn mang họ của bố Thù Đồng, cái họ chúng sẽ đổi .”
Trương Dương Bình liếc bà cụ Tôn một cái, biểu cảm gật đầu của xung quanh, khỏi cảm thán, chồng của đứa cháu gái là đơn thuần là tâm kế nữa. Ai mà chẳng , ngày đó bố của Trần Thù Đồng sở dĩ đồng ý cuộc hôn nhân là vì nhà họ Tôn hứa đứa con trai đầu lòng sẽ mang họ theo Trần Thù Đồng. Bây giờ mất, sự việc ầm ĩ khó coi đến mức mà đối phương vẫn nuốt lời, nhân phẩm thực sự là tồi.
“Chuyện để hãy . Lữ đoàn trưởng Tăng, Chủ nhiệm Liễu, chuyện là chúng với Tiểu đoàn trưởng Tôn và bà cụ Tôn. Cháu gái hồ đồ, gây ít rắc rối cho các vị, thật sự xin ! đảm bảo, con bé thực sự ác ý gì .” Trương Dương Bình lộ vẻ áy náy, nửa thật nửa giả.
Chủ nhiệm Liễu đáp: “Trạm trưởng Trương, đa tạ ông thấu hiểu cho nỗi khó xử của chúng . Mặc dù thà phá mười ngôi chùa còn hơn phá một cuộc hôn nhân, nhưng cũng phân tích tình hình cụ thể. Chỉ những việc Trần Thù Đồng , cuộc hôn nhân phù hợp để tiếp tục nữa. Sức khỏe của bà cụ Tôn giờ cũng còn như , bác sĩ Văn , bà bây giờ thể chịu kích động, việc nhà việc cửa e là cũng chẳng bao nhiêu. Hiện tại thế , ác ý khó mà , nhưng chuyện nhiều . Phía quân đội và bệnh viện thể xử lý cô , nếu , lỡ khác học theo thì khu tập thể nhà còn loạn đến mức nào nữa.”
Chủ nhiệm Liễu bên cũng dạng dễ qua mặt. Ông Trương Dương Bình bao nhiêu lời chăng nữa thì việc đồng ý ly hôn là một chuyện, còn việc xử lý Trần Thù Đồng là chuyện khác.
Nụ mặt Trương Dương Bình chút gượng gạo, khỏi cảm thấy quân đội bây giờ thật sự nể mặt . Ông sang Viện trưởng Tôn: “Lão Tôn, Thù Đồng vốn là cấp của ông, con bé thế nào ông là hiểu rõ nhất. Ý kiến của là nên dạy bảo một chút, nhưng cũng cho cơ hội để sửa sai chuộc .”
Tôn Bình Hành dùng giọng quan liêu đáp: “Trạm trưởng Trương, chuyện quyết định . tuy là Viện trưởng, nhưng bệnh viện dù cũng trực thuộc quân đội quản lý, đừng là cô , ngay cả nếu phạm sai lầm thì quân đội cũng sẽ bao che .”
Mẹ kiếp. Tên Tôn Bình Hành đây đối với ông thái độ . Trương Dương Bình thầm mắng c.h.ử.i trong lòng, định bụng vài câu răn đe, nhưng sực nhớ đến chuyện rượu cường , hiện tại bản cũng đang việc cần cầu cạnh bệnh viện, nên cái sống lưng tự nhiên còn cứng như .
Thế là. Quyết định xử phạt dành cho Trần Thù Đồng nhanh ch.óng ban xuống. Vì vấn đề tác phong, cô giáng chức xuống y tá bình thường, đồng thời trừ một năm lương để bồi thường cho bà cụ Tôn. Ngoài , sự việc còn thông báo phê bình bệnh viện và quân đội.
Phía quân đội, đơn xin ly hôn của Tiểu đoàn trưởng Tôn và Trần Thù Đồng cũng nhanh ch.óng thông qua. Tiểu đoàn trưởng Tôn , bảo để tiền bạc phiếu tem cho Trần Thù Đồng thì thật sự chỉ giữ phần đủ dùng cho cả nhà ba trong tháng đó, còn đều đưa hết cho Trần Thù Đồng.
Vì ly hôn, cộng thêm sự việc xôn xao dư luận, căn nhà mà quân đội cấp cho Tiểu đoàn trưởng Tôn cũng thu hồi. Tiểu đoàn trưởng Tôn đưa bà cụ Tôn và Tiểu Béo chuyển đến một khu nhà khác, sống chung trong một căn hộ với ba hộ gia đình nữa. Loại nhà đó là kiểu nhà trệt bình thường, dù là nhà gạch ngói nhưng bốn hộ gia đình dùng chung một gian bếp, nhà vệ sinh cũng .
Trần Thù Đồng đến đó một , thấy căn phòng chật chội như thế thì lập tức suy sụp. Cô níu lấy Tiểu đoàn trưởng Tôn bưng bô đổ ngoài, gào thét khản cả giọng: “Anh nhất quyết đòi ly hôn với cho bằng là để dọn đến đây chịu khổ sở như thế ?!” Tiểu đoàn trưởng Tôn hất tay Trần Thù Đồng : “Cô buông tay , chúng ly hôn , lôi lôi kéo kéo thế cả!”
“Không ? Có gì mà ?” Trần Thù Đồng định cãi tiếp thì thấy một phụ nữ ôm con từ trong phòng , phụ nữ đó cứ chằm chằm bọn họ. Cô lập tức nổi đóa, hét mặt : “Nhìn cái gì mà , thấy vợ chồng cãi bao giờ !”
Người phụ nữ lộ vẻ lúng túng. Cơn giận của Tiểu đoàn trưởng Tôn bốc lên ngùn ngụt, chằm chằm Trần Thù Đồng, đời từng hối hận điều gì như việc ngày đó nhất thời hồ đồ mà cưới đàn bà . Anh cùng và con trai khó khăn lắm mới dọn đến đây ở định, hàng xóm láng giềng xung quanh đều là đồng cấp trong quân đội, đa phần là cấp Tiểu đoàn trưởng, Đại đội trưởng. Chuyện và Trần Thù Đồng ly hôn ai ai cũng , nguyên nhân ly hôn cũng đại khái nắm rõ, nhưng là một chuyện, còn ầm lên mặt khác là chuyện khác.
Tiểu đoàn trưởng Tôn nén giận, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, kìm nén lửa giận với phụ nữ : “Chị Liên, chị đừng để ý đến cô , cô là kẻ điên đấy.”
“Ai là kẻ điên, thấy mới là...” Những lời mắng nhiếc của Trần Thù Đồng còn dứt thì bà cụ Tôn chống gậy từ bên trong . Bà ho một tiếng, Trần Thù Đồng : “Trần Thù Đồng, cô và con trai ly hôn , lúc đầu đôi bên thỏa thuận xong xuôi là liên can gì đến nữa. Hôm nay cô đặc biệt chạy đến đây là chọc tức c.h.ế.t ?”
Đối diện với bà cụ Tôn, trong lòng Trần Thù Đồng thoáng qua một tia chột . “Mẹ, con...”
Bà cụ Tôn căn bản cho cô cơ hội chuyện, bà gõ mạnh cây gậy xuống đất: “Nếu cô còn dám đến đây phiền cuộc sống của chúng nữa, sẽ tìm Chủ nhiệm Liễu, cô cố tình đến kích động , đến lúc đó xem cô còn thể tiếp tục bao che cho cô .”
Trần Thù Đồng dám tin bà chồng vốn hiền lành thể tuyệt tình đến thế. Cô bà cụ Tôn giục Tiểu đoàn trưởng Tôn trong, định đuổi theo nhưng sợ bà cụ , chỉ đành nghiến răng hậm hực rời .