Thập Niên: Chồng Ngốc Của Tôi Là Đỉnh Lưu Giới Khoa Học - Chương 76

Cập nhật lúc: 2026-04-13 16:26:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ông lên tiếng, những tại hiện trường dù trong lòng ý kiến, cũng đều tạm thời nhịn xuống.”

 

Không ít chuyên gia tại hiện trường khi xem bản vẽ, nhất trí cho rằng xe vận tải trong miệng Tạ Bạc Minh đa là loại xe ba gác cải tiến.

 

Họ coi trọng xe vận tải, vẫn cảm thấy loại xe nào thì nên đảm nhiệm công việc đó, xe tải kéo quặng mới là lựa chọn vững chãi hợp lý nhất.

 

Khi bản vẽ thiết kế cấu tạo xe vận tải truyền đến tay, các chuyên gia chỉ một cái, vẻ để ý mặt trong nháy mắt biến thành thể tin nổi.

 

Nguyên nhân gì khác, bản vẽ quả thực quá chuyên nghiệp.

 

Thân xe, gầm xe, hệ thống chuyển hướng và các chi tiết của thùng hàng, còn quy cách kích thước linh kiện cần thiết, đều đ-ánh dấu rõ ràng rành mạch, căn bản ngoài ngành thể vẽ .

 

Chỉ thực sự hiểu cấu tạo ô tô, hiểu nguyên lý cơ khí mới thể sự tinh tế chuẩn xác như .

 

Đừng thấy các chuyên gia là những tài giỏi nghiên cứu địa chất, lúc học địa chất ít nhiều cũng tiếp xúc qua các chuyên ngành khác, hơn nữa khảo sát địa chất cũng rời khỏi máy móc hỗ trợ.

 

Họ tuy tính là tinh thông cơ khí, nhưng ít nhất cũng chút hiểu , một cái là thể đại khái.

 

Tạ Bạc Minh lộ bản lĩnh vẽ bản vẽ , những lời thăm dò đầy ẩn ý, những lời ép buộc đầy hàm ý, còn việc công khai chọn lập trường, ngầm ép Tống Tắc An thỏa hiệp lúc nãy, trong nháy mắt tan thành mây khói.

 

Sự chú ý của tất cả bản vẽ thu hút, chủ đề cũng từ việc cưỡng ép trưng dụng xe tải của Tạ Bạc Minh, hẹn mà cùng chuyển sang chiếc xe vận tải thiết kế.

 

Lưu chủ nhiệm vốn dĩ còn nửa tin nửa ngờ, thấy các chuyên gia thần sắc kích động, thậm chí còn cầm bản vẽ thảo luận, rõ ràng là cảm thấy xe vận tải khả thi.

 

Mã chủ nhiệm dám tin một xưởng trưởng trạm thu mua phế liệu thế mà chế tạo ô tô, mặc dù chỉ là một chiếc xe vận tải, thì đó cũng là một chiếc ô tô nha.

 

Bản vẽ truyền đến tay ông , ông dùng sức bóp c.h.ặ.t bản vẽ, hận thể tại chỗ xé nát nó .

 

Lúc ông truyền bản vẽ cho tiếp theo, tay cẩn thận run một cái, bàn tay còn khéo” đổ chén nước bàn, bản vẽ trong nháy mắt nước thấm đẫm.

 

“Ái chà, thật ngại quá, lỡ tay !”

 

Ông kêu lên một tiếng, mặt thấy phân nửa vẻ xin , giả vờ cầm tay áo lau, thực chất là đem vết mực nhòe lau cho hỗn loạn tơi bời.

 

“Mau mau, mau ch.óng treo ngoài cửa sổ phơi một chút, khi còn cái đường nét đấy.”

 

Chỉ trong chốc lát, một bản vẽ tinh diệu cứ thế báo phế.

 

Phòng họp im lặng trong giây lát, ngay đó, ngọn lửa giận dữ bùng cháy trong mắt .

 

Chuyên gia địa chất giáo sư Lý đ-ập bàn dậy:

 

“Thật là phí phạm của trời!

 

Mã chủ nhiệm, ông đây là cái gì ?

 

Đây là một tờ giấy lộn quan trọng trong văn phòng của ông !”

 

Xưởng trưởng xưởng máy móc là một tính tình nóng nảy, ông trực tiếp chỉ mũi Mã chủ nhiệm mà mắng:

 

“Mã chủ nhiệm, đừng đem cảm xúc cá nhân công việc.

 

Nếu biện pháp giải quyết hơn, chắc chắn là chế tạo xe vận tải, như đều cho .

 

Ông đem bản vẽ phá hỏng, trì trệ tiến độ của huyện chúng , đến lúc đó cấp hỏi tội, chỉ thể để ông ngoài giải trình thôi.”

 

Tô Thanh Đường khoanh tay, khóe miệng mang theo nụ như như , trào phúng :

 

“Mã chủ nhiệm tay run đến mức , là bình thường xem văn kiện nhiều quá nên để di chứng ?

 

thấy trạng thái của ông, thích hợp phụ trách công việc điều phối cần sự tỉ mỉ nghiêm túc nữa , nên về nhà dưỡng già thôi.”

 

Mã chủ nhiệm nghiến răng nghiến lợi, mặt nặn nụ :

 

“Cô gái nhỏ mồm mép lanh lợi quá, lòng rộng lượng một chút .

 

chẳng qua là nhất thời thất thủ thôi, đừng so đo với một tiền bối như .

 

Vả , thể vẽ một bản, chắc chắn còn thể vẽ bản thứ hai, đúng ?

 

Đã là thiên tài mà, luôn chứng minh bản một chút chứ.”

 

Tô Thanh Đường đầu về phía Lưu chủ nhiệm:

 

“Nếu là việc chung với loại , cảm thấy xe vận tải quan trọng.

 

Bởi vì luôn kéo chân , căn bản thể nào công sớm .”

 

Người khác tác dụng của Tô Thanh Đường, Tống Tắc An thì quá hiểu rõ .

 

Chỉ Tô Thanh Đường mới động Tạ Bạc Minh, nếu phật lòng con bé , xe vận tải chỉ thể cho sướng mắt bản vẽ thôi.

 

Mấy vị xưởng trưởng cùng suy nghĩ với Tống Tắc An, thể phật lòng Tô Thanh Đường.

 

Tạ Bạc Minh thiết kế xe vận tải, thì xe tải trong xưởng của họ sẽ cần mượn ngoài nữa, cùng một chiến tuyến, chắc chắn đồng tâm hiệp lực nhất trí đối ngoại.

 

Lưu xưởng trưởng xưởng thép vốn luôn im lặng mở lời, lời của ông còn độc hơn, trực tiếp vạch trần bộ mặt của Mã chủ nhiệm:

 

“Lão Mã, ông đừng mà thấy đồng chí Tạ trẻ tuổi, bản lĩnh, trong lòng thoải mái, ở đây công báo tư thù chứ?

 

Chúng đây là đang mưu cầu phát triển cho huyện, ở trong mảnh đất nhỏ hẹp của ông mà oai lãnh đạo.

 

Giác ngộ của ông, e là theo kịp thời đại đó nha.”

 

Lãnh đạo cục giao thông cuối cùng cũng tìm cơ hội lập công chuộc tội, vội vàng bày tỏ thái độ:

 

“Mã chủ nhiệm, tay vững thì đừng xem bản vẽ, ông là đến giám sát, nhiệm vụ thành là , đừng kéo chân của tất cả chúng .”

 

Không chỉ các xưởng trưởng như , các chuyên gia càng là đau xót khôn nguôi.

 

Chuyên gia đến từ thủ đô hề nương tay phê bình:

 

“Bản vẽ tay bao nha, chúng cầm trong tay đều nỡ dùng sức.

 

Ông thì , để lên bàn hận thể xé hai, còn dùng nước dội cho vết mực nhòe hết , hầy, thật cuộc họp gọi bao nhiêu hạng mèo khen mèo dài đuôi tới gì nữa.”

 

Mã chủ nhiệm lúc còn chê bai Tô Thanh Đường và Tạ Bạc Minh đại diện trạm thu mua tham gia cuộc họp, ông ngờ trở thành hạng mèo khen mèo dài đuôi chê bai.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-chong-ngoc-cua-toi-la-dinh-luu-gioi-khoa-hoc/chuong-76.html.]

Lưu chủ nhiệm sắc mặt đen như đ-ít nồi, ông là nhận lý nhận , ông là do tỉnh phái tới, với Mã chủ nhiệm đến từ thị trấn thuộc về hạng quen sơ sơ.

 

“Lão Mã, chuyện bất kỳ cái cớ nào cả.

 

Hành vi của ông chứng minh, ông thiếu trách nhiệm và cái đại cục cơ bản nhất của một cán bộ.

 

Bây giờ chính thức tuyên bố, ông lập tức rút khỏi tất cả công việc của tổ dự án , vị trí của ông do cấp phó tạm thế.”

 

Lưu chủ nhiệm những cái khác hiểu, nhưng ông các chuyên gia là những chuyên nghiệp, nếu các chuyên gia khẳng định xe vận tải thể , thì ông chắc chắn cùng một phía với các chuyên gia.

 

Đợi lát nữa hỏi tình hình với mấy vị chuyên gia mà ông mang theo từ tỉnh qua.

 

Mã chủ nhiệm như sét đ-ánh ngang tai, bệt xuống ghế.

 

Ông vốn tưởng nhiều nhất là huấn thị vài câu, ngờ trực tiếp bãi bỏ chức vụ .

 

Ông còn biện giải cho , nhưng ánh mắt của tất cả tại hiện trường ông đều tràn đầy sự khinh bỉ và lạnh nhạt.

 

Chuyên gia đến từ thủ đô cuối cùng đưa kết luận cuối cùng, ông căn bản thèm Mã chủ nhiệm, giống như đối phương chỉ là một luồng khí, chỉ với Tống Tắc An và Lưu chủ nhiệm:

 

“Sự tiến hành thuận lợi của dự án, cần thiết chính là loại bỏ tất cả các yếu tố định.

 

Giống như hạng những thể đóng góp sức lực, ngược chuyên môn tạo rắc rối và kéo chân như vật cản đường , dọn dẹp ngoài sớm một chút, chính là sự đóng góp lớn nhất cho dự án.”

 

Mã chủ nhiệm trong tiếng lên án của xám xịt chạy khỏi phòng họp.

 

Tạ Bạc Minh vẽ bản vẽ thứ hai, chỉ đưa một yêu cầu:

 

“Ba ngày đến trạm phế liệu nghiệm thu thành quả.”

 

Các chuyên gia yên tâm, nhịn hỏi dồn:

 

“Chỉ cần ba ngày là thể công?”

 

Xe vận tải bản vẽ là xe tập trẻ con chơi, dù là xe tập giản dị, cũng chắc ba ngày thể công.

 

Tạ Bạc Minh gật đầu:

 

“Đủ .”

 

Sau khi cuộc họp kết thúc, các đồng chí tỉnh thị và các chuyên gia rời trường một bước.

 

Tống Tắc An gọi các đồng chí trong huyện và các xưởng trưởng , để Tô Thanh Đường và Tạ Bạc Minh ở , chuyên môn mở một cuộc họp nhỏ.

 

“Mọi tại cuộc họp đều , đồng chí Tạ chế tạo xe vận tải, công trong vòng ba ngày.

 

Tiếp theo trong ba ngày , bất kỳ vật liệu nào cần, nhất định phối hợp điều phối ngay lập tức, tóm lực bảo đảm xe vận tải thuận lợi công.

 

Chuyện trực tiếp liên quan đến việc xe tải trong xưởng của các vị cần tiếp tục cho mượn , đều để tâm một chút, lực phối hợp!”

 

Tống Tắc An tin tưởng năng lực của Tạ Bạc Minh, ông vốn định để Tạ Bạc Minh vài câu, nghĩ đến tính cách thích chuyện của , thế là lắc đầu.

 

“Được , vấn đề gì thì tan họp thôi.”

 

Tô Thanh Đường và Tạ Bạc Minh đường về nhà.

 

Màn đêm dần buông xuống, đường đèn đường, Tạ Bạc Minh bật đèn pin lên, trong nháy mắt đường sáng lên một luồng ánh sáng ấm áp, chiếu rọi con đường gồ ghề chân.

 

Tô Thanh Đường trong lòng tim đ-ập loạn nhịp, lúc ở cuộc họp chủ động nắm tay cô, mặc dù chỉ là để trấn an cô, thì đó cũng là nắm tay .

 

tự chủ mà dán sát bên , Tạ Bạc Minh tưởng cô gái nhỏ sợ bóng tối, chủ động nắm lấy cổ tay cô.

 

“Nhanh thôi là về đến nhà .”

 

Tô Thanh Đường mượn ánh trăng ngửa đầu lên, chằm chằm góc nghiêng của :

 

“Anh nghĩ xe vận tải từ lúc nào ?”

 

“Lúc họ cãi .”

 

“Hả?

 

Không nghĩ đối sách từ ?”

 

Tô Thanh Đường ngẩn .

 

“Chưa từng nghĩ qua, chỉ là hiếu kỳ tại dùng xe tải vận chuyển hàng, họ cãi xong thuận tiện nghĩ xe vận tải.”

 

Nguyên mẫu xe vận tải bản vẽ, Tạ Bạc Minh từng thấy ở tộc Trùng.

 

Hành tinh nơi tộc Trùng ở địa hình hiểm trở, khắp nơi là khe rãnh và dốc đ-á, vận tải hàng ngày đều dựa loại xe thích ứng với địa hình phức tạp .

 

Đường núi của mỏ vàng và địa hình hành tinh đó đại đồng tiểu dị, lộ trình của cả hai tương đương , bèn dựa trí nhớ tùy tay vẽ .

 

Tô Thanh Đường vỗ vỗ l.ồ.ng ng-ực, thở phào một dài, ngữ khí còn mang theo sự sợ hãi:

 

“Em còn tưởng nghĩ sẵn đối sách từ sớm chứ!”

 

Cô thè lưỡi một cái, nhớ tình hình lúc họp, nhịn khổ, “Lúc đó em căng thẳng đến mức lòng bàn tay đều đổ mồ hôi, may mà nắm lấy tay em, trong lòng mới thấy vững chãi hơn một chút.”

 

“Vấn đề lớn, dù bọn họ mượn xe tải , cũng phát huy tác dụng thực chất.

 

Giống như lúc họp , xe tải lái lên đường mỏ dốc , chỉ thể dừng ở chân núi.

 

Quặng vàng vẫn dựa nhân lực từ núi vác xuống mới chất lên xe, chuyện ngược tốn thêm một công đoạn, trái ngược với ý định ban đầu tiết kiệm thời gian của họ, thuần túy là phí công vô ích.”

 

Tô Thanh Đường gật đầu lia lịa:

 

mà, căn bản tiết kiệm thời gian.

 

Còn cả Mã chủ nhiệm chuyện thật khó , ông thế mà cảm thấy công việc của thợ mỏ nhẹ nhàng?

 

Đó là xuống hầm mỏ đó, bố em chính là ch-ết trong t.a.i n.ạ.n hầm mỏ.

 

Nếu vì cuộc sống ép buộc, ai tình nguyện đem tính mạng đ-ánh cược chứ?”

 

Mỗi thợ mỏ khi xuống giếng đều ký thỏa thuận sinh t.ử, thật sự nếu xảy ngoài ý , thể nhận bồi thường gấp mười , nhưng ai thật tâm đổi lấy khoản tiền bồi thường chứ?

 

Tạ Bạc Minh chợt nhớ tới thế của cô gái nhỏ, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy, lúc nãy ở cuộc họp đối với Mã chủ nhiệm quả thực quá khách khí , nên cho ông sắc mặt .

Loading...