“Cho nên con là cố ý phối hợp với mới ? Con nếu con , sẽ càng tức giận?”
Tranh Tranh ừ một tiếng, Tô Duy Duy chấn động, cô một loại cảm giác chỉ thông minh nghiền ép, cô lúc ba tuổi đang gì? Chuyện xa xưa như cô đương nhiên não nhớ kỹ, nhưng cô rõ ràng nhớ lúc khi học đại học cô còn sắc mặt lắm, nghiệp đại học công sở mới tu luyện, nhưng Tranh Tranh mà ba tuổi chỉ thông minh cao như ?
Có điều, đầu tiên bọn họ hợp tác thể hiện sự ăn ý từng , Tô Duy Duy híp mắt tỏ vẻ hài lòng, cô chụt chụt Tranh Tranh mấy cái, Tranh Tranh cho má đỏ bừng, ngượng ngùng sờ mặt.
Nông thôn quy tắc của nông thôn, Tô Duy Duy là một nàng dâu, nếu thật sự náo loạn với chồng quá khó coi, chống lưng, cuộc sống ở nhà trong thôn đều dễ chịu, thím Quế Hoa ở lưng chống lưng, cô cho dù trở mặt với chồng, ít nhiều cũng chút tự tin.
Còn về vụ gieo ngô, ăn cơm thì liên quan gì đến cô? Dù cô cũng định ở đây quá lâu, cô bây giờ một đồng cũng , ngay cả đôi tất cũng mua nổi, gì cũng để chút tiền trong tay chứ? Tô Duy Duy quyết định kiếm chút tiền, đó đưa than sưởi ấm cho lão nhị Lương Vệ Đông - học ba năm lớp 12 nhưng thi đỗ đại học.
Sáng hôm trời sáng, Tô Duy Duy thu dọn tay nải, mang theo Tranh Tranh đạp xe đạp, lén lút chạy khỏi nhà. Chiếc xe đạp là Lương Phú Quý mua, nhưng bình thường là Tạ Chấn Giang và Giang Đào , Tô Duy Duy nếu trộm, thể dắt xe ? Lúc mới hơn ba giờ, Tranh Tranh ngủ mơ mơ màng màng, dụi mắt Tô Duy Duy.
Tô Duy Duy đặt bé lên gióng ngang: “Ngoan, ngủ , đợi đến nơi gọi con.”
Tranh Tranh híp mắt, cái đầu nhỏ gật gù, tiếp tục ngủ.
Hai vài bước, lưng bỗng nhiên truyền đến tiếng của Lương Tiểu Muội, cô bé chạy tới kéo xe Tô Duy Duy : “Chị dâu, chị đừng bỏ Tiểu Muội, Tiểu Muội thể chị.”
Tô Duy Duy nuốt nước bọt: “Ai bỏ em? Chị dâu ngoài việc, mang em theo tiện.”
“Chị dối! Chị ngay cả Tranh Tranh cũng mang theo, chắc chắn là cần em nữa, em mặc kệ, em cho chị , chị , thì còn ai chải đầu cho Tiểu Muội nữa.” Lương Tiểu Muội thương tâm, ấn tượng của cô bé về sâu, khi cô bé sinh bao lâu, ruột c.h.ế.t, ấn tượng về bộ đều gắn liền với Lưu Ngọc Mai, nhưng Lưu Ngọc Mai đối xử với cô bé , cô bé là quỷ xui xẻo, cô bé mệnh c.h.ế.t ruột, cả đời tiền đồ lớn. Trước chị dâu đối xử với cô bé cũng , nhưng bây giờ chị dâu đối xử với cô bé , cô bé thật sự mất chị dâu.
Lương Tiểu Muội đầy mắt kinh hoàng, nước mũi nước mắt tèm lem, khiến Tô Duy Duy mà dở dở , cô chẳng qua chỉ chải đầu cho Lương Tiểu Muội, nhận định cô ? đứa trẻ thiết với cô, cô cũng vô cảm, bèn vỗ vỗ yên xe: “Lên ! một điểm, chị ngoài gì mà, tuyệt đối cho khác , chị ruột của em cũng , ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-9.html.]
Lương Tiểu Muội nín mỉm : “Chị dâu em , nhưng chuyện của chị em sẽ lén cho chị, em chỉ với chị thôi.”
“Cái con bé lém lỉnh ,” Tô Duy Duy mà bật , xoa đầu cô bé chở .
Lương Tiểu Muội lè lưỡi, nếu bán chị mà thể khiến chị dâu thích cô bé, cô bé cũng nguyện ý!
Đợi Tô Duy Duy đạp xe mấy cây chạy đến hội chợ ở huyện thành, chợ sớm của hội chợ mới bắt đầu. Hội chợ lúc vẫn còn quan trọng, địa điểm tổ chức đều ở con phố trung tâm nhất trong thành phố, sáng sớm, những bán hàng rong bày xong sạp hàng, sạp hàng chi chít thấy điểm cuối, ít thành phố buổi sáng một vòng từ đây, đợi buổi trưa đến dạo kỹ.
Tô Duy Duy sạp hàng, chỉ thể dùng vôi vẽ một khoảnh đất mặt đất, coi như vị trí của , những bán hàng rong xung quanh đều dùng ánh mắt tò mò chằm chằm cô. Người bán hàng rong đến hội chợ nhiều là từ nơi khác chạy đến, cái gì cũng , bán đồ ăn, biểu diễn xiếc, bán quần áo, ném vòng, nhưng bất kể là loại sạp hàng gì, luôn cái sạp chứ? Cô cái gì cũng bày sạp gì chứ? Tô Duy Duy thì , cứ một ở đó, còn thuê mấy cái ghế đẩu nhỏ từ sạp hàng bên cạnh, cứ như định khai trương ?
Thấy cô vẽ vẽ, các chủ quán xung quanh vây . Chung Hiểu Đào là bán quần áo, quần áo của cô bày xong, thấy Tô Duy Duy xong liền vây : “Em gái, em đang cái gì thế?”
Tô Duy Duy , đương nhiên là tay bắt sói !
Kiếp khi cô mở công ty quảng cáo, công ty chỉ ba tấm biển quảng cáo, nhưng cô c.h.é.m gió với khách hàng cô mấy chục tấm, kéo đơn hàng cô mới dựng biển quảng cáo xuống, cô cứ dựa tay bắt sói công ty càng càng lớn, chỉ cô, những bán Taobao đời chẳng đều là tay bắt sói ? Cô bây giờ tiền, nghèo rớt mồng tơi, tay bắt sói là bắt buộc! Cô hề cảm giác áy náy.
“Em khẩu hiệu mà, đây , vải đỏ xong .”
Tô Duy Duy treo vải đỏ lên, rộ lên: “Nhìn xem! Chữ em cũng chứ nhỉ?”
Chung Hiểu Đào chữ quả thực tệ, nhưng ông nội cô cũng chữ, cho nên chữ chẳng gì lạ, chữ Tô Duy Duy còn lạ bằng tướng mạo của cô, nam nữ bày sạp ở hội chợ đều là vì sinh kế mà bôn ba, nhưng Tô Duy Duy tuy mặc đủ , da dẻ trắng trẻo hồng hào, tay cũng mịn màng, cứ như bà lớn thành phố, dáng vẻ xinh , khí chất , cô khen , chỉ cảm thấy giống khác. Người như giống bọn họ đến bày sạp chứ?