Thập Niên 90: Xuyên Thành Vợ Trước Bỏ Trốn Của Đại Lão - Chương 80

Cập nhật lúc: 2026-03-22 00:12:37
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thạch Quế Anh đến cửa nhà Tô Duy Duy, lúc mới thấy canh thật sự thơm, dù bà ăn cơm xong ngửi thấy mùi canh gà vẫn cảm thấy trong bụng trống rỗng. Thạch Quế Anh : “Duy Duy, nhà cháu đang hầm canh ?”

Tô Duy Duy và bà khá thiết, bình thường rau nhà Thạch Quế Anh trồng nếu thừa đều mang sang cho Tô Duy Duy. Tô Duy Duy thấy bà liền lau mồ hôi trán, : “Canh bồ câu ạ, thím Quế Anh ăn cùng ?”

“Hóa là bồ câu , thím cứ tưởng là gà.” Thạch Quế Anh liếc con bồ câu, bồ câu nhỏ, một con bồ câu một bà cũng thể ăn hết. Cả nhà chỉ ăn một con bồ câu, bà mặt dày mà chen ? Sớm là canh bồ câu bà đến, ngại quá.

Bà đỏ mặt : “Cũng ngại quá, cháu gái nhỏ nhà thím mới ăn dặm, gần đây thường nấu mì cho nó ăn, ăn mì dinh dưỡng, thím thấy cháu hầm canh nên hỏi xin một bát, …”

Tô Duy Duy , bật một tiếng. Da cô vốn trắng, nóng xông càng thêm trong suốt như ngọc. Lúc , hàng mi rậm của cô chớp chớp, đôi môi đỏ mọng, Thạch Quế Anh chỉ cảm thấy Tô Duy Duy tuy trang điểm, nhưng còn hơn cả tô son điểm phấn.

“Thím Quế Anh, chuyện nhỏ mà cũng cần thím đích đến ? Cháu đang chuẩn mang sang cho thím đây.”

Thạch Quế Anh ngẩn , thì thấy Tô Duy Duy bưng một cái bát, đó là một cái bát tô lớn, bên trong xé một ít thịt bồ câu, còn một cái đùi bồ câu, canh mỡ màng nổi lềnh bềnh kỷ t.ử táo đỏ, bên cạnh là một vắt mì cán tay, chuẩn sẵn từ .

“Đây là…”

“Cháu bé con đang ăn dặm, thế là, hôm nay canh bồ câu liền nghĩ đến việc mang sang cho thím. Mì cháu cũng nấu , trong canh cháu cho muối, bé con thể ăn ngay bây giờ.”

Tô Duy Duy , mắt cong cong, khóe miệng nhếch lên. Cô bao giờ là lời ý , nhưng mỗi việc chu đáo, khiến trong lòng thoải mái. Bát canh lớn như rõ ràng là chuẩn sẵn, tuy là thứ quý giá, nhưng ăn ngon mà còn nhớ đến , đủ để chứng minh tấm lòng của , tấm lòng là quý giá nhất.

Thạch Quế Anh trong lòng vô cùng cảm động, lập tức bưng bát mì canh về nhà.

Sau khi về, cháu gái nhỏ của bà ăn vui vẻ, con ăn ngon thì cha trong lòng chắc chắn sẽ thoải mái. Con trai và con dâu bà kể sự việc, khỏi cảm thán, Tô Duy Duy thật sự là một , so sánh thì Giang Đào và Lưu Ngọc Mai đúng là đồ bỏ .

Tô Duy Duy chia đều chiếc đùi bồ câu còn cho hai đứa trẻ. Lương Tiểu Muội chút áy náy, bèn : “Cho Tranh Tranh ăn , em ăn cánh bồ câu là .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-80.html.]

Tô Duy Duy liếc cô bé một cái, con bé tuy , nhưng mắt cứ chằm chằm cái đùi bồ câu. Trẻ con đều như , đều thích ăn đùi, cô hồi nhỏ cũng .

“Tiểu Muội nhường Tranh Tranh chứng tỏ con thương Tranh Tranh, điều cho thấy Tiểu Muội nhà chúng thương . con cũng mới học lớp một, trong lòng chị dâu con cũng là một đứa trẻ, chị dâu sẽ thiên vị ai, một cái đùi gà các con chia đều, ai ăn nhiều, ai ăn ít.”

Lương Tiểu Muội chút kinh ngạc, cô bé há miệng dường như gì đó, nhưng cuối cùng . Nhìn thịt đùi bồ câu đầy ắp trong bát, lòng cô bé ấm áp hẳn lên. Cô bé học cách khiêm nhường, cô bé thương Tranh Tranh sẽ chị dâu vui hơn, nhưng cô bé ăn cái đùi bồ câu đó ? Đương nhiên là ăn. Bây giờ chị dâu chia đôi cái đùi bồ câu, thiên vị Tranh Tranh, khiến trái tim nhạy cảm bất an của cô bé bỗng dưng lấp đầy.

Trong lòng chị dâu, cô bé và Tranh Tranh là như , chị dâu yêu Tranh Tranh, cũng yêu cô bé.

Tranh Tranh bĩu môi, tuy thích Lương Tiểu Muội tranh giành Duy Duy với , nhưng nể tình Lương Tiểu Muội nhường đùi bồ câu cho , quyết định tạm thời ghét cô bé nữa.

Chẳng từ lúc nào, chân của Tạ Chấn Giang thương hơn một tháng. Lúc đầu phẫu thuật ở bệnh viện, nhưng khi về nhà chân vẫn khá hơn, lâu như dấu hiệu hồi phục nào. Tạ Chấn Giang giường , vì chuyện xưởng sửa xe mà chịu khổ ở cục cảnh sát, trong lòng khỏi khó chịu. Anh khó chịu tự nhiên sẽ cãi với Giang Đào. Giang Đào mất danh hiệu phu nhân giám đốc đành, còn chăm sóc , chăm sóc Lưu Ngọc Mai vẫn đang giả bệnh, trong lòng càng khó chịu hơn.

Thế là, hai thường xuyên cãi .

Giang Đào trong lòng vui, cô vườn rau hái một ít rau xanh chuẩn cho bữa tối. Ai ngờ Hồng Hồng thấy cứ đòi ăn thịt, cô liền đ.á.n.h Hồng Hồng một trận. Quay , Tráng Tráng cũng theo đó mà la hét, Giang Đào còn cách nào khác đành đầu làng chỗ bán thịt cắt hai lạng thịt. Lúc về gặp Tô Duy Duy tay xách một túi đậu phụ.

Giang Đào nhếch môi, tuy bây giờ điều kiện của cô , nhưng Tô Duy Duy cũng chẳng khá hơn là bao. Nghe Lương Minh Trung Bắc Kinh, còn Tề Nguyên Tân gần đây đang xem mắt, Tạ Bảo Vân phụ nữ xếp hàng đến công xã tìm , Tề Nguyên Tân chắc chắn coi trọng góa phụ như Tô Duy Duy. Bây giờ Tô Duy Duy thiếu một lao động, mất cây hái tiền, cô lấy tiền? Chẳng trách gần đây Tô Duy Duy ăn rau, thịt đầu heo và thịt ba chỉ cũng ăn nữa, hóa tiền ăn.

Tối nay thịt cô mua tuy nhiều, nhưng ít nhất vẫn thịt, còn Tô Duy Duy thì , chỉ nghèo đến mức ăn đậu phụ. Nghĩ đến đây, Giang Đào trong lòng vô cùng hả hê. Ai ngờ đến cửa nhà, ngửi thấy mùi thơm từ bay tới, mùi thơm đó cứ xộc thẳng mũi, thật sự quá thơm! Gần đây tiền trong nhà đều Tạ Chấn Giang tiêu hết, Giang Đào lâu ăn thịt, trong bụng dầu mỡ, bây giờ mùi canh bay đến, quả thực thể g.i.ế.c . Giang Đào thật sự cảm thấy hồn của nồi canh câu mất.

Nhà ai hầm canh ? Thật ăn, nỡ đem thịt hầm canh, thời nhà ai thịt mà ăn ngay? Hầm canh thật lãng phí, chắc là nhà Thạch Quế Anh? Nhà bà nghèo, một đứa cháu gái, bình thường thường xuyên cải thiện bữa ăn.

 

 

Loading...