Nếu cô còn mắc lừa nữa thì đúng là đồ ngốc.
“Cút sang một bên! Chúng còn quan hệ gì nữa!”
“Sao quan hệ?” Tưởng Đông Lai cũng nổi nóng, lớn tiếng : “Em tự hỏi lòng xem đối xử với em thế nào? Anh đối xử với em đủ ? Mẹ vẫn luôn đồng ý cưới một phụ nữ nhà quê như em, nhưng vẫn luôn dỗ dành để bà gật đầu đồng ý, em còn thế nào nữa?”
Lương Mẫn Anh mặt sa sầm, tức đến nghẹn họng, cô cứ thế lạnh lùng Tưởng Đông Lai. Tưởng Đông Lai nghĩ đến mục đích đến đây, vội vàng chữa cháy, “Anh ý đó…”
“Ha, trách ngốc, cứ tưởng thật lòng với . Phải, ngưỡng cửa nhà họ Tưởng các cao quá, Lương Mẫn Anh xứng, xứng cũng ?”
Tưởng Đông Lai cô chặn họng đến tức ách, là con một, từ nhỏ cha nâng niu trong lòng bàn tay, cộng thêm cha chút chức vị, bạn bè bình thường cũng tâng bốc . Khi theo đuổi Lương Mẫn Anh, cô gái cứ tỏ lạnh nhạt, khó chiều, bây giờ còn dám tỏ thái độ với , Tưởng Đông Lai khỏi lạnh:
“Đừng đổ hết lên đầu , cô tìm chẳng vì tiền ? Chẳng vì thèm hộ khẩu thành phố của ? Cô là hộ khẩu nông thôn mà chê cô là may , cô điều một chút . cho cô , bây giờ cho cô một cơ hội nữa, cô đồng ý hòa, chúng vui vẻ bên . Nếu đồng ý, chúng chia tay hẳn, Tưởng Đông Lai tuyệt đối sẽ tìm cô nữa. Còn cô… đây chẳng là cơ hội cuối cùng để cô đổi vận mệnh ?”
Lương Mẫn Anh chỉ cảm thấy lòng lạnh buốt, dù lúc ánh nắng đang chiếu rọi khắp cô.
Cô chợt hiểu , dựa đàn ông một bước lên trời là chuyện vô cùng ngu ngốc, và cô sai ở chỗ quá ngây thơ, cứ nghĩ chỉ thể dựa đàn ông để đổi vận mệnh, để cuối cùng coi thường cô, còn cô vẫn là phụ nữ nhà quê đáng coi thường.
Lương Mẫn Anh tự giễu một tiếng, cũng đang cái gì.
Nụ của cô khiến Tưởng Đông Lai trong lòng hoảng hốt, vốn tưởng rõ ràng, Lương Mẫn Anh cân nhắc lợi hại sẽ chủ động nhận sai, dù điều kiện như , Lương Mẫn Anh cầm đèn l.ồ.ng tìm cũng khó, cô nên điều kiện của kém, nắm c.h.ặ.t lấy mới đúng.
Lương Mẫn Anh ngoảnh đầu mà , Tưởng Đông Lai còn định theo, cô dùng túi xách đ.á.n.h mạnh một cái, trúng chỗ hiểm, đau đến mức ôm hạ bộ kêu oai oái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-72.html.]
“Cô! Cô đừng hối hận! Đừng tưởng xinh là lắm, cô chỉ là đồ nhà quê! Tưởng Đông Lai tùy tiện tìm cũng thể tìm hơn cô!”
Lương Mẫn Anh rời khỏi đó liền một trận, xong cô mới hiểu lời chị dâu lý. Một phụ nữ, đem cả cuộc đời dài đằng đẵng trói buộc một đàn ông, đó là một việc ngu ngốc đến nhường nào. Mà cô mới hai mươi mấy tuổi, đời còn dài, lẽ nào chỉ vì một cái hộ khẩu thành phố, vì về quê ruộng mà tìm một đàn ông như ? Gả qua đó sắc mặt nhà chồng? Không, đó là cuộc sống cô , cô một phụ nữ tự cường tự lập, sự nghiệp kiếm tiền lớn, đến thành phố lớn xông pha một phen.
Mất việc, mất cả hôn nhân, Lương Mẫn Anh chợt cảm thấy, lúc đây, cô nên hoạch định con đường của .
Thấy Lương Mẫn Anh tâm trạng , Tô Duy Duy cũng đặc biệt an ủi cô. Tuổi trẻ gặp trắc trở, còn hơn là về già mới gặp biến cố, đối với Lương Mẫn Anh đây là chuyện . Hơn nữa, một nữ cường nhân mà chút kinh nghiệm sống, thể vững bước thương trường? Tô Duy Duy chỉ mong trắc trở đến càng dữ dội hơn, để Lương Mẫn Anh rằng, dựa núi núi đổ, dựa chạy, đôi khi ngay cả cha ruột cũng chắc tin , huống chi là ngoài?
Chẳng từ lúc nào, Tô Duy Duy đến thế giới trong sách mấy tháng. Có những lúc cuộc sống trôi qua thật thú vị, cô thậm chí quên mất thế giới chỉ là một quyển sách, cũng quên mất chỉ là một nữ phụ đáng kể trong sách, càng quên mất cô còn một ông chồng ma c.h.ế.t đang ở bên ngoài phát tài lớn.
Cũng nữ chính thế nào , theo thông tin trong giấc mơ , nữ chính giúp Lương Hạc Minh tìm ký ức. Nữ chính trải qua kiếp , hẳn là quê của Lương Hạc Minh ở đây, cho dù cô từ từ thích ứng, tính toán ngày tháng, cũng sắp tìm đến đây .
Tô Duy Duy định dùng kế dĩ bất biến ứng vạn biến, việc cấp bách bây giờ vẫn là tích góp thêm tiền, đợi Lương Tiểu Đệ nổi lên, liền để nó giúp cô kiếm tiền. Kiếp cô quyết tâm sinh con kết hôn, niềm vui lớn nhất trong đời là tiết kiệm tiền, đến thế giới cô con gia đình, nhưng quan điểm của cô vẫn đổi, nam chính gì đó cô hứng thú, cô chỉ cần tiền.
Chỉ tiền mới thể cho phụ nữ cảm giác an .
Buổi chiều, chị dâu của Kiều Kiều là Xảo Hồng đến nhà tìm Lương Mẫn Anh chơi. Lương Mẫn Anh gần đây tâm trạng sa sút, Tô Duy Duy khuyến khích nên ngoài cùng Xảo Hồng và đ.á.n.h bài, tán gẫu chuyện nhà. Tô Duy Duy việc gì bèn dọn dẹp nhà cửa một chút, thu dọn của hồi môn mà nguyên chủ mang theo khi lấy chồng. Tôn Hồng Anh vốn với nguyên , lúc đó cũng vì che giấu chuyện Tô Viện Viện mạo danh thế, nên mới quyết định gả nguyên chủ vội vàng, vì nguyên chủ của hồi môn gì , ngay cả một món trang sức vàng cũng , hai bàn tay trắng mà đến.
Chăn nệm đều là đồ cũ, trông tồi tàn. Tô Duy Duy vứt hết những thứ nguyên dùng đến, dọn dẹp nhà cửa gọn gàng hơn. Nhìn qua, trong nhà ngoài giường và tủ quần áo, chỉ một cái bàn thấp để ăn cơm, hai cái ghế, hai cái ghế đẩu nhỏ cho hai đứa trẻ . Nhìn một lượt, cũ kỹ trống trải, đúng là quán triệt triệt để lối sống tối giản.
Vứt một ít đồ, nhà cửa càng thêm trống trải, Tô Duy Duy tâm trạng .