Sáng hôm Lương Tiểu Muội tỉnh, liền thấy Tô Duy Duy vẫn bên giường cô bé, ngủ gật quạt gió, Tranh Tranh dụi dụi mắt phản ứng, Lương Tiểu Muội , chị dâu đây là cả đêm ngủ, nghĩ đến đây, mắt Lương Tiểu Muội chua xót.
Rất nhiều năm , Lương Tiểu Muội còn nhắc đến trong tự truyện, ấn tượng sâu sắc nhất của cô khi còn nhỏ chính là sự bụng của chị dâu cả đối với cô, chị dâu cả luôn tự nỡ ăn nỡ uống, mỗi tối bản ngủ cũng quạt gió cho cô, vì để cô một giấc ngủ ngon.
Tô Duy Duy ngáp một cái, cô lạ giường ngủ ngon, sáng sớm dậy vệ sinh liền nhà vệ sinh ở nông thôn cho buồn nôn, ngủ nóng khó chịu, dứt khoát lấy quạt hương bồ quạt gió cho , quạt thì thuận tiện quạt cho hai đứa trẻ luôn.
tại , hôm nay Lương Tiểu Muội ngủ dậy mắt đỏ hoe, thể là nhớ trai hoặc nhớ ?
Bữa sáng là cháo loãng đơn giản, loãng đến mức thể soi bóng , Tô Duy Duy dùng đũa vớt vớt, trong bát chẳng mấy hạt gạo, ngược trong bát con trai con gái cháu trai cháu gái của Lưu Ngọc Mai đầy ắp gạo. Tô Duy Duy thở dài, nghĩ thầm ngày tháng thực sự sống nổi, hoặc là ở riêng hoặc là sớm kiếm tiền, nếu năng lực độc lập, cũng chẳng cần thiết ăn vạ ở đây sắc mặt kế chồng nữa.
Lúc ăn cơm Lưu Ngọc Mai vẫn luôn châm chọc Tô Duy Duy lười, bởi vì bây giờ là vụ gieo ngô thu đông, nhà khác trời sáng , nhưng Tô Duy Duy thì , bây giờ hơn chín giờ, cô mà vẫn còn ỳ ở nhà, loại con dâu lười biếng nhà ai vớ đều xui xẻo.
Bà của bà , Tô Duy Duy vẫn thờ ơ.
Vụ thu gieo nữa thì ? Cho dù cơm ăn cũng một cô cơm ăn, chẳng lẽ cô ruộng thì cả nhà khác cũng ? Hơn nữa cô tin cô cứ lười biếng như , xong việc đồng áng, qua thời điểm gieo ngô nhất, Lưu Ngọc Mai thể vội? Những năm đầu Tô Duy Duy mới tiền bối trong công ty bắt nạt, dùng chính là chiêu .
Cho nên cô vẫn nhanh chậm ăn cơm, mặc kệ Lưu Ngọc Mai mắng thế nào cũng coi như thấy.
Lưu Ngọc Mai tức đến nhẹ, ăn cơm xong gần mười giờ, thấy Tô Duy Duy mới lững thững xách bánh và bình nước, đội mũ rơm vác cuốc chuẩn hồ, lập tức phì một câu: “Lười c.h.ế.t nó ! Con tiện nhân đầy bụng quỷ kế, coi thường nó .”
Giang Đào vì Tạ Chấn Giang mà vẫn còn oán hận với Tô Duy Duy, lập tức cũng phì một câu: “Thứ lẳng lơ an phận, Chấn Giang đều với , bình thường Tô Duy Duy thường xuyên trêu chọc , vẫn luôn để ý.”
Cô như , Lưu Ngọc Mai ngược chột , thức thời tiếp lời, con trai bà là cái đức hạnh gì bà rõ, những năm đầu Tạ Chấn Giang thích trêu chọc quả phụ trong thôn, một còn chồng quả phụ bắt gian, vẫn là bà bỏ tiền giấu chuyện . Tạ Chấn Giang háo sắc, nhưng đàn ông háo sắc cũng chuyện lớn, cố tình Giang Đào quản nghiêm, đến nỗi Tạ Chấn Giang dám chuyện quá trớn, chỉ đành chiếm chút tiện nghi. Nghĩ đến Giang Đào quản Tạ Chấn Giang c.h.ặ.t như , Lưu Ngọc Mai chồng khó tránh khỏi vui.
Giang Đào móc cái bánh đường giấu nhét cho Tráng Tráng, Tráng Tráng quen Giang Đào cho ăn mảnh, cầm bánh đường ở góc tường ăn.
Không từ lúc nào Tranh Tranh , đứa trẻ nửa lớn hiểu chuyện, thấy Tráng Tráng ăn bánh đường liền đó mắt chớp chằm chằm.
Lưu Ngọc Mai đang cơn nóng giận, thấy bé như , lập tức đuổi: “Đi ! Cút sang một bên! Đây là thứ mày thể ăn ? Đồ xui xẻo!”
Tranh Tranh , chỉ thể đồ trong tay Tráng Tráng nuốt nước miếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-7.html.]
Lương Tiểu Muội thấy, đau lòng dắt bé : “Ngoan, Tranh Tranh, đợi chị dâu kiếm tiền , sẽ mua đồ ngon cho em.”
Tranh Tranh sờ sờ bụng, hiểu chuyện gì.
Tô Duy Duy lề mề đến hơn mười giờ mới khỏi cửa, cô đặt cái làn lên cuốc vác , bế Tranh Tranh đang nghịch bùn ở cửa lên.
Tranh Tranh chớp chớp mắt, đầy vẻ hiểu, Tô Duy Duy lau mồ hôi cho bé, : “Mẹ đưa con cùng , thể sẽ nóng, nhưng Tranh Tranh thể bóng cây.”
Tranh Tranh đưa bé cùng , lập tức mím môi .
Trước mắt là vụ gieo ngô thu đông, một cái, đất trong ruộng đều xới lên, nhà nhà đều đang gieo ngô. Việc nhà nông Tô Duy Duy từng , nhưng trong ấn tượng nguyên chỉ là đào đất thành từng hàng, đào cái hố bỏ hạt ngô , một hố bỏ bốn hạt ngô, đó lấp hố là .
Chắc khó nhỉ? Cô nhanh nghĩ nhiều , đào vài cái cô liền cuốc đào đất, là cuốc đào cô , Tô Duy Duy cẩn thận suýt chút nữa cuốc chân, cộng thêm mặt trời lên cao, đến cuối cùng việc đồng áng chẳng bao nhiêu, má ngược phơi đến đỏ bừng, đầu đầy mồ hôi.
Tranh Tranh chạy tới, cầm chiếc khăn tay màu vàng lau mặt cho cô. Trong lòng Tô Duy Duy ấm áp, tuy rằng đứa trẻ khuynh hướng tự kỷ thích chuyện, là thằng nhóc thối, nhưng đứa trẻ thật sự tri kỷ, đây , mới ba tuổi thương .
Tranh Tranh chỉ chỉ hạt ngô trong tay cô.
“Ý con là con giúp đỡ?”
Tranh Tranh gật đầu.
Tô Duy Duy rộ lên: “Vậy con đây là cái gì ? Đây là ngô, Tranh Tranh ngô ?”
Tranh Tranh chớp chớp mắt, há miệng, , Tô Duy Duy cũng vội, đặt ngô trong tay bé: “Còn nhớ tối qua dạy con ? Trong một cái hố bỏ bốn hạt ngô, chỗ , 1, 2, 3, 4, đây chính là bốn hạt.”
Tranh Tranh xòe bàn tay nhỏ, đếm từng hạt từng hạt, hạt ngô vàng óng trong lòng bàn tay mang theo màu sắc khiến vui vẻ, đều thích chuyện với bé, đây là đầu tiên thiết với bé như , bé nhất định biểu hiện thật , như sẽ càng yêu bé hơn.