Thập Niên 90: Xuyên Thành Vợ Trước Bỏ Trốn Của Đại Lão - Chương 59
Cập nhật lúc: 2026-03-22 00:12:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dân làng chỉ cho là bà già mắt mờ, cho qua chuyện. Dù ai cũng , Tô Duy Duy là góa phụ, một góa phụ thì nên trò trống gì? Còn Lương Tiểu Muội và Tranh Tranh, rồng sinh rồng phượng sinh phượng, chúng là con nông dân, định sẵn cả đời cắm rễ mảnh đất đen .
Tô Duy Duy đưa Tranh Tranh đến nhà trẻ . Buổi sáng, phụ đạp xe đến đưa con học. Thời nhà đông con, chẳng phụ nào coi con cái là chuyện to tát, cứ thả trường là . Tô Duy Duy đưa Tranh Tranh đến cổng nhà trẻ, đây là ngày đầu tiên Tranh Tranh học, trẻ con ngày đầu học sẽ tâm lý chống đối.
“Đợi con tan học sẽ đến đón.”
Tranh Tranh mở to mắt cô, tuy cố tỏ bình tĩnh, nhưng Tô Duy Duy vẫn thấy sự nỡ trong mắt . Tô Duy Duy thở dài ôm con trai lòng, an ủi: “Ai cũng học để học kiến thức, nhà trẻ còn nhiều đồ chơi , nhiều bạn nhỏ, Tranh Tranh nhất định sẽ thích nơi .”
Tranh Tranh rúc lòng , kìm hít hà mùi thơm của . Ưm, mùi thơm quá, thật ôm cả đời.
Lương Tiểu Muội thấy bộ dạng đó, thật lòng coi thường. Cũng chẳng , Tranh Tranh dạo cứ thích dính lấy Tô Duy Duy, như miếng kẹo cao su, cạy cũng .
“Thôi ! Chị còn chẳng sợ, em cái dạng em xem! Sao nào? Còn chị dâu ôm mãi ? Có hổ !” Lương Tiểu Muội lè lưỡi cố ý trêu chọc.
Tranh Tranh tức đến đen mặt! Cậu trừng mắt chỉ Lương Tiểu Muội, con bé giật .
“Làm gì? Chị đúng ? Em là nam t.ử hán, đừng suốt ngày nũng. Đi ! Mau nhà trẻ của em , chị dâu còn đưa chị học lớp một đây ! Một đứa mẫu giáo bé tí mà dám chỉ tay chị, thật là!” Lương Tiểu Muội hừ hừ.
Tranh Tranh tức điên , mặc kệ Tô Duy Duy gọi thế nào, cũng đầu mà thẳng trong!
Thế là, cô giáo Mễ ở nhà trẻ thấy một bạn nhỏ trai, mặt đen sì lớp, dáng vẻ "cool ngầu" đó khiến bật .
“Con là bạn mới Lương Tông Tranh ?” Cô giáo Mễ , bèn dắt bàn tay nhỏ của : “Đi nào! Cô đưa con quen với lớp.”
Tranh Tranh mẫu giáo trong lòng đang tức ách đây, Lương Tiểu Muội dám coi thường ! Dám coi thường là học sinh mẫu giáo, đợi đấy! Sớm muộn gì cũng sẽ đến lớp của Lương Tiểu Muội học, cho chị giật chơi!
Tô Duy Duy theo bóng lưng quyết tuyệt của con trai, đầu tiên cảm giác . Cô ghé cổng lớn, lưu luyến Tranh Tranh bước sân trường, cứ như bỏ rơi .
Con trai ở trường bắt nạt ? Cô giáo đ.á.n.h ? Nó bạn bè tẩy chay ? Nó nhớ đến phát ? Cô nghĩ đông nghĩ tây, Tranh Tranh còn rơi giọt nước mắt nào, cô sắp rưng rưng .
“Chị dâu, nhanh lên! Đưa em đến lớp một!”
Tô Duy Duy chớp mắt, bịn rịn dắt tay Lương Tiểu Muội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-59.html.]
Lúc Lương Tiểu Muội xin học ngang, giáo viên vốn nhận. Lương Tiểu Muội loại gốc rễ chỉ tổ kéo thành tích lớp xuống. May mà lúc đó Lưu Ngọc Mai sợ chức xưởng trưởng của con trai bay mất, bèn nhờ chạy chọt quan hệ, lúc mới xong việc.
“Lương Tiểu Muội ? Mau !”
Lương Tiểu Muội là tên ở nhà, lúc đăng ký Tô Duy Duy hỏi mới Tiểu Muội chẳng tên khai sinh, may mà lớp một cũng cần hộ khẩu, tên cứ dùng tạm, đợi cơ hội đổi tên .
Chủ nhiệm lớp là một thầy giáo nam, lúc thấy Tô Duy Duy thì ngẩn một lúc.
Tô Duy Duy : “Tiểu Muội học mẫu giáo, trăm sự nhờ thầy ạ.”
Thầy giáo Tiểu Trang đỏ mặt: “Không phiền phiền, cô là chị của Tiểu Muội ạ? Tiểu Muội cứ giao cho là , cô cứ yên tâm!”
Tô Duy Duy mím môi khẽ, nụ càng thêm phong tình vạn chủng, khiến thầy giáo Tiểu Trang mặt càng đỏ hơn.
Lương Tiểu Muội ở trường nhận sự ưu đãi từng . Thầy giáo Tiểu Trang với cô bé, luôn dịu dàng gọi cô bé lên hỏi xem học hành thế nào, dặn dò chỗ nào cứ tìm thầy. Thầy Tiểu Trang còn quan tâm đến đời sống của cô bé, hỏi thăm tình hình gia đình, hỏi "chị gái" Tô Duy Duy bao nhiêu tuổi, ở , sở thích gì. Tiểu Muội luôn cung cấp tất cả những gì thầy Tiểu Trang .
Ý thu đang nồng, cái lạnh sớm tối luôn nhắc nhở rằng, ngày xuân ngắn ngủi và mùa hạ đằng đẵng qua.
Buổi sáng, Tô Duy Duy đưa bọn trẻ trường, đang định thì thấy một bóng quen thuộc rời khỏi trường về phía góc khuất. Là Lương Tiểu Đệ!
Tô Duy Duy đang định theo, thì thấy một nhóm học sinh lớn hơn Lương Tiểu Đệ vài tuổi đuổi theo , cho đến khi chặn Lương Tiểu Đệ mặc đồng phục ở cạnh nhà vệ sinh bức tường rào.
“Ái chà! Ai đây? Tao bảo mày đến trường cơ mà? Sao? Coi lời tao là gió thoảng bên tai hả?”
“ đấy! là đồ hèn! Bảo bỏ học mà bỏ, mày tưởng bọn tao dám đ.á.n.h mày ?”
“Bọn mày đừng yêu cầu nó cao quá, cái thằng hèn c.h.ế.t c.h.ế.t , tao bảo họ Lương , mày c.h.ế.t theo luôn ?”
Khóe miệng Lương Tiểu Đệ tím bầm, mắt cũng đ.á.n.h sưng húp, lúc đang trừng mắt họ đầy hung dữ. Tuy nhiên cô thế cô, hành động như chắc chắn sẽ rước lấy sự đối xử tàn nhẫn hơn. Tô Duy Duy đây từng bạo lực học đường, tất nhiên lúc đó cô còn đó là bạo lực học đường, chỉ mấy nhóm nhỏ cố ý gây rắc rối cho cô. Ban đầu cô tưởng do , mới , cái ác của một là ăn sâu xương tủy.
Dù cô mạnh mẽ hơn, nhưng bóng ma lúc vẫn thể quên. Cô cảnh , vốn định xông lên giúp đỡ, nhưng nghĩ nghĩ vẫn ép dừng bước. Rất rõ ràng, Lương Tiểu Đệ mới bạo lực học đường ngày một ngày hai. Bị bạo lực thời gian dài như , mặt vết thương rõ ràng thế , thầy cô bạn bè thể nhận , nhưng bạo lực học đường vẫn tiếp diễn. Nếu bây giờ cô xông giúp, lẽ sẽ dọa bọn khốn chạy mất, nhưng chúng nhất định sẽ trả thù gấp bội những uất ức hôm nay chịu. Hơn nữa, một thiếu niên đang tuổi dậy thì bạo hành sợ nhất ai thấy? Chắc chắn là nhà hoặc thích, tuyệt đối khoảnh khắc mất tôn nghiêm nhất, mất mặt nhất của thấy.