Thập Niên 90: Xuyên Thành Vợ Trước Bỏ Trốn Của Đại Lão - Chương 58

Cập nhật lúc: 2026-03-22 00:12:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngọc đen bình thường đáng tiền, nhưng miếng ngọc của Tô Viện Viện đen như mắt đêm, cộng thêm kỹ thuật điêu khắc phi phàm, b.út tích của đại sư. Không ngờ ở nơi nhỏ bé mua thứ như .

Kiếp Tô Duy Duy cũng thích mua ngọc thạch, gặp đồ liền thêm vài . Cô hồi lâu mới hồn, như đang suy nghĩ nghiêm túc lời Tô Viện Viện: “Cô lý, nhưng cô bảo hai đến một chuyến, tiếp đãi vài câu, về cô bảo chị mà , đạo đãi khách. Thôi , và em về thong thả, tiễn nhé.”

Tôn Hồng Anh ngờ đứa con gái tuyệt tình như , càng ngờ cô còn chẳng cho họ bước cửa nhà. Bà ở cửa Tô Duy Duy đuổi, bỗng nhớ lúc Tô Duy Duy xách tay nải cửa nhà đẻ, bà cũng đối xử với như .

Hận thể đuổi ngay lập tức, sợ góa phụ về nhà đẻ sẽ hỏng vận khí nhà đẻ.

Tôn Hồng Anh và Tô Viện Viện xám xịt về. Tô Hữu Tài kể đầu đuôi câu chuyện, kìm thở dài.

Tô Viện Viện mắng: “Bố, bố xem chị quá ích kỷ ? Mấy năm nay bố nuôi con ch.ó cũng thể đối xử với bố như thế!”

“Thôi, bớt vài câu .”

Đợi Tô Viện Viện , Tô Hữu Tài mới cau mày: “Lúc đầu bà nên như thế.”

Tôn Hồng Anh một điểm hư vô mặt, hừ lạnh một tiếng: “Không nên cũng , đời lấy t.h.u.ố.c hối hận? Tao nuôi nó lớn thế , nó đối xử với tao thế đấy? là đồ vô ơn bạc nghĩa!”

Tô Hữu Tài thấy bà lọt tai, đành đóng cửa ngoài.

Lương Vệ Đông chứng kiến bộ quá trình Tô Duy Duy "phản dame", từ lời của cô thể suy đoán những uất ức cô chịu . Cậu kìm bất bình chị dâu, chỉ là , hiện tại cũng là gánh nặng của cô, đủ tư cách để mặt cô.

Lúc thu dọn cặp sách, lấy bài thi tháng . Bài thi khá , chị dâu đúng, lúc đỗ đại học liên quan lớn đến giáo viên và nhà trường. Đến lớp học Nhất Trung mới , hóa những thứ thầy cô thể dạy thực sự quá nhiều, học mỗi ngày mà vẫn cảm thấy đủ. Lần thi tháng thứ 20 của lớp, giáo viên chủ nhiệm ngạc nhiên, tiến bộ lớn, vì lúc phân lớp thứ 53 lớp, mới một tháng vươn lên top đầu, cứ đà chừng thể lọt top mấy đầu.

Lương Vệ Đông khích lệ nhiều, lén đến văn phòng lấy bài thi về nhà, chính là để Tô Duy Duy thấy sự tiến bộ của . Cậu nghĩ một lát, cất bài thi . Cậu mới thứ 20, đủ để chị dâu với cặp mắt khác xưa, nên kiêu ngạo nóng nảy, đợi thi nhất hãy báo cho chị dâu.

Lương Vệ Đông lưu luyến tạm biệt gia đình đến trường, Lương Tiểu Đệ cũng học bình thường. Lương Mẫn Anh vốn định xưởng may, nhưng chuyện bạn trai cô, yên tâm dùng cô, cộng thêm xưởng may lắm lời tiếng , Lương Mẫn Anh chịu nổi, bèn thu dọn đồ đạc về nhà.

Như , trong nhà chỉ còn Tô Duy Duy và Lương Mẫn Anh là lớn. Lưu Ngọc Mai hận hai thấu xương, ăn cơm cũng gọi, nghĩa là Tô Duy Duy cứ thế đuổi ngoài, một cân lương thực cũng vớt . Lương Mẫn Anh sầu đến mất ngủ, bảo cứ đà nhà cơm ăn, Tô Duy Duy thì dửng dưng. Với tính nết của Lưu Ngọc Mai, dù chia gia tài thật thì cô chia mấy đồng? Giờ tiền trong nhà e là dồn hết Tạ Chấn Giang . Tô Duy Duy nghĩ thoáng, gọi ăn cơm thì cô ăn, dù cô ngày nào cũng ăn sung mặc sướng, chẳng thèm để mắt đến cơm Lưu Ngọc Mai nấu.

Gió thu mát mẻ, sáng sớm, Lương Mẫn Anh dậy sớm nấu cơm. Tô Duy Duy dậy là cơm ăn, tâm trạng . Cô pha cho Lương Mẫn Anh và bọn trẻ mỗi một cốc sữa đậu nành. Lương Mẫn Anh thấy thế, khó xử : “Chị dâu, em lớn thế , uống phí phạm, để cho hai đứa nhỏ uống ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-58.html.]

“Phí phạm cái gì? Sức khỏe em mà suy sụp thì ai chăm sóc chúng nó?”

Lương Mẫn Anh cảm động rưng rưng nước mắt, cô lớn thế từng uống sữa đậu nành, “Chị dâu, chị thật.”

“Nói thừa, chị với em thì với ai? Mau uống , chị đưa chúng nó học .” Tô Duy Duy xong hỏi: “Cặp sách mấy đứa dọn xong ?”

Lương Tiểu Muội giơ tay đầu tiên: “Em em em em! Em dọn xong đầu tiên!” Mặt con bé rõ ba chữ "khen em ", khiến Tô Duy Duy nhịn .

“Ngoan lắm, Tranh Tranh con thì ?”

Tranh Tranh mím cái miệng nhỏ hừ hừ, hiểu Lương Tiểu Muội cứ thích tranh với , đó là mà. Hôm nay biểu hiện , nên khen đầu tiên mới đúng.

Con trai vui, Tô Duy Duy lập tức bế lên hôn chụt chụt mấy cái, Tranh Tranh đỏ bừng mặt, kiêu ngạo cả buổi.

“Chị dâu, em chị đạp xe đưa em .” Lương Tiểu Muội hét lên.

“Không xe đạp, chúng bộ, coi như tập thể d.ụ.c.” Xe đạp khóa , rõ ràng cho cô dùng, cô cũng thể mặt dày cầu xin .

Lương Tiểu Muội bĩu môi rõ ràng bộ, Tranh Tranh thì cảm giác gì, dù nổi Tô Duy Duy sẽ bế.

“Duy Duy đưa Tranh Tranh và Tiểu Muội học ?”

“Vâng ạ.”

“Oa, Tiểu Muội ăn diện trông xinh thế , còn Tranh Tranh nữa, qua một mùa hè luôn, thế đúng là một trai tuấn tú nha!”

Người chuyện là bà nội của Kiều Kiều, già bà gãy chân đợt , dạo bà cứ ở bên nhà đẻ chăm sóc, lâu gặp hai đứa trẻ, giờ giật , chỉ thấy hai đứa như biến thành khác. Lương Tiểu Muội lúc nào cũng thò lò mũi xanh, ăn mặc bẩn thỉu, đầu đầy chấy, đứa trẻ ai quản. Tranh Tranh tuy tệ đến thế nhưng cũng đen nhẻm, gầy gò, giờ , hai đứa chẳng giống trẻ con nông thôn bình thường, trông như tương lai sẽ tiền đồ lớn! Bà nội Kiều Kiều tự nhận cả đời từng lầm, lập tức với dân làng, bảo Lương Tiểu Muội và Tranh Tranh phàm, ngay cả Tô Duy Duy cũng thành "chắc chắn tiền đồ lớn" trong miệng bà.

 

 

Loading...