Thịt má hiệu trưởng Uông rung rung, ông đẩy kính hừ một tiếng: “Cô gái cũng ăn gớm nhỉ!”
Tô Duy Duy chuyên tâm đếm tiền, đầu cũng ngẩng lên: “Đâu ạ, còn chia cho khác nữa, đến tay chẳng còn mấy đồng. Với để lấy đề, nhờ vả bao nhiêu mối quan hệ, chạy chạy bao nhiêu bận, lợi nhuận hạn thôi ạ!”
Hiệu trưởng Uông nghĩ cũng , loại đề thi chắc chắn tuồn từ nội bộ , ít nhiều cũng lo lót quan hệ.
Mặc dù mực in và giấy của trường còn nhiều, nhưng ông vẫn lập tức nghĩ cách in đề xuống cho học sinh ngay. Tất nhiên, đề thi truyền ngoài! Thi xong thu ngay, giống như Nhất Trung coi đây là tài liệu tuyệt mật. Bỏ đống tiền mua về, tuyệt đối thể để trường khác học lỏm !
Cầm tiền, Tô Duy Duy cất túi trong áo. Nhắc mới nhớ, Lương Tiểu Đệ mấy ngày nay về nhà ngủ, Tô Duy Duy bèn ghé qua lớp của . Giáo viên cau mày : “Em nghỉ học mấy ngày , học sinh em bỏ học.”
“Bỏ học? Mấy hôm nó ý định đó, nhưng khuyên can , lúc đó nó còn bảo sẽ đến trường mà.”
Giáo viên lúc mới nhận tính nghiêm trọng của vấn đề: “Vậy mấy ngày nay em về nhà?”
“Không ạ, cứ tưởng nó ngủ ở ký túc xá bạn học.”
Tô Duy Duy c.h.ế.t lặng. Tuy nuôi con dễ, nhưng cô ngờ nuôi một đứa trẻ lo lắng nhiều đến thế. Cô lập tức đến tiệm băng hình trấn tìm một vòng nhưng thấy Lương Tiểu Đệ. Vả Lương Tiểu Đệ tuy mê kiếm hiệp nhưng thích xem băng hình lắm. Tô Duy Duy tìm mãi thấy, liền xông thẳng đến chỗ Tạ Chấn Giang.
“Anh , Tiểu Đệ đến xưởng sửa xe của ?”
Tạ Chấn Giang liếc con d.a.o phay tay cô, nuốt nước bọt cái ực: “Nó thì gì ? Với đang dắt nó kiếm tiền! Loại đàn bà nhà quê thấy sự đời như cô, xưởng sửa xe của một ngày kiếm bao nhiêu tiền? cho cô , Tiểu Đệ theo là đúng đắn, nếu theo cô để lỡ mất việc kiếm tiền, thì nó phí hoài cơ hội .”
“Quả nhiên là ở chỗ ,” Tô Duy Duy tức điên , “Được lắm, bao nhiêu bảo đừng đưa Tiểu Đệ , cứ đúng ? Được, cho nhà yên , thì cũng cho sống yên!”
Tạ Chấn Giang thề cả đời gặp phụ nữ nào khó chơi như . Hồi gã còn định chiếm chút tiện nghi của Tô Duy Duy, nhưng giờ gã xin thề với trời, gã dám nữa, chỉ mong con ôn thần bớt đến phiền, bớt gây rắc rối cho gã!
“ bảo Tô Duy Duy, cô điên ? Là tự Lương Tiểu Đệ ! Với , kéo nó kiếm tiền thì gì ?”
“Có gì ? Anh c.h.ế.t thì tự mà c.h.ế.t, đừng kéo Tiểu Đệ xuống nước ?” Tô Duy Duy lạnh lùng mắng.
Tạ Chấn Giang ngẩn , hiểu cô thế. là đàn bà nông thôn kiến thức hạn hẹp, sợ đầu sợ đuôi. Gã mở cái xưởng sửa xe thì rủi ro gì?
“Cái gì mà c.h.ế.t với ch.óc! Sao cô chuyện khó thế? cho cô , góp cổ phần , cái xưởng giờ phần chia hoa hồng, cô đừng lải nhải với . còn là Tạ Chấn Giang ngày xưa nữa , cô mà chọc , coi chừng xử cô đấy!”
“Xử ?” Tô Duy Duy khẩy, lạnh lùng hừ một tiếng, “Được thôi, xử . đợi xử , xử , đỡ để hại Tiểu Đệ, hại cả nhà chúng !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-51.html.]
Nói xong, Tô Duy Duy lao liều mạng với gã. Tạ Chấn Giang sợ c.h.ế.t khiếp, ngờ cô thật. Mỗi nhát d.a.o cô c.h.é.m xuống đều chuyện đùa, lưỡi d.a.o thậm chí c.h.é.m ngập thành giường.
Giang Đào và Lưu Ngọc Mai tiếng động chạy đến, Giang Đào hét lên: “Tô Duy Duy, cô cái gì thế!”
“Làm cái gì ? đồng quy vu tận với Tạ Chấn Giang. cho các nửa ngày, nếu khi trời tối nay khuyên Tiểu Đệ về, sẽ kéo các c.h.ế.t chung!”
Tô Duy Duy quăng con d.a.o phay "keng" một tiếng xuống đất, Lưu Ngọc Mai sợ vỡ mật.
“Phản , phản !! Phú Quý ông xem nó kìa, ông xem nó...”
Lương Phú Quý kéo bà khuyên: “Bà đừng chấp nhặt với nó, từ lúc Hạc Minh mất, tính nết nó cứ bình thường.”
Giang Đào tức ách. Tô Duy Duy bình thường trông nhỏ nhẹ, nhưng mỗi nổi điên đều áp chế khác. Cô tự cho là phu nhân xưởng trưởng cũng chút khí thế, giờ thì , Tô Duy Duy đè bẹp dí!
Giang Đào tức tối gào lên: “Mau đuổi Lương Tiểu Đệ về! Cả nhà cùng đinh! Đáng đời nghèo c.h.ế.t chúng mày !”
Tô Duy Duy cũng chẳng giận thật, chỉ là đám nếu căng lên thì họ chẳng coi gì.
Cô cứ giữ bộ mặt lạnh tanh, tối đến Lương Tiểu Đệ về, liếc sắc mặt chị dâu, một câu cũng dám ho he.
Lương Tiểu Muội lén lút dạy dỗ trai: “Em bảo đừng chọc chị dâu giận mà! Anh chị dâu vì chúng mà chịu bao nhiêu khổ cực ? Ngày nào cũng nỡ ăn cơm để dành cho em , thế mà dám cãi lời chị dâu!”
Lương Tiểu Đệ lười chấp nhặt với trẻ con, mất kiên nhẫn : “Mày thì cái gì! Mày cái xưởng sửa xe đó một ngày kiếm bao nhiêu tiền ?”
Nếu ngoài mở mang tầm mắt, cũng bên ngoài kiếm tiền dễ thế. Sửa một cái xe sang tay kiếm mấy ngàn đồng, gần như mất vốn, sang tay là lãi lớn, tiền như nước chảy túi. Tưởng Đông Lai mua một chiếc mô tô đắt tiền, sắp tới còn định mua ô tô con. Cuộc sống của giàu thực sự thứ thể tưởng tượng nổi. Với kẻ nơi nương tựa như , nếu sớm lo liệu cho bản , thì cả đời xác định nghèo kiết xác.
“Em tuy , nhưng em lời chị dâu là sai, đúng Tranh Tranh?” Lương Tiểu Muội hất hàm.
Tranh Tranh gật đầu, bé thích khác chọc giận.
Lương Tiểu Đệ trong lòng đang bực bội, cứ cảm thấy Tô Duy Duy cản đường giàu của . Nếu tại Tô Duy Duy, thể góp cổ phần khô cùng Tạ Chấn Giang, bến tàu vận chuyển xe về, mánh lới trong nghề . Giờ thì , mộng giàu tan vỡ, lương , còn đắc tội với Tạ Chấn Giang và Tưởng Đông Lai.