Thập Niên 90: Xuyên Thành Vợ Trước Bỏ Trốn Của Đại Lão - Chương 49

Cập nhật lúc: 2026-03-22 00:12:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Duy Duy đảo mắt.

, Lương Vệ Đông "bình thường"! Cậu soi gương bao giờ ?

“Em đấy, chị chỉ đùa thôi, mà thích thì ? Lần đừng tự ti như thế nữa nhé?”

Lương Vệ Đông gượng gạo gật đầu.

Tô Duy Duy đưa đề thi cho Trương Tiếu, chạy sang một trường trung học khác, nhưng chủ nhiệm trường vắng nên cô đợi lâu. Chập tối, cổng trường Nhất Trung tấp nập học sinh dắt xe đạp. Học sinh thời vô cùng chất phác, nụ cũng rạng rỡ, khiến Tô Duy Duy như xuyên về thời cấp ba của . Tính theo tuổi kiếp thì đó là chuyện của hơn mười năm . Học sinh đang ghế nhà trường thường hiểu tại quãng đời cấp ba khổ cực áp lực đáng nhớ, nhưng nhiều năm ai cũng sẽ hiểu cho những hoài niệm quá khứ.

Đang giữa xuân quang mà tự , qua mới thấy nhớ độ ấm của ánh mặt trời.

“Kia chẳng là Lương Vệ Đông ?”

“Đẹp trai quá !!”

“Sống mũi cao thật, ngày nào cũng dậy từ bốn giờ sáng để học thuộc lòng, chăm chỉ lắm.”

“Đây là Lương Vệ Đông lớp học đó hả? Người mà bọn con gái lớp bàn tán ?”

đúng đúng! Chính là , nhiều bạn nữ khen trai lắm.”

Tô Duy Duy liếc mắt sang, thấy Lương Vệ Đông đang về phía . Thảo nào nhiều nữ sinh mê mẩn thế, Lương Vệ Đông ngũ quan rõ ràng, mũi cao thẳng, rõ ràng thể dựa mặt kiếm cơm mà cứ đòi dựa tài năng. Trên toát khí chất học giả, pha trộn với sự quyến rũ khó tả, trông cứ như mẫu thời trang .

“Chị dâu!” Lương Vệ Đông Tô Duy Duy, hỏi: “Chị đợi lâu ?”

“Cũng tàm tạm, em thi cử thế nào? Chép đề ảnh hưởng đến việc bài ?”

“Không ạ!” Điểm Lương Vệ Đông tự tin, luôn yêu cầu bản bài xong sớm, dư thời gian kiểm tra. Lúc chép đề cho Tô Duy Duy cũng coi như đang kiểm tra , nên ảnh hưởng mấy.

“Vậy thì .” Tô Duy Duy đưa một cái túi sang. Lương Vệ Đông ngạc nhiên, bên trong là đồ dùng học tập, hai hộp bánh xốp, một túi bánh quy cân ký và bánh quẩy. Lương Vệ Đông lớn thế , nhà ít quan tâm đến , bố chị em bao giờ đến trường thăm, mỗi thấy bạn học gia đình gửi đồ, Lương Vệ Đông luôn nghĩ chắc cả đời nếm trải sự quan tâm đó.

bây giờ, chị dâu lấp đầy trống , cuối cùng cũng cảm giác đến thăm là thế nào.

Lương Vệ Đông nghẹn ngào: “Chị dâu, nhà tiền, chị tiền thì giữ mà dùng, đừng tiêu cho em.”

“Chỗ đáng bao nhiêu ? Với đề thi em chép cho chị cũng kiếm chút đỉnh mà, em hết tiền , chị đưa thêm nhé?”

Lương Vệ Đông giữ tay cô , kiên quyết lắc đầu: “Tiền em một xu cũng tiêu.”

Cậu khăng khăng nhận, Tô Duy Duy đành thôi.

Đợi Lương Vệ Đông , đám nữ sinh bên cạnh vây , ríu rít hỏi:

“Chị là chị dâu của Lương Vệ Đông ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-49.html.]

“Chị dâu ơi, chị giúp em đưa thư cho Lương Vệ Đông ?”

“Chị dâu xinh quá, chị thể nhắn với Lương Vệ Đông là em mời xem phim ?”

“...” Tô Duy Duy dở dở , đám con gái mồm mép ngọt xớt, một câu chị dâu hai câu chị dâu, cô ngại chẳng nỡ từ chối.

Lương Vệ Đông về đến ký túc xá, bạn cùng phòng thấy xách túi đồ ăn thì ngạc nhiên mặt. Tuy điều kiện đều bình thường, nhưng phụ đến thăm, nào cũng gửi chút quà vặt. Ký túc xá nam câu nệ, cùng ăn, nhưng giờ họ cho Lương Vệ Đông đồ ăn bao giờ nhận. Thật họ hiểu, Lương Vệ Đông sợ gì đáp lễ. Người cùng làng bảo cả đều mất , đoán gia cảnh khó khăn, đây là đầu tiên nhà đến.

“Nhà lên thăm ?”

“Ừ.” Lương Vệ Đông , mở túi : “Mọi ăn .”

“Oa! Nhiều đồ ngon thế!” Mọi mỗi nhón một ít, bạn giường hỏi: “Ai đến thăm thế?”

“Chị dâu tớ.”

“Chị dâu thật đấy, mua bánh quy vị ngon tuyệt.”

Lương Vệ Đông nhếch môi: “ , chị thực sự là một .”

Tô Duy Duy bán nốt hai môn thi cuối cùng cho Trương Tiếu, chín môn trọn gói giá bốn trăm đồng, trừ mười đồng trả cho học sinh khối Xã hội, còn ba trăm chín. Hiện tại trong Tô Duy Duy hơn sáu trăm đồng, đây là khoản tiền khổng lồ cô tích cóp mãi mới .

Có tiền là tự tin, đường cũng thấy nhẹ nhõm. Cô kẹp chín tờ đề thi photo trong sách, cẩn thận từng li từng tí, sợ mất. Giờ chín tờ đề chính là con gà đẻ trứng vàng, cô còn trông cậy chúng để kiếm tiền đấy.

Tô Duy Duy ở nhà, Tranh Tranh và Tiểu Muội dám ngủ, trùm chăn kín mít run lẩy bẩy. Đã thế cái miệng Lương Tiểu Muội còn "tiện" kể chuyện ma, dọa Tranh Tranh cứ tưởng trong nhà đầy ma quỷ.

Cửa bỗng "két" một tiếng mở , một bàn tay thình lình túm lấy áo Lương Tiểu Muội. Con bé thét lên: “C.h.ế.t , ma ăn thịt trẻ con ! Tranh Tranh, em nhớ bảo chị dâu là trong túi áo khoác chị còn 2 hào, bảo chị đừng quên đốt xuống cho chị mua kẹo ăn nhé.”

Tranh Tranh tuy sợ nhưng bình tĩnh hơn Lương Tiểu Muội nhiều. Dưới ánh trăng bàng bạc, bé lờ mờ thấy mặt con ma, trông cứ giống bà Tô Duy Duy xinh vô địch của thế nhỉ.

"Phụt."

Tô Duy Duy bật thành tiếng. Cô cố ý dọa trẻ con, giờ hơn mười giờ đêm, tưởng hai đứa ngủ nên định túm cổ áo Lương Tiểu Muội kéo trong cho đỡ lạnh, ai ngờ con bé đúng là "vựa muối", còn trăng trối một tràng như thế.

“Dám giấu chị lập quỹ đen 2 hào hả?”

Lương Tiểu Muội hồn vía lên mây, thấy bắt mà quỹ đen lộ, con bé đau đớn tột cùng: “Em nhặt hôm qua, sợ chị mắng nên dám đưa.”

Tranh Tranh dang tay ôm lấy Tô Duy Duy nũng, cô bế thốc cái m.ô.n.g nhỏ của lên, dạo Tranh Tranh nặng lên trông thấy.

Tô Duy Duy : “Sao giờ còn ngủ?”

“Sợ ạ!” Lương Tiểu Muội ôm lấy Tô Duy Duy. Không từ bao giờ, buổi tối dựa chị dâu mới ngủ , ngửi thấy mùi thơm chị, con bé ngáp một cái rõ to.

 

 

Loading...