Trước mắt một đứa con trai, cô lo lắng ứng phó nổi, càng lo lắng cô sẽ dùng góc của thượng đế để đứa trẻ , đủ thiết với nó. Cô sẽ giống như một yêu thương đứa con từ trời rơi xuống ? Sau nếu cô con khác, liệu yêu con ruột sinh hơn ?
Đang nghĩ ngợi, một bé gái dắt một bé trai cửa. Bé gái bộ dáng bảy tám tuổi, hẳn là em gái út của chồng - Lương Tiểu Muội, còn bé trai dắt , Tô Duy Duy khi thấy bé trái tim mạc danh mềm nhũn một chút, đây là con trai của nguyên chủ - Tranh Tranh.
Đứa bé gầy, vì cao nên đó trông như cây giá đỗ đầu to, may mà bé tướng mạo , khuôn mặt là kiểu mặt nhỏ thịnh hành ở đời , đường nét khuôn mặt trôi chảy, tuổi còn nhỏ nhưng sống mũi cao thẳng, thể tưởng tượng, trong sách tướng mạo của bé sánh ngang minh tinh, quả thực là hề quá.
“Tranh Tranh?” Tô Duy Duy đưa tay kéo bé, nhưng Tranh Tranh giấu tay lưng, cũng tránh .
Tô Duy Duy còn đến gần bé, nhưng Tranh Tranh tránh nữa.
Lương Tiểu Muội dù cũng lớn hơn vài tuổi, lập tức dạy dỗ: “Tranh Tranh, đây là em, cô giáo là yêu thương chúng nhất, trốn tránh là đúng nhé.”
Tranh Tranh cúi đầu thấp thật thấp.
Tô Duy Duy nhịn thở dài, mặc kệ, lúc sách cô thương xót vị đại lão , nay gặp , thật sự nhịn kéo đối phương lòng, thực tế cô cũng như .
“Tranh Tranh?”
Tranh Tranh phản ứng gì.
Tô Duy Duy hôn lên trán bé một cái, Tranh Tranh giống như bỏng, miệng há , dường như kinh ngạc, ngay đó mặt mà đỏ bừng đến tận mang tai.
Tô Duy Duy bộ dạng ngốc nghếch đó của bé chọc , cô xoa xoa tóc Tranh Tranh. Tóc Tranh Tranh mấy ngày gội , đều bết , quần áo của bé, rách rưới hình thù gì, là khác mặc qua bao nhiêu tay mới đến lượt bé. Tô Duy Duy chướng mắt khác ăn mặc lôi thôi lếch thếch thẩm mỹ, cô thầm nghĩ, đợi cơ hội kiếm tiền, nhất định ăn diện cho Tranh Tranh thật .
“Tranh Tranh, con học chuyện ?”
Tuy nhiên Tranh Tranh chỉ chằm chằm cô, bất kỳ phản ứng nào.
Tô Duy Duy cảm khái, Tranh Tranh như quan hệ lớn với nguyên . Nguyên chủ căn bản để tâm đến Tranh Tranh, khi Tranh Tranh sinh cô vẫn luôn vứt Tranh Tranh ở nhà, để mấy đứa trẻ nửa lớn chăm sóc Tranh Tranh, cô nhớ mới trêu đùa một chút. Cho nên cô căn bản , Tranh Tranh khi còn nhỏ thường xuyên bên phía Lưu Ngọc Mai bắt nạt, bé từ nhỏ khuynh hướng tự kỷ, mãi đến 7 tuổi mới . Cậu bé khi còn nhỏ khao khát sự quan tâm của , nhưng bỏ bé mà bỏ trốn, điều khiến Tranh Tranh cảm thấy là thừa thãi. Sau nữ chính bạo lực ngôn ngữ với bé, khiến Tranh Tranh từ nhỏ vô cùng nhạy cảm, bé thể hiện tất cả những điều trong tranh, trở thành một thiên tài hội họa cô độc, hơn nữa cả đời lấy vợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-4.html.]
Tô Duy Duy nghĩ, bất kể cô thể coi Tranh Tranh như con ruột của , nhưng ít nhất, cô sẽ đối xử với bé hơn những khác thế giới , cô che chở bé thật , để bé khỏe mạnh lớn lên, để bé hưởng sự giáo d.ụ.c , để bé tuổi thơ vui vẻ.
Tô Duy Duy đ.á.n.h giá Lương Tiểu Muội mắt, Lương Tiểu Muội mắt đen như hòn than, tóc tai bẩn thỉu buộc cái đuôi ngựa đơn giản, ngũ quan lớn lên tệ, nhưng lẽ vì khí chất quê mùa, chính là cô bé nhà quê.
Trước mắt dép lê của cô bé hỏng mũi, nửa bàn chân lộ ngoài, dáng vẻ lôi thôi.
Tô Duy Duy thấy Lương Tiểu Muội như chút hoảng hốt.
Cô cho cùng cũng chỉ là bình thường, bình thường như cô so với những đại lão công ty giá trị vốn hóa cả trăm tỷ , quả thực là đủ . Mà mấy em nhà họ Lương , đều là đại lão tương lai, cứ lấy Lương Tiểu Muội mắt mà , đừng cô bé bây giờ lôi thôi lếch thếch, nhưng là nhà văn nổi tiếng, hơn nữa còn là đại thần bản quyền bán chạy, nhiều sách đều đưa lên màn ảnh thành phim truyền hình, cô bé còn thành lập công ty riêng, lăng xê tác giả, tiêu thụ bản quyền, là đại lão một hai trong ngành.
Phải rằng Tô Duy Duy kiếp lăn lộn lâu cũng bạn đại lão như , như đối với mở công ty như cô quả thực là tài nguyên khan hiếm, cô rõ tầm quan trọng của các mối quan hệ hơn bất cứ ai, hiện giờ tiền đồ của cô rõ ràng, nếu thể tạo quan hệ với đại lão, đối với cô chỉ lợi chứ hại.
Hơn nữa, đây là 1 đại lão, đây chính là 7 đó! 7 trong quá trình trưởng thành đều từng cảm nhận tình yêu, nếu cô thể quan tâm họ nhiều hơn, các đại lão chắc chắn sẽ nhớ kỹ cái của cô.
Mà cô là một trưởng thành giải quyết đám trẻ con còn dễ dàng ?
Nghĩ đến đây, Tô Duy Duy lấy dáng vẻ chỉ dành cho "bố già", đến mặt mày hớn hở: “Tiểu Muội ? Dép hỏng ? Chị dâu khâu cho em.”
Lương Tiểu Muội thụ sủng nhược kinh, chị dâu bình thường căn bản thèm thẳng cô bé, đều chị dâu trẻ trung xinh , chắc chắn tái giá, đợi tái giá thì là nhà khác . Lương Tiểu Muội vẫn luôn lo lắng, sợ ngày nào đó chị dâu thật sự nhà khác, thì chị dâu sẽ còn là chị dâu của cô bé nữa, cho nên cô bé việc bao giờ dám tìm chị dâu, sợ chị dâu chê cô bé là gánh nặng.
“Không...” Lương Tiểu Muội đỏ mặt.
Tô Duy Duy vươn ngón tay thiết b.úng trán cô bé một cái: “Chị là chị dâu của em, tương đương với một nửa em, chuyện gì mà ngại?” Nói xong cưỡng ép cởi dép lê .
Dép lê Lương Tiểu Muội Tô Duy Duy hồi nhỏ cũng từng qua, bằng nhựa màu hồng, là kiểu dáng thịnh hành nhất lúc bấy giờ, loại dép thường xuyên đứt, nhưng vì da mềm, dùng kim khâu là thể tạm bợ . Tô Duy Duy nhanh khâu xong, cô xổm xuống cho Lương Tiểu Muội, lông mi Lương Tiểu Muội chớp chớp, bình sinh đầu tiên đỏ mặt.