Khi lá bùa vẽ xong, ánh sáng vàng đỏ rực rỡ lóe lên lặn giữa mày Từ Phong. Bạch Trân Trân kịp thở phào thì thấy một luồng sương đen kịt từ giữa mày trào .
Luồng sương đen đó từ từ đẩy bật ánh sáng của lá bùa ngoài. Mất sức mạnh của bùa chú, Từ Phong bắt đầu giãy giụa điên cuồng.
Bạch Trân Trân: "!!!"
Trong Từ Phong rốt cuộc là cái thứ quỷ quái gì ?
Ngay khi Bạch Trân Trân định điều động công đức kim quang trong cơ thể để trấn áp luồng hắc khí đột ngột , tiểu giấy Đường Bảo đột nhiên bay vọt , há miệng nuốt chửng luồng hắc khí đó.
Thân thể Đường Bảo vốn chỉ là một tờ giấy mỏng dính, trông như sinh vật 2D, nhưng khi nuốt luồng hắc khí , cơ thể bé nhanh ch.óng phồng lên, từ sinh vật 2D biến thành 3D.
Sắc mặt Bạch Trân Trân biến đổi. Thấy ánh sáng vàng đỏ cơ thể Từ Phong, cô mới cẩn thận nâng giấy Đường Bảo lòng bàn tay.
Cô Đường Bảo trong tay , thấy cơ thể bé lúc phình to lúc thu nhỏ, lá bùa mỏng manh dường như sắp nứt toác .
Cậu bé vì giúp cô mới biến thành thế .
Bạch Trân Trân lo lắng thốt lên: "Đường Bảo, cái gì con cũng ăn thế? Thứ thể ăn bậy ?"
Cô còn chẳng luồng sương đen đó là thứ gì, Đường Bảo nuốt chửng nó. Nếu bé mệnh hệ gì, đó là của cô.
hiện tại hồn thể của Đường Bảo vẹn, Bạch Trân Trân cũng giúp thế nào, chỉ thể cẩn thận nâng niu, gọi tên bé.
Đường Bảo khi nuốt luồng sương đen, tuy cơ thể co giãn liên tục nhưng thực tế bé cảm thấy quá khó chịu.
Nghe thấy tiếng gọi lo lắng của Bạch Trân Trân, lòng Đường Bảo tràn ngập cảm động, vì bé cảm thấy cần đến.
Cảm giác thật mới lạ.
Đường Bảo thực sự tận hưởng sự quan tâm . Cậu bé tham lam yêu thương nhiều hơn, điều mà từng . Khó khăn lắm mới một , bé tận hưởng thêm một chút.
bé nỡ Bạch Trân Trân lo lắng cho , nên vài tiếng gọi, Đường Bảo cố gắng lên tiếng: "Tỷ tỷ, con , chỉ là khó tiêu một chút thôi. Tỷ tỷ cho con túi , con sẽ nhanh khỏe thôi."
Cách xưng hô của bé đổi từ "Bạch tỷ tỷ" thành "Tỷ tỷ". Đây là một chút tâm tư nhỏ của Đường Bảo, vì bé cô là chị gái của , chứ một họ Bạch nào đó.
Cậu bé khao khát một chị thực sự yêu thương, chiều chuộng và đặt trong lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-980-duong-bao-ra-tay-su-that-phoi-bay.html.]
Nghe Đường Bảo trả lời, Bạch Trân Trân mới yên tâm. Cô nâng bé lên, kiểm tra kỹ lưỡng một lượt, xác định gì đáng ngại mới thở phào nhẹ nhõm.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Tuy hiện tại Đường Bảo trông vẻ , nhưng hình giấy phồng tướng vẫn đáng sợ. Bạch Trân Trân dứt khoát vẽ một đạo Ngưng Hồn Phù lên tiểu giấy.
Thấy cơ thể Đường Bảo dần trở bình thường, Bạch Trân Trân mới nhẹ nhõm. Cô đưa tay xoa nhẹ lên trán bé, cẩn thận đặt túi gấm tùy .
Làm xong việc, cô mới thời gian sang Từ Phong đang hôn mê bất tỉnh.
Sắc mặt Từ Phong trông lắm, nhưng luồng hắc khí lẩn khuất giữa mày biến mất, nhịp thở đều đặn, cảm giác khó chịu cũng tan biến.
Bạch Trân Trân cúi xuống quan sát, xác nhận còn vấn đề gì, cô thở phào chút do dự giơ tay bấm mạnh nhân trung của Từ Phong.
Cô dùng lực khá mạnh, khiến Từ Phong đau đến mức cơ thể run b.ắ.n lên. Anh mở mắt, ánh mắt chạm Bạch Trân Trân.
Từ Phong tỉnh dậy vẫn còn trong trạng thái mờ mịt, quên sạch những chuyện xảy .
Nhìn thấy gương mặt quen thuộc của Bạch Trân Trân, Từ Phong ngẩn , mỉm với cô.
"Trân Trân, cô đến từ lúc nào ? Việc của cô xong ?"
Bạch Trân Trân: "..."
Cô dậy, cúi kéo Từ Phong từ đất lên.
" thấy hiện tại vẫn tỉnh táo , khuyên nên tự cho tỉnh , kỹ tình hình xung quanh hãy chuyện với ."
Từ Phong quanh, lúc mới nhận ở Sở Cảnh sát. Nhìn cách bài trí, đây là quán cà phê gần Sở.
Sao ở đây?
Đầu óc Từ Phong hỗn loạn, ký ức dường như đứt đoạn, dường như nhiều ký ức thuộc về đang luân phiên hiện .
Từ Phong cảm thấy . Rất nhiều chuyện rõ ràng từng trải qua, trong đầu những ký ức đó?
Khả năng chịu đựng của con hạn, đột ngột tiếp nhận những ký ức của khiến Từ Phong chịu nổi, ôm đầu quỳ sụp xuống.