Thập Niên 90: Xuyên Thành Nhập Liệm Sư Ở Hương Giang - Chương 909: Kẻ Si Tình Không Có Đường Sống

Cập nhật lúc: 2026-03-10 01:28:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ba, con , ba yên tâm , sẽ . Con ..."

Anh xin cha , hứa hẹn nhiều rằng chỉ là nhất thời hồ đồ chứ thực sự từ bỏ.

"Chỉ còn hơn một tháng nữa thôi, ba, con đang gì."

Hiểu con ai bằng cha, biểu cảm của Trần Huân, Trần phụ liền đoán tâm tư của . Sự giằng xé và do dự của đều Trần phụ thu tầm mắt. Ông cúi đầu, hôn lên trán Trần Huân như lúc còn nhỏ, giọng điệu ôn hòa hơn nhiều.

"Huân nhi, tắm rửa , ngủ một giấc thật ngon. Một tháng trôi qua nhanh lắm. Thuốc tới mang đến , con nhớ uống, đừng quên nữa."

Trần Huân gật đầu hiệu hiểu. Sau đó, lấy quần áo phòng tắm vệ sinh cá nhân. Anh ngâm trong bồn nước ấm, ngửi mùi tinh dầu đặc chế tỏa hương, đại não dường như cũng trở nên trì trệ.

Loại t.h.u.ố.c uống là do Trần phụ đặc chế, quy trình bào chế cực kỳ phức tạp, d.ư.ợ.c liệu cũng vô cùng quý hiếm, tốn nhiều công sức mới tìm . Vì , cha hao tâm tổn trí, tận tâm tận lực chỉ để sống tiếp.

gì? Trần Huân cảm thấy bản hôm nay thật đê tiện. Rõ ràng cũng sống, nếu c.h.ế.t thì hàng ngàn hàng vạn cách để thành công. Cha năng lực nhưng cũng đến mức thần thông quảng đại, nếu thực sự c.h.ế.t, ông căn bản cứu kịp.

Trần Huân vẫn cứ sống dật dờ cho đến tận bây giờ. Dù cứ mỗi bảy ngày phát bệnh một , dù mạng sống duy trì bằng vô d.ư.ợ.c liệu đắt đỏ, dù cái giá trả để sống là cực kỳ lớn, vẫn đang vật lộn để tồn tại.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

, tại đột nhiên đổi? Trần Huân trầm xuống bồn tắm, trong đầu hiện lên gương mặt của một . Từng nụ , ánh mắt của đối phương lướt qua tâm trí như một chiếc đèn kéo quân. Trái tim vốn từng rung động, nay đập loạn nhịp điên cuồng.

Cha , nhà họ Trần là những kẻ si tình, cả đời chỉ yêu một . Nếu đó xuất hiện, họ sẽ bao giờ thỏa hiệp, nhưng một khi đó xuất hiện, họ sẽ yêu đến mức thể tự dứt .

Trần Huân vốn luôn khinh thường cách . Bởi nghĩ thể yêu bất kỳ ai. Từ thời thiếu niên bao cô gái vây quanh, nhưng một ai khiến nảy sinh cảm giác rung động. Trần Huân từng tin rằng sẽ cô độc cả đời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-909-ke-si-tinh-khong-co-duong-song.html.]

Thế nhưng ngờ yêu cô, thậm chí vì cô mà đầu tiên nảy sinh ý nghĩ: cái mạng cần nữa thì ?

Trần Huân dám để lộ tâm tư của , càng dám để cha nảy sinh tình cảm với cô. Trần phụ sớm cảnh báo, nhà họ Trần một khi yêu là sẽ bao giờ đổi, sẽ dốc hết sức lực hy sinh vì đối phương. Năm xưa, cha và phận địa vị chênh lệch cực lớn, ai nghĩ họ thể thành đôi. Càng kinh ngạc hơn là họ chỉ ở bên mà còn sinh .

Ở trong nước quá lâu khiến Trần Huân thấy ngạt thở, ngoi lên mặt nước, hít hà từng ngụm khí trong lành. Nhìn làn nước pha tinh dầu đặc chế, gương mặt Trần Huân trở nên thẫn thờ. Anh đưa tay lên, lòng bàn tay .

Khác với thường, lòng bàn tay hề đường sinh mệnh. Trần Huân vốn dĩ nên tồn tại, là cha nghịch thiên cải mệnh mới giữ , nên dĩ nhiên đường sinh mệnh.

Cha , chỉ cần bình an vượt qua sinh nhật 27 tuổi, sẽ trở thành bình thường, còn phát bệnh mỗi bảy ngày, còn lo lắng sáng mai mở mắt , còn sợ hãi cái c.h.ế.t đột ngột... Anh sẽ lo âu về những t.a.i n.ạ.n cướp sinh mạng, chỉ cần sống một cuộc đời bình dị.

... Trần Huân nắm c.h.ặ.t t.a.y mở . Một kẻ đường sinh mệnh như , liệu thể nắm giữ vận mệnh trong tay ?

Khi Trần Huân tắm xong bước , Trần phụ rời từ lúc nào. Ông luôn như , mây về gió, hiếm khi thời gian ở bên . Căn hộ mua rộng lớn, khi còn sống thì còn bầu bạn, nhưng từ khi bà mất, chỉ còn một .

Trần Huân như một linh hồn phiêu dạt, tiến đến sofa xuống. Anh thả lớp đệm mềm mại, đờ đẫn trần nhà.

"Mẹ ơi, con yêu một , nhưng con nên yêu cô . Mẹ thể cho con , con bây giờ ?"

Đáp chỉ là sự tĩnh lặng bao trùm căn phòng. Người thể trả lời sớm còn nữa. Trần Huân nhắm mắt , để mặc bản chìm giấc mộng đen tối.

 

 

Loading...