Cừu Quốc Hoa há miệng ngậm , lặp lặp nhiều mới thốt một câu từ cổ họng:
" bệnh? khỏe mạnh? sẽ c.h.ế.t ?"
Nói đoạn, ông dồn ánh mắt về phía Bạch Trân Trân, chờ đợi câu trả lời từ cô.
Bạch Trân Trân đáp: "Con sớm muộn gì cũng c.h.ế.t."
Cừu Quốc Hoa: "..."
Bạch Trân Trân tiếp: " sớm muộn mới là vấn đề. Chú thể sống bao lâu nữa cháu rõ, nhưng cháu chắc chắn chú sẽ c.h.ế.t vì u.n.g t.h.ư phổi. Cơ thể chú khỏe mạnh, chỉ là chẩn đoán sai mà thôi."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Khi Bạch Trân Trân một nữa khẳng định trạng thái khỏe mạnh của , Cừu Quốc Hoa đang ngây dại bỗng ôm mặt nức nở.
Bạch Trân Trân sang một bên, lạnh lùng quan sát màn , hề ý định tiến lên an ủi. Dù cũng tuổi, sức khỏe còn như , cơn đại hỉ đại bi, Cừu Quốc Hoa chịu đựng nổi, ông thốt lên một tiếng kinh hãi ngắn ngủi nhắm mắt, ngất lịm .
Bạch Trân Trân: "..."
Người biểu hiện phần quá yếu đuối . dù cũng thế , cô cũng nên lời mỉa mai gì.
Cừu Quốc Hoa ngất hơn một tiếng đồng hồ. Khi ông mở mắt nữa thì trời tối, đèn trong phòng bệnh bật sáng từ lúc nào. Nhìn căn phòng sáng sủa, nội tâm Cừu Quốc Hoa ngũ vị tạp trần.
Cảm giác khi viện lúc bệnh và bệnh khác . Trước đó, ông cảm thấy thể c.h.ế.t bất cứ lúc nào nên cả toát vẻ u ám, nhưng giờ còn thể sống thêm nhiều năm, trạng thái tinh thần hơn hẳn.
Cừu Quốc Hoa chậm chạp dậy, quanh một vòng, phát hiện Bạch Trân Trân mặt trong phòng. Ông thở hắt một , cái đầu đang nóng bừng cũng dần bình tĩnh .
Ông bệnh, những việc ông đó...
Nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt Cừu Quốc Hoa bỗng đổi, ông thở dài thườn thượt, đưa tay che mặt.
Ngay lúc các loại ý niệm đang xoay chuyển trong đầu Cừu Quốc Hoa, cửa phòng bệnh đẩy từ bên ngoài. Ông theo bản năng hạ tay xuống, ngẩng đầu lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-904-su-quan-tam-day-tinh-toan.html.]
Người đầu tiên xuất hiện mặt ông là một gương mặt quen thuộc. Khi thấy gương mặt , Cừu Quốc Hoa sững sờ, thốt lên: "Sao tới đây?"
Trần Huân còn kịp mở lời, Bạch Trân Trân từ phía lách , lên tiếng :
"Chú Cừu, chẳng cháu thấy chú quan tâm Trần ? Anh đó cũng lo lắng cho sức khỏe của chú, giờ chú , cháu nghĩ nên gọi đến để tận mắt chứng kiến, đỡ lo âu."
Cừu Quốc Hoa ngẩn : "Cháu..."
Không đợi ông hết, Bạch Trân Trân ngắt lời, mỉm : " chú Cừu, chuyện chú chẩn đoán sai cháu cũng cho Trần ."
Nói đoạn, Bạch Trân Trân sang Trần Huân đang cạnh , tươi tắn: "Trần , thấy lừa chứ? Sắc mặt chú Cừu hơn nhiều , bản báo cáo cũng cho xem, chú khỏe mạnh, chút bệnh tật nào, sống đến trăm tuổi cũng thành vấn đề."
Nụ mặt Trần Huân vẫn ôn hòa như cũ. Nghe Bạch Trân Trân , đáp: "Vậy thì quá, thực sự sợ Hoa thúc xảy chuyện gì."
Nói xong, Trần Huân tiến về phía Cừu Quốc Hoa xuống bên cạnh. Anh nắm lấy tay ông , vẻ mặt đầy xót xa: "Hoa thúc, chuyện lớn như chú với cháu? Chú đối xử với cháu như thế, mà chú sinh bệnh cháu , thật là nên chút nào."
Trần Huân kể rằng gặp thấy sắc mặt Cừu Quốc Hoa , nhưng ông cứ khăng khăng là , còn cách nào khác, chỉ đành dặn dò ông nghỉ ngơi cho .
"Lần nếu Bạch tiểu thư cố ý gọi điện cho cháu, kể chuyện chú sinh bệnh, chú định cứ giấu giếm mãi ?"
Cừu Quốc Hoa ngượng ngùng đáp: "Thì chú cũng ? Cậu đừng lo lắng quá, cơ thể chú khỏe lắm, chỉ là chẩn đoán sai thôi..."
Chưa kịp hết, Trần Huân ngắt lời. Anh đối phương với vẻ đồng tình, cực kỳ nghiêm túc : "Lần may mắn là chẩn đoán sai, nhưng nếu thì ?"
"Hoa thúc, chú cả đời con cái, luôn coi cháu như con đẻ. Chú đối với cháu thế nào cháu đều ghi tạc trong lòng. Trước đây chú sức khỏe , cần cháu chăm sóc, nhưng giờ chú tuổi, ở một chắc chắn . Hay là chú dọn qua ở cùng cháu ..."
Trần Huân bắt đầu quyết định luôn, bảo Cừu Quốc Hoa thu dọn đồ đạc để về ở cùng . Anh rằng Cừu Quốc Hoa ở một an , lỡ chuyện gì xảy thì ai giúp đỡ, chi bằng ở cùng cho tiện.
"Hoa thúc, chú đừng từ chối. Bao nhiêu năm qua cháu cơ hội báo hiếu chú, khó khăn lắm mới dịp, chú nhụt chí của cháu đấy."