Thập Niên 90: Xuyên Thành Nhập Liệm Sư Ở Hương Giang - Chương 837: Gương Chiếu Yêu

Cập nhật lúc: 2026-03-10 01:26:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khuôn mặt Lâm Yến Bình rõ ràng phản chiếu trong gương.

Rõ ràng là một tà ám vô cùng cường đại, nhưng chiếc gương nhỏ bằng bàn tay là khắc tinh của nó. Vốn dĩ nó vẫn giữ vẻ tự tin, nhưng giờ khắc , nó rốt cuộc thể duy trì biểu cảm của nữa.

“A!!!!!”

Khói đen cuồn cuộn ngừng từ tai, mắt, mũi, miệng Lâm Yến Bình tuôn , kiểm soát mà chui chiếc gương nhỏ bằng bàn tay trong tay Bạch Trân Trân.

Theo những làn khói đen chui trong gương, cơ thể Lâm Yến Bình cũng bắt đầu run rẩy kịch liệt. Chờ đến khi khói đen chui trong gương, một vệt ánh sáng trắng nhàn nhạt từ trong gương chui , run rẩy tiến bên trong cơ thể Lâm Yến Bình.

Tà ám trong gương vẫn đang gào thét, nhưng vì mất lớp da , nó thể phát âm thanh của con . Bạch Trân Trân cũng nó đang kêu la gì, chỉ dùng sức ném chiếc gương nhỏ đó gian đang sụp đổ.

Bạch Trân Trân lực lượng của đủ, nên căn bản ý định tiêu diệt tà ám trong gương. Dù quỷ vực sắp sụp đổ, đại lão phá cục, cô chỉ cần theo thắng là .

Mọi thứ xung quanh bắt đầu ngừng sụp đổ. Bạch Trân Trân nắm lấy tay Lâm Yến Bình. Giây tiếp theo, cô cảm thấy như ném một lốc xoáy khổng lồ, cảm giác choáng váng quen thuộc ập đến. Bạch Trân Trân nhắm mắt , yên tâm hôn mê bất tỉnh.

Bạch Trân Trân ngất , cảm thấy như rơi một gian kỳ lạ. Trước mặt cô xuất hiện đủ loại kỳ quái, những đó như đèn kéo quân ngừng hiện mắt cô.

Họ nhiều, nhiều, nhưng Bạch Trân Trân căn bản nhớ mặt họ, chỉ nhớ rõ lời họ , việc họ , nhưng cụ thể xảy chuyện gì, cô căn bản .

Giấc mơ dường như diễn dài, dài, nhưng như ngắn ngủi chỉ là chuyện xảy trong nháy mắt.

Trong mơ mơ màng màng, Bạch Trân Trân cảm giác kéo tay một chút, ngay đó cô liền bắt đầu ngừng rơi xuống.

Dưới dường như là vực sâu đáy, cô vẫn luôn rơi xuống. Có vươn tay về phía cô, gọi một điều gì đó.

Ban đầu cô còn rõ giọng đó đang gọi gì, nhưng theo thời gian trôi qua, cô dần dần đó đang gọi gì.

Hắn đang gọi tên cô.

“Trân Trân...”

“Trân Trân... Ta thể cứu ngươi...”

“Hãy hứa với ... Giao bản ngươi cho ...”

“Đừng sợ, sẽ hại ngươi...”

“Trân Trân... Ta vẫn luôn chờ đợi ngươi...”

“Trân Trân... Đưa tay cho ...”

Từ lúc bắt đầu giọng đó, đến cuối cùng giọng trở nên vô cùng rõ ràng, cứ như đang vang lên bên tai cô .

Hắn thể cứu cô, bảo cô đưa tay cho , tâm ý tin tưởng .

“Trân Trân... Ta sẽ bảo vệ ngươi... Giao phó tất cả cho ...”

Nếu là Bạch Trân Trân năm 18 tuổi, trong tình huống như thế lẽ sẽ nảy sinh một chút cảm xúc cảm động, lẽ sẽ vì đủ loại lý do mà vươn tay về phía đối phương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-837-guong-chieu-yeu.html.]

Rốt cuộc, khi rơi vực sâu, ai mà hy vọng thể vươn tay về phía , kéo lên khỏi vực sâu?

Bảo hộ, vĩnh viễn, tin tưởng, giao cho ...

Những từ ngữ đan xen , biến thành một tấm lưới lớn dày đặc, nó từ trời giáng xuống, ý đồ bao trùm Bạch Trân Trân trong đó.

mà, Bạch Trân Trân còn là cô bé 18 tuổi.

Dù đây là một giấc mơ, nhưng cảnh trong mơ quá mức chân thật, sự cứu rỗi mà đối phương ban cho dường như thể chạm tới .

Chỉ cần cô đồng ý, chỉ cần cô nguyện ý, chỉ cần cô chịu giao cho đối phương, thì cô lập tức thể thoát khỏi vực sâu.

đáng tiếc là, Bạch Trân Trân còn trẻ tuổi, cô tràn ngập hoài nghi với thứ. Giọng của càng khẩn thiết, càng chân thành, cô càng hoài nghi.

trả lời đối phương, cố gắng che chắn hình bóng đối phương.

rơi xuống vực sâu. Nếu bản cách nào tự cứu, thì rơi vực sâu cũng là kết cục mà cô đáng nhận.

Còn về cái gọi là cứu rỗi...

Bạch Trân Trân nay đều tin rằng, trời thể nào rơi bánh nhân, sẽ bữa trưa miễn phí, càng sẽ trực tiếp rơi miệng cô.

Thứ rơi từ cao xuống, chút bản lĩnh thì thể đỡ , đó là sẽ c.h.ế.t .

Thấy Bạch Trân Trân dầu muối ăn, giọng trở nên càng thêm dồn dập.

“Trân Trân, tin , sẽ hại ngươi...”

“Trân Trân, đưa tay cho , ngươi sẽ c.h.ế.t mất...”

“Trân Trân, giao cho ?”

Bạch Trân Trân: “...”

Từ chối giao lưu, từ chối dụ hoặc, từ chối bánh nhân.

Giọng đến cuối cùng đều chút tức hộc m.á.u, nhưng Bạch Trân Trân chịu tiếp chiêu, đối phương cũng bất kỳ biện pháp nào, chỉ thể thất bại mà về.

Bạch Trân Trân: “...”

Cô cảm thấy giọng đừng vẻ thành khẩn, nhưng thật chỉ là lời hoa mỹ.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Người đắn ai thấy khác sắp ngã c.h.ế.t mà còn hỏi đối phương cần cứu ?

Không thật lòng cứu , những lời hỏi han đó giống như đang màu.

 

 

Loading...