Nếu cô lầm, da Diệp Thanh Mị chà xát đến đỏ ửng, mà cô vẫn định tiếp tục tắm ?
Diệp Thanh Mị: "..."
Cô lẳng lặng dội sạch bọt xà phòng, quấn khăn tắm bước ngoài.
"Tớ tắm xong , đến lượt..."
Chữ "" còn kịp thốt , Diệp Thanh Mị Bạch Trân Trân : "Hôm nay tớ đổ mồ hôi, cần tắm, ngửi thử xem tớ thơm phức ?"
Diệp Thanh Mị: "..."
Bây giờ đang là mùa hè, sắp sang tháng Bảy, nhiệt độ bên ngoài hơn ba mươi độ, mà Bạch Trân Trân bảo tắm?
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Diệp Thanh Mị buột miệng: "Sao ở bẩn thế?"
Bạch Trân Trân , đầu cô : "Cậu gì , tớ bẩn chỗ nào? Sao tớ nhỉ?"
Nói đoạn, Bạch Trân Trân tự đ.á.n.h giá một lượt, xoay một vòng mặt Diệp Thanh Mị: "Cậu xem tớ bẩn chỗ nào?"
Nói xong, Bạch Trân Trân ghé sát Diệp Thanh Mị, bảo cô ngửi mùi .
"Cậu ngửi xem thơm , ngửi ..."
Diệp Thanh Mị: "..."
Cơ thể cô sững , ánh mắt Bạch Trân Trân đầy vẻ kỳ quặc, cứ như thể đầu tiên mới Bạch Trân Trân là ai .
Bạch Trân Trân chẳng hề bận tâm, cô ngân nga hát ép đối phương ngửi mùi hương của .
"Hỏi thơm hả?!"
Bạch Trân Trân chớp đôi mắt xinh , Diệp Thanh Mị đầy vẻ "đáng thương", nhận một câu trả lời xác đáng.
Khóe miệng Diệp Thanh Mị ngừng giật giật, thấy Bạch Trân Trân vẻ đạt mục đích sẽ bỏ qua, cô đành c.ắ.n rơ lưỡi dối: "Rất thơm."
Nghe câu đó, Bạch Trân Trân nở nụ , đuôi mắt chân mày đều giấu nổi vẻ đắc ý.
"Tớ bảo , tớ thơm lắm, mà tin, giờ thì tin chứ?"
Diệp Thanh Mị: "..."
Sao đây cô nhận giao tiếp với Bạch Trân Trân tốn sức đến thế ?
Chuyện tốn sức còn ở phía . Diệp Thanh Mị lấy cớ nghỉ ngơi để về phòng, nhưng Bạch Trân Trân ngăn cản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-743-bua-toi-hac-am.html.]
Nhìn Bạch Trân Trân dang hai tay chặn đường, ánh mắt Diệp Thanh Mị lóe lên tia sáng u tối, giọng trầm xuống vài tông.
"Cậu gì?"
Thái độ của cô bắt đầu biến dị, nhưng Bạch Trân Trân cứ như một kẻ ngốc, nhận . Cô tủm tỉm đối phương, nhẹ nhàng hỏi: "Không gì, tớ chỉ hỏi, bữa cơm hứa nấu cho tớ ?"
Diệp Thanh Mị: "... Hả?"
Trên mặt cô tràn đầy vẻ mờ mịt, như hiểu Bạch Trân Trân đang gì. Thấy , Bạch Trân Trân bụng nhắc nhở:
"Cậu quên ? Lúc nãy tớ hỏi ăn bên ngoài , bảo đồ bên ngoài sạch sẽ, bảo về nhà sẽ nấu cho tớ ăn, quên sạch ?"
Nói đoạn, Bạch Trân Trân nhanh như chớp đưa tay sờ trán Diệp Thanh Mị, sờ trán .
"Không nóng mà, vẫn bình thường, trí nhớ vấn đề thế , hứa với mà cũng quên ?"
Bạch Trân Trân chẳng cần đối phương thật sự quên giả vờ quên, cứ thế thúc giục Diệp Thanh Mị nấu cơm.
"Thật lúc nãy tớ định giục , nhưng ngờ tắm lâu đến thế."
"A Mị, bụng tớ đói cồn cào , mau nấu cơm cho tớ ăn ."
"Nếu tiếc cả bữa cơm cho tớ ăn, thì tớ đến ..."
"A Mị? A Mị? Cậu tớ ? Cậu nấu cơm cho tớ hả?"
Bạch Trân Trân cứ lải nhải ngừng, Diệp Thanh Mị định ngắt lời mấy mà , cuối cùng sắc mặt cô đổi, ánh mắt Bạch Trân Trân tràn đầy vẻ thất bại.
"Cậu đừng nữa, tớ nấu cho là chứ gì..."
Bạch Trân Trân thấy Diệp Thanh Mị đồng ý liền lập tức đổi giọng: "Vậy thì quá, A Mị, tay nghề của là nhất, tớ chỉ thích ăn đồ nấu thôi, gì tớ cũng thích."
Nói , Bạch Trân Trân đon đả đỡ Diệp Thanh Mị bếp. Cô tựa cửa bếp, tủm tỉm Diệp Thanh Mị bận rộn bên trong.
Diệp Thanh Mị trông như ép buộc, rõ ràng là một nấu ăn lâu năm, nhưng lúc đôi tay và con d.a.o phay của cô cứ như đầu gặp , con d.a.o theo chỉ huy, thái rau củ một cách tùy tiện đến cực điểm.
Ngay cả Diệp Thanh Mị cũng thấy đao pháp của thể nổi, nhưng Bạch Trân Trân như một "fan cuồng" mất trí, đao pháp tệ hại đó mà cô cũng khen lấy khen để .
"A Mị, đây là đầu tớ thấy nấu ăn phóng khoáng như , chắc đây chính là cảnh giới cao nhất của đầu bếp, thứ đều tùy tâm mà động..."
"Cậu xem miếng khoai tây thái kìa, miếng to miếng nhỏ, miếng vuông miếng tròn, bình thường thái thế cũng khó lắm đấy."