Trên đường về, Diệp Thanh Mị như vô tình nhắc đến, hỏi một câu: "Trân Trân, lá bùa đưa cho Cường T.ử là từ ?"
Bạch Trân Trân , đầu Diệp Thanh Mị.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Đối phương ánh mắt của cô đến mức chút rợn tóc gáy, gượng : "Cậu tớ như gì?"
Bạch Trân Trân thở dài một , trong giọng mang theo vài phần bất đắc dĩ.
"A Mị, quên ? Lá bùa đó là do tự tay tớ vẽ, đây tớ cũng từng đưa cho một lá bùa hộ mệnh, quên mất ?"
Lần khi Diệp Thanh Mị vô tình trúng chiêu, Bạch Trân Trân đưa cho cô một lá bùa, lúc đó Diệp Thanh Mị còn bảo sẽ luôn mang theo bên , mà mới qua bao lâu, cô quên mất việc Bạch Trân Trân vẽ bùa?
Lời của Bạch Trân Trân nhắc nhở Diệp Thanh Mị, cô nheo mắt nhớ , một hồi lâu mới lộ vẻ bừng tỉnh đại ngộ.
"Có tớ bà lão lừa đeo chiếc nhẫn kim cương đó ? Cậu xem cái trí nhớ của tớ , quên mất chuyện quan trọng như chứ?"
Diệp Thanh Mị cúi đầu, mặt lộ rõ vẻ ảo não.
Rõ ràng đây Bạch Trân Trân giúp cô, còn cho cô bùa hộ mệnh, mà cô quên bẵng mất, cái đầu thật mọc để gì nữa.
Bạch Trân Trân , vỗ vai cô: "Không , giờ nhớ cũng muộn."
Dù Bạch Trân Trân để tâm, nhưng Diệp Thanh Mị vẫn cứ áy náy, lời xin hết đến khác.
Bạch Trân Trân cũng đáp nhiều là quan trọng, hai cứ thế qua , thời gian trôi qua nhanh, họ đến nơi Diệp Thanh Mị thuê trọ.
Khu chung cư cô thuê môi trường khá , bên ngoài ít cửa hàng, giờ đúng lúc các cửa hàng đang đông khách, các ông chủ thi cửa mời chào khách khứa.
Diệp Thanh Mị kéo Bạch Trân Trân thẳng trong khu chung cư: "Trân Trân, đồ ăn bên ngoài sạch sẽ, hương vị cũng chẳng , tay nghề của tớ khá, để tớ nấu cho ăn."
Về điểm thì Diệp Thanh Mị hề dối, tài nấu nướng của cô quả thực , Bạch Trân Trân thưởng thức nhiều nên đương nhiên rõ.
Chỉ là đây Diệp Thanh Mị bao giờ chê bai đồ ăn bên ngoài, cô chỉ đồ bên ngoài bán đắt, tự mua nguyên liệu về nấu sẽ tiết kiệm khối tiền.
Hai cứ thế trò chuyện bâng quơ, chẳng mấy chốc đến chân tòa nhà của Diệp Thanh Mị.
Hôm nay lẽ nhà nào đó tổ chức đám cưới, bên cạnh cổng tòa nhà treo hai chiếc đèn l.ồ.ng đỏ rực.
Lúc trời vẫn tối hẳn, nhưng đèn l.ồ.ng đỏ thắp sáng, một cơn gió thổi qua chúng khẽ đung đưa, đổ xuống mặt đất những bóng đen loang lổ quỷ dị.
Nhìn thấy cảnh , Diệp Thanh Mị chút cảm thán: "Không là ai sắp kết hôn, thật là , bao giờ phúc khí mới đến lượt tớ đây?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-740-den-long-do-treo-cao.html.]
Bạch Trân Trân bên cạnh liền sang Diệp Thanh Mị, thấy vẻ ngưỡng mộ mặt cô giống như đang giả vờ, Bạch Trân Trân nhướng mày.
"Cậu kết hôn ?"
Cô và Trần Kiệt vốn đến giai đoạn bàn chuyện cưới hỏi, ngày cưới cũng định xong, nếu gì ngoài ý thì tháng Tám họ thành .
Diệp Thanh Mị ngờ rằng Trần Kiệt dám dẫn đàn bà khác về căn phòng tân hôn của họ để mây mưa, thể tha thứ cho sự phản bội đó, Diệp Thanh Mị thậm chí từng nảy sinh ý định quyên sinh.
Kết quả là mới qua bao lâu, cô kết hôn?
Bạch Trân Trân hiểu nổi, và cũng cực kỳ kinh ngạc, ánh mắt Diệp Thanh Mị chút khác lạ.
Tuy nhiên, Diệp Thanh Mị dường như nhận suy nghĩ của Bạch Trân Trân, thuận miệng : "Trần Kiệt tuy phản bội tớ, nhưng nghĩa là đời còn đàn ông ."
Nói đoạn, Diệp Thanh Mị thở dài, ánh mắt về phía hai chiếc đèn l.ồ.ng đỏ càng thêm si mê.
"Nếu hai ngọn đèn l.ồ.ng đỏ treo lên vì tớ, thì bao nhiêu..."
Bạch Trân Trân chút do dự dập tắt ảo tưởng của cô: "Cậu yên tâm , hai cái đèn l.ồ.ng treo vì , thấy đó một chữ 'Kim' bằng vàng ?"
Đèn l.ồ.ng gió thổi xoay vòng, mặt vốn trong giờ lộ ngoài, hiển hiện một chữ "Kim" lớn màu vàng kim.
Xem hôm nay nhà tổ chức hỷ sự là họ Kim, quả thực chẳng liên quan gì đến Diệp Thanh Mị.
Diệp Thanh Mị: "..."
Cô bất đắc dĩ thở dài, ánh mắt Bạch Trân Trân thêm vài phần u oán.
"Cậu thể để tớ ảo tưởng thêm một lát ?"
Rõ ràng cô mới bắt đầu mơ mộng về cảnh mặc áo cưới gả , mà lời của Bạch Trân Trân kéo cô tuột về thực tại.
Diệp Thanh Mị nhịn mà thở ngắn than dài, khuôn mặt nhăn nhó như quả mướp đắng, tâm trạng lúc rõ ràng là khó chịu đến cực điểm.
Bạch Trân Trân thấy , đưa tay nắm lấy cánh tay cô.
"Đừng đây chắn đường nữa, nếu để khác thấy bộ dạng 'vã' lấy chồng của , chẳng sẽ c.h.ế.t ?"