Khí trường của Bạch Trân Trân bộc phát , ép Trần Kiệt đến mức nghẹt thở. Gót giày nhọn của cô như đ.â.m xuyên qua lớp da thịt n.g.ự.c .
Cảm giác đau đớn nhói buốt nhanh ch.óng lan tỏa khắp cơ thể, Trần Kiệt co giật vì đau, miệng lắp bắp thành tiếng.
"... chỉ với A Mị thôi, ý gì khác . Đừng đ.á.n.h nữa, thực sự ý ..."
Trần Kiệt sắp đến nơi . Hắn ngờ ở cái nhà tang lễ một phụ nữ hung tàn như Bạch Trân Trân.
Uổng cho cô gương mặt xinh như hồ ly tinh, tay bạo lực đến thế?
" sai . và A Mị bao nhiêu năm tình cảm, đây là nhất thời hồ đồ. chỉ hòa với cô thôi, chúng suýt nữa kết hôn , thực sự nỡ bỏ A Mị..."
Hắn lóc t.h.ả.m thiết, nước mắt nước mũi giàn giụa, trông như thể đang hối hận thật lòng, bù đắp cho những lầm qua.
Bạch Trân Trân bộ dạng đó chẳng hề mảy may lay động. Cô thấy chút chân thành nào, chỉ thấy đầy rẫy sự tính toán và dối trá.
Gã chắc chắn đang che giấu điều gì đó, nếu sẽ chẳng đời nào đột nhiên chạy tới tìm Diệp Thanh Mị.
"A Mị, cô tin những lời ?"
Dù đây cũng là chuyện riêng của Diệp Thanh Mị, Bạch Trân Trân tiện quyết định , nên cô vẫn dẫm chân lên n.g.ự.c Trần Kiệt, đầu hỏi bạn đồng nghiệp.
Diệp Thanh Mị lúc đang Bạch Trân Trân với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, như thể trong mắt cô đang chứa đầy những ngôi nhỏ.
"Trân Trân, ngầu quá mất!"
So với Bạch Trân Trân, cô thấy thật kém cỏi. Nếu cô một phần bản lĩnh của Trân Trân, Trần Kiệt dám đối xử với cô như ?
Khóe miệng Bạch Trân Trân giật giật, nhịn : "Giờ lúc chuyện đó. đang hỏi cô tin lời Trần Kiệt ?"
Diệp Thanh Mị sực tỉnh, vẻ ngưỡng mộ biến mất, đó là sự chán ghét tột độ. Cô bước tới mặt Trần Kiệt, xổm xuống .
Trần Kiệt thấy Diệp Thanh Mị xuống , tưởng rằng cô vẫn còn vương vấn tình cũ, trong mắt lóe lên một tia vui mừng, vội vàng bày tỏ tình cảm.
"A Mị, ngàn sai vạn sai đều là của . Anh thực sự , em tha thứ cho nhé..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-734-ban-chat-cua-ke-de-tien.html.]
lời dứt, Diệp Thanh Mị vung tay tát thẳng mặt mấy cái liên tiếp.
Mỗi cú tát đều dùng hết sức bình sinh, như trút hết bao nhiêu uất ức, oán hận tích tụ bấy lâu nay.
Sau vài cái tát trời giáng, mặt Trần Kiệt sưng vù lên, lời cũng trở nên ngọng nghịu.
"Cô cái gì ?"
Bị đ.á.n.h đau, còn giữ vẻ thâm tình giả tạo nữa, ánh mắt lộ rõ vẻ căm hận Diệp Thanh Mị.
Diệp Thanh Mị chẳng hề ngạc nhiên. Cô thấu bản chất của Trần Kiệt từ lâu. Kẻ khi ngoại tình và thấy cô tha thứ lập tức lộ mặt thật, chiếm đoạt hết tiền bạc và dồn cô đường cùng.
Loại như thể còn tình cảm với cô? Tất cả chỉ là diễn kịch.
"Trần Kiệt, bộ dạng của thấy buồn nôn. hết yêu từ lâu , ngay từ lúc và đàn bà khác lăn lộn chiếc giường cưới của chúng , còn chút tình cảm nào với nữa."
"Sau đừng bao giờ xuất hiện mặt nữa. trị nhưng Trân Trân thì . Cô lợi hại thế nào cũng thấy đó. Cô còn là một đại sư, hàng ngàn cách khiến sống bằng c.h.ế.t. Nếu còn dám dây dưa, đừng trách khách khí!"
Diệp Thanh Mị buông lời đe dọa. Chút cam lòng cuối cùng trong lòng cô tan biến khi Trần Kiệt định xé rách áo cô. Giờ đây cô chỉ thấy ghê tởm .
Nói xong, Diệp Thanh Mị bảo Bạch Trân Trân thả Trần Kiệt . Dù bây giờ cũng là xã hội pháp trị, đ.á.n.h một trận để xả giận là đủ , thể vì sự thoải mái của mà để Bạch Trân Trân vướng vòng lao lý đ.á.n.h đến tàn phế.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Trần Kiệt là kẻ lấy oán báo ân. Thừa lúc Diệp Thanh Mị dậy, đột nhiên chộp lấy tóc cô giật mạnh. Diệp Thanh Mị đau đớn kêu lên: "Buông !"
Bạch Trân Trân thấy liền đá mạnh Trần Kiệt, mắng: "Trần Kiệt, còn mau buông A Mị ? Sau nếu còn dám bén mảng đến đây, coi chừng bẻ gãy chân !"
Trần Kiệt trúng một cú đá đau điếng, thuận thế lăn vòng phía cửa. Hắn ôm n.g.ự.c lồm cồm bò dậy, định buông lời đe dọa nhưng khi thấy gương mặt diễm lệ mà lạnh lùng của Bạch Trân Trân, những lời đó nghẹn trong cổ họng.
Hắn hừ lạnh một tiếng, Diệp Thanh Mị với ánh mắt thâm độc như rắn rết, một lời, lảo đảo bỏ chạy.
Diệp Thanh Mị ôm đầu, đau đến mức nước mắt chực trào.
"Trần Kiệt đê tiện đến thế? Hắn nãy dám giật tóc , Trân Trân, nên đá thêm mấy cái nữa mới đúng."