Chiếc xe vững vàng lăn bánh, trong lòng Bạch Trân Trân nôn nóng lạ thường nhưng nàng vẫn cố gắng đè nén, mặt lộ chút biểu cảm nào.
Tần Gia Văn bất động thanh sắc quan sát Bạch Trân Trân một lượt.
Nàng mặc một chiếc váy hai dây xinh , sắc xanh biển tôn lên làn da trắng như ngọc, dù trong gian tối tăm của xe, nàng vẫn như đang tỏa sáng lung linh.
Bộ quần áo , nhưng đôi dép lê chân và chiếc ba lô căng phồng trong tay nàng chút tương xứng với chiếc váy .
Tần Gia Văn mở lời hỏi thăm: "Tiểu thư, cô gặp chuyện gì ? Nếu khó khăn gì, thể giúp cô..."
Tuy nhiên, ánh mắt Bạch Trân Trân đối phương tràn đầy vẻ đề phòng. Nàng lắc đầu, trả lời: "Vô công bất thụ lộc. Tần , cảm ơn , nhưng nghĩ cần lãng phí thời gian lên ."
Bạch Trân Trân cảm thấy Tần Gia Văn đối với nàng dường như chút gì đó khác lạ: " thích ."
Tần Gia Văn khựng , mặt ngay đó lộ nụ bất đắc dĩ: "Tiểu thư, cô hiểu lầm , ý đó."
Bạch Trân Trân mặt cảm xúc : "Không ý đó là nhất. Phiền Tần bảo tài xế lái nhanh một chút, đang vội."
Tần Gia Văn: "..."
Thấy Bạch Trân Trân hạ quyết tâm giữ cách với , Tần Gia Văn chỉ đành bất đắc dĩ dặn tài xế tăng tốc.
Suốt quãng đường còn , Tần Gia Văn chỉ mỉm một bên, hề ý định bắt chuyện thêm với Bạch Trân Trân. Xe nhanh ch.óng dừng cổng đồn cảnh sát, tài xế đỗ xe vô cùng vững chãi.
"Tần , cảm ơn . việc bận, hẹn gặp ."
Bỏ câu đó, Bạch Trân Trân mở cửa xe, vội vã bước xuống.
"Tiểu thư, cô vẫn cho tên của ."
Tần Gia Văn hạ cửa sổ xe xuống, gọi với theo Bạch Trân Trân một tiếng.
Bạch Trân Trân cũng đầu , đáp: " tên Bạch Trân Trân."
"Bạch Trân Trân?"
Tần Gia Văn lẩm nhẩm cái tên trong miệng, bóng dáng Bạch Trân Trân trong đồn cảnh sát, lúc mới hiệu cho tài xế lái xe .
Xe một đoạn, Tần Gia Văn cảm thấy cổ họng ngứa ngáy, ho thấp vài tiếng, thành thục lấy t.h.u.ố.c uống.
Tài xế Tần Gia Văn qua gương chiếu hậu, thấy sắc mặt , liền quan tâm hỏi: "Thiếu gia, chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-596-toi-da-co-nguoi-trong-long.html.]
Tần Gia Văn mỉm với tài xế, ôn tồn : " , bệnh cũ thôi, chú đừng lo lắng."
Tài xế dường như định thêm gì đó, nhưng Tần Gia Văn ngăn : "Tập trung lái xe ."
Nghe giọng của Tần Gia Văn, tài xế đành nén sự lo lắng, tiếp tục chuyên tâm lái xe.
Sau khi uống t.h.u.ố.c, Tần Gia Văn cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Anh cúi đầu chằm chằm lọ t.h.u.ố.c trong tay, đang suy nghĩ điều gì.
Cảnh vật ngoài cửa sổ lướt qua như phù quang lược ảnh, ánh đèn neon xuyên qua cửa kính chiếu , khiến gương mặt Tần Gia Văn thêm phần u uẩn.
Hồi lâu , cất lọ t.h.u.ố.c , tựa lưng ghế, chậm rãi nhắm mắt như thể rơi trạng thái hôn mê.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Tài xế nhận thấy điều , cố tình giảm tốc độ xuống một chút, chiếc xe lướt êm ái đường.
*
"Bạch tiểu thư, Tấn Hoa Vương Chí Kiệt c.ắ.n một miếng, đó liền rơi hôn mê. đốt lá bùa, dùng nước bùa rửa vết thương, đó còn cho uống nước tro hương, nhưng vẫn tỉnh ."
Bạch Trân Trân bước chân đồn cảnh sát, Từ Phong chạy tới. Lúc mồ hôi đầy đầu, kịp nề hà gì khác, nắm lấy tay Bạch Trân Trân kéo .
Vừa , hạ thấp giọng giải thích tình hình. Vì vụ án liên quan đến các sự kiện linh dị, nên dù ở trong đồn cảnh sát, Từ Phong cũng thể rùm beng lên để tránh gây hoang mang.
Trang phục của Bạch Trân Trân vô cùng nổi bật, cùng Từ Phong nên các cảnh sát qua khỏi nàng thêm vài cái.
Tuy nhiên, vì thời gian gần đây Bạch Trân Trân cũng tới đây vài , đều quen mặt, nàng là Nhập liệm sư của nhà tang lễ Thiên Thịnh, là bạn của Từ Phong và Ông Tấn Hoa.
Có quen chào hỏi, Bạch Trân Trân cơ bản đều mỉm đáp , đó lập tức dồn sự chú ý Từ Phong.
"A Hoa chuyện hôm nay xong ? Sao còn tới đồn cảnh sát?"
Lúc Bạch Trân Trân hẹn Ông Tấn Hoa, việc ở đồn cảnh sát xong, chỉ còn vài việc lặt vặt bàn giao cho cấp là .
Chính vì , Bạch Trân Trân mới chút gánh nặng mà kéo Ông Tấn Hoa chơi cả ngày. Sao bây giờ Từ Phong Ông Tấn Hoa ở đây?
Tính toán thời gian, chắc chắn khi tách khỏi Bạch Trân Trân, còn kịp về nhà vội vã chạy tới đây.
Từ Phong trả lời: "Người của Phòng Giám định Pháp y phát hiện vài thứ, nên Tấn Hoa mới qua đây..."