Thoát c.h.ế.t trong gang tấc, Lưu Gia Thành thở phào nhẹ nhõm, cùng Cao Minh bắt đầu xem xét tình hình bên .
Ngoài con quái vật , trong góc hầm còn một phụ nữ gầy gò khô khốc. Dưới bà là một vũng chất lỏng màu vàng nâu, cả tỏa mùi hôi thối nồng nặc. Người vẫn còn sống, nhưng thở thoi thóp, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng yếu ớt đến mức gần như tắt thở đến nơi.
Lưu Gia Thành kiểm tra sơ qua, xác nhận bà ngoại thương rõ rệt, liền bảo Cao Minh cõng lên . Nếu cứ để bà đây, cái mạng già e là khó giữ .
Cao Minh cõng phụ nữ lên . Lối hầm hẹp, chỉ một qua, cũng may gầy yếu như bộ xương khô nên mới miễn cưỡng lách qua .
Tống Trường Minh thấy Cao Minh lên, lập tức sải bước tới, vội vàng hỏi han sự tình: "Cao Minh, bên xảy chuyện gì? Sao các nổ s.ú.n.g?"
Cao Minh vẫn còn hồn, run giọng : "Sếp, bên một con quái vật! Chúng nó tấn công ngay. Tên đó đáng sợ lắm, thể chạy tường như phim ..."
Nhắc cảnh tượng kinh hoàng , Cao Minh vẫn còn run rẩy. Anh khua tay múa chân kể bộ sự việc.
"Tên đó nhanh như chớp, còn đồng da sắt, đạn b.ắ.n chẳng hề hấn gì. Cũng may lúc nãy Tiểu Sinh ca hét lên một tiếng, A Thành mới kịp dán lá bùa hộ mệnh lên nó, lúc đó mới khống chế nó."
Vừa quả thực quá hiểm nghèo, con quái vật đó suýt chút nữa ngoạm đứt cổ Lưu Gia Thành. Nhờ tiếng hô của Trần Tiểu Sinh, A Thành mới kịp ấn lá bùa lên con quái vật, đ.á.n.h bật nó . Nếu , cả hai mạng chắc chắn bỏ hầm.
Tống Trường Minh xong thì hít một lạnh, lưng Cao Minh: "Cao Minh, lưng là con quái vật các đấy chứ?"
Các cảnh sát quanh đồng loạt lùi một bước, đầy vẻ cảnh giác.
Cao Minh dở dở giải thích: "Không , con quái vật vẫn còn ở hầm. Đây là chúng tìm thấy bên , bà ngất xỉu , thở yếu lắm, A Thành bảo đưa bệnh viện ngay."
Nghe Cao Minh khẳng định đây quái vật, Tống Trường Minh mới thở phào, đám cảnh sát xung quanh cũng trút gánh nặng trong lòng. Tống Trường Minh chỉ định hai xuống hầm hỗ trợ Lưu Gia Thành, còn lưng Cao Minh...
lúc , Trần Tiểu Sinh - nãy nhanh chân chạy trốn sang một bên - vội vàng chạy tới, đưa tay vén mớ tóc rũ rượi của phụ nữ lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-55-quai-vat-trong-ham-ngam-sinh-tu-trong-gang-tac.html.]
Vương Kim Phượng nhắm nghiền mắt, thở mỏng manh, còn vẻ sắc sảo, cay nghiệt như lúc . khuôn mặt , dù hóa thành tro Trần Tiểu Sinh cũng nhận . Nghĩ cảnh bà mắng c.h.ử.i Bạch đại sư hôm đó, cho bà một trận .
"Sếp Tống, bà chính là Vương Kim Phượng. Con quái vật chắc chắn là do bà tạo ."
Trước đó, Trần Tiểu Sinh nhận điện thoại của Bạch Trân Trân, bảo đến đồn cảnh sát báo án, dẫn tới thôn Ngu Cốc bắt .
"Vương Kim Phượng g.i.ế.c Na Na và đứa trẻ. Khi đến đồn, hãy tìm những cảnh sát nào ưa Vương Kim Phát ."
Lúc gọi điện, Bạch Trân Trân còn nếu thì thôi, cô sẽ nghĩ cách khác. Trần Tiểu Sinh thể bỏ lỡ cơ hội ghi điểm mặt Bạch Trân Trân? Anh những đồng ý ngay lập tức mà còn mang theo lá bùa hộ mệnh cô "khai quang"...
Và quả nhiên, lá bùa phát huy tác dụng thần kỳ. Nếu bảo vật của Bạch Trân Trân, Lưu Gia Thành và Cao Minh e là mất mạng .
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Bà là Vương Kim Phượng? Mẹ ruột của Vương Kim Phát ?"
Tống Trường Minh từng gặp Vương Kim Phượng. Bà bao giờ xuất hiện mặt họ, và Vương Kim Phát cũng từng giới thiệu với đồng nghiệp. Điều cũng gì lạ, trong các buổi tụ tập, thường chỉ giới thiệu bạn gái, chứ chẳng ai dắt giới thiệu với đồng nghiệp cả.
"Trần , chắc chắn đây là Vương Kim Phượng chứ?"
Tống Trường Minh hỏi cho chắc chắn, dù trong lòng ông tin tám chín phần. Đây là nhà của Vương Kim Phát, họ lục soát cả căn nhà mà thấy ai, hầm chắc chắn là bà .
Trần Tiểu Sinh gật đầu khẳng định: "Chắc chắn là bà , hôm qua chúng mới gặp mặt mà."
Người mới gặp hôm qua, thể nhận nhầm ?
Tống Trường Minh gật đầu, Vương Kim Phượng đang hôn mê bất tỉnh, do dự một chút quyết định đưa bà bệnh viện.