Trần Tiểu Sinh mặc quần áo t.ử tế, vẻ mặt chút hổ Bạch Trân Trân: "Sư phụ, ban nãy con mất mặt ?"
Nghĩ bộ dạng hoảng loạn của , Trần Tiểu Sinh ngượng chín mặt, hận thể đào một cái lỗ chui ngay xuống đất.
Bạch Trân Trân thèm ngẩng đầu lên, nhạt giọng đáp: "Cậu mất mặt cũng chuyện ngày một ngày hai, ban nãy chỉ là phát huy phong độ bình thường thôi."
Trần Tiểu Sinh: "..."
Cậu nhanh điều chỉnh cảm xúc, từng bước nhích đến mặt Bạch Trân Trân, ấp úng hỏi.
"Sư phụ, rốt cuộc chuyện là ?"
Bạch Trân Trân đặt b.út xuống, ngước mắt Trần Tiểu Sinh: "Không gì, chỉ là một chút phản ứng hóa học thôi. ngửi thấy mùi hóa chất , nên mới ôm tâm lý thử xem , dùng cồn lau một chút."
Bạch Trân Trân suy đoán sai, những thứ quả thật là do hóa chất tạo thành, nên chỉ cần dùng cồn lau qua là sạch.
Dù cô cũng tự tin kỹ thuật vẽ bùa và m.á.u huyết của . Nếu thật sự là tà thuật ngoại đạo, bùa chú của cô thể nào kích hoạt.
Trần Tiểu Sinh cảm thấy não load kịp, ngẩn một lúc dè dặt hỏi: "Cho nên, chuyện là do con ?"
Nghĩ kỹ , nếu là quỷ hồn thuật sĩ tà môn, chắc chắn sẽ dùng cái thủ đoạn phàm tục để chơi khăm .
Bạch Trân Trân gật đầu: " , khả năng do con là lớn."
Trần Tiểu Sinh: "..."
Cậu chìm trầm mặc, đồng thời vắt óc suy nghĩ xem kẻ nào dùng cái phương pháp quái đản để hãm hại .
nghĩ tới nghĩ lui, Trần Tiểu Sinh vẫn tìm manh mối nào. Cậu đành gửi gắm hy vọng Bạch Trân Trân: "Sư phụ, xem ai rảnh rỗi tìm cách hại con như ? Mục đích của là gì?"
Bạch Trân Trân lắc đầu: "Không . Phạm vi đối tượng quá rộng, tiếp xúc với những ai rõ ? Cậu hỏi , hỏi ai?"
Trần Tiểu Sinh rốt cuộc hiểu lầm gì về năng lực của cô ? Đây là chuyện cô thể bấm quẻ chắc?
Trần Tiểu Sinh gãi đầu, vẻ mặt hoang mang tột độ. Cậu vắt cạn chất xám cũng nghĩ kẻ thù nào rảnh rỗi sinh nông nổi như , trán bất giác rịn một tầng mồ hôi lạnh.
Bạch Trân Trân bụng nhắc nhở một câu: "Cậu hỏi Trương thúc xem tối qua ông thấy ngoài ? Cậu cùng ai, chừng sẽ thu thập chút thông tin hữu ích đấy."
Lời nhắc nhở của Bạch Trân Trân Trần Tiểu Sinh bừng tỉnh. Cậu thêm lời nào, vội vàng ba chân bốn cẳng chạy tót khỏi văn phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-540-han-la-dien-roi-sao-bua-dao-hoa-chuong-mat.html.]
Vì chạy quá gấp, lúc đóng cửa Trần Tiểu Sinh dùng lực mạnh. Cánh cửa đóng sầm một tiếng "rầm", khiến chiếc tủ bên cạnh rung lên bần bật. Từ nóc tủ, một góc vải đỏ thò .
Bạch Trân Trân vô tình liếc mắt qua. Khi thấy góc vải đỏ đó, đôi lông mày thanh tú của cô bất giác nhíu .
Bạch Trân Trân dậy bước tới. Cô kiễng chân, vươn tay kéo góc vải đỏ , lôi tuột thứ giấu nóc tủ xuống.
Bên trong lớp vải đỏ dường như bọc một vật gì đó. Bạch Trân Trân mặt biến sắc mở , ánh mắt lạnh lẽo thứ bên trong.
Đó là một cành đào đang e ấp nụ hoa. Trên cành đào quấn vài tờ bùa màu vàng. Những lá bùa quấn cực kỳ tỉ mỉ, thể thấy kẻ thứ dụng tâm.
Bạch Trân Trân lạnh lùng cầm cành đào lên, tháo những lá bùa quấn đó xuống.
Tổng cộng năm lá bùa, tất cả đều là bùa đào hoa.
Cành đào, bùa đào hoa, còn "chu đáo" giấu nóc tủ trong văn phòng cô...
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Đây là kẻ bụng nào thấy cô bạn trai, nên định giúp cô vượng đường tình duyên ?
Bạch Trân Trân trực tiếp vò nát những thứ .
Nhìn tàn tro của cành đào và bùa đào hoa rơi lả tả mặt đất, tâm trạng Bạch Trân Trân cực kỳ tồi tệ.
Tuy những lá bùa mang sát khí hại , nhưng việc kẻ lén lút đặt thứ rác rưởi trong văn phòng vẫn khiến cô cảm thấy vô cùng chướng mắt.
Cô tìm bạn trai là vì gặp thích hợp, chứ tìm. Thứ đối với cô mà , chỉ vô bổ mà còn là một sự sỉ nhục. Kẻ tặng thứ khinh thường cô đến mức nào, mới nghĩ cô cần dăm ba cái tà môn ngoại đạo để chiêu đào hoa?
Trông cô giống loại phụ nữ thiếu đàn ông đến ?
"Tốt nhất đừng để bắt mi!"
Bạch Trân Trân nghiến răng gằn từng chữ. Sau khi bình tĩnh , cô quét sạch tàn tro đổ thùng rác, lúc mới bàn việc.
Hàng loạt chuyện quỷ dị liên tiếp xảy khiến Bạch Trân Trân khó tĩnh tâm. Cô thở hắt một ngụm trọc khí, đột nhiên xúc động vứt bỏ thứ, mặc kệ sự đời.
Cô chỉ một công việc thanh tịnh, cần thiết ném mặt cô hết rắc rối đến rắc rối khác ?
Sao cô nhớ nguyên chủ Bạch Trân Trân gặp nhiều chuyện tà môn thế ? Chẳng lẽ vì cô xuyên tới, nên cuộc sống mới trở nên "đầy màu sắc" như ?