Vương Chí Kiệt chuyện thì liên quan gì đến cố nội , nhưng vẫn thành thật trả lời: "Cố nội hai em, nhưng họ đều qua đời khi còn trẻ, trong nhà vẫn còn bài vị của họ."
Tuy vì Bạch Trân Trân hỏi những điều , nhưng Vương Chí Kiệt vẫn ngoan ngoãn trả lời từng câu một.
Bạch Trân Trân nhớ lịch sử của xưởng giày da nhà họ Vương. Nó tồn tại 150 năm, sáng lập chính là ba của cố nội Vương Chí Kiệt, cũng tức là kỵ nội của .
Về chuyện của kỵ nội, Vương Chí Kiệt nhiều. Hắn chỉ kỵ nội vốn là Đại Lục, hơn 150 năm đến đảo Hương Giang, đó định cư tại núi Hoàng Trúc .
150 năm , núi Hoàng Trúc vẫn còn hoang vu hẻo lánh. Thôn gần nhất cách nơi cũng mười mấy dặm đường. Núi Hoàng Trúc tuy cao, nhưng diện tích rộng. Ngọn núi từng ai khai phá, vẫn giữ nguyên phong mạo nguyên thủy.
Theo lý mà , xưởng giày da nên xây dựng ở đây, nhưng tổ tiên nhà họ Vương vẫn chọn nơi .
Cũng chỉ trong vài năm gần đây, Hương Giang phát triển tồi, khu vực núi Hoàng Trúc cũng rải đường nhựa, xung quanh mọc thêm vài thôn xóm. dù , núi Hoàng Trúc khai phá vẫn mang vẻ hoang vu tĩnh mịch.
Nếu tiền bối nhà họ Vương sự lựa chọn, cho nên buộc chọn địa điểm ở núi Hoàng Trúc, thì khi việc ăn của nhà họ Vương quỹ đạo, danh tiếng giày da của họ ngày càng lớn, dù chỉ vì doanh , họ cũng nên tiếp tục đặt xưởng ở đây.
Nếu di dời phiền phức, thì càng hợp lý. Bởi vì xưởng giày nhà họ Vương luôn là xưởng gia đình, tổng cộng chỉ vài việc. Hơn nữa, họ luôn quảng cáo giày của thủ công, tuyệt đối mượn đến máy móc.
Muốn dọn , thể dọn , việc chẳng tốn bao nhiêu công sức.
"Nhà các từng nghĩ đến việc di dời ?"
Vương Chí Kiệt lắc đầu, đáp: "Không ."
Bạch Trân Trân : "Còn thì ? Anh trai thành thế , ba chắc chắn sẽ giao xưởng cho . Vậy tính ? Anh sẽ dời chứ?"
Vương Chí Kiệt buột miệng thốt : "Sao thể? sẽ chuyển ."
Vương Chí Kiệt hiển nhiên cũng ngờ trả lời như . Trên mặt hiện lên vẻ kinh ngạc, một lúc lâu , mới chần chừ mở miệng: " nghĩ... Không, . Nếu tiếp quản xưởng, chắc chắn sẽ chuyển ."
Lúc đầu Vương Chí Kiệt chuyện còn lắp bắp, nhưng càng , ngôn từ của càng trở nên lưu loát.
"Không sai, sẽ chuyển . Núi Hoàng Trúc là cội rễ của nhà họ Vương chúng , chúng đời đời kiếp kiếp sống ở đây. Chỉ ở đây mới thể những đôi giày nhất. Nếu rời khỏi nơi , tất cả những gì chúng đang sẽ mất hết. Chúng vĩnh viễn sẽ rời khỏi nơi ."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Khi những lời , ánh mắt vô cùng nghiêm túc, nhưng giọng điệu bất kỳ sự phập phồng nào, giống hệt như đoạn thoại hề qua não mà cứ thế tuôn .
Rất nghiêm túc, nhưng giống như chính đang .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-422-chap-niem-nui-hoang-truc-nuoc-bua-dong-thop-dau.html.]
Bạch Trân Trân nhướng mày, đốt chút nước bùa bảo Ông Tấn Hoa đổ miệng Vương Chí Kiệt.
Vương Chí Kiệt ngoan ngoãn uống nước bùa, nhưng khi uống xong, cảm thấy bụng như ai đ.ấ.m cho mấy cú, đau đến mức cả khuôn mặt vặn vẹo.
"Đau quá..."
Vương Chí Kiệt ôm bụng rên rỉ, mồ hôi hột trán thi túa , bộ dạng thoạt vô cùng chật vật.
Bạch Trân Trân lấy mấy lá bùa, đốt thành tro tiếp tục ép uống.
Lúc đầu Vương Chí Kiệt còn giãy giụa, kêu la đau bụng, nhưng theo từng ly nước bùa rót xuống, cơn đau đớn của dần dần thuyên giảm.
Đợi đến khi ly nước bùa cuối cùng cạn sạch, Vương Chí Kiệt ngã gục xuống đất như kẻ kiệt sức. Hắn chống tay xuống sàn ngừng thở dốc, đầu óc cách nào suy nghĩ bình thường.
dù đầu óc thể suy nghĩ, ảo giác , Vương Chí Kiệt cảm thấy tâm trí lúc vô cùng thanh minh. Ngày thường luôn cảm thấy như một gông cùm nào đó giam cầm trí óc , nhưng hiện tại, những gông cùm đó phảng phất tan biến.
Vương Chí Kiệt nghĩ tới điều gì, theo bản năng đưa tay sờ lên thóp đầu của .
Ngày thường khi sờ đây, luôn cảm giác như chạm thứ gì đó sần sùi, thô ráp, sờ chút thoải mái.
sờ lên, cảm giác khác biệt.
"Kỳ lạ thật, cảm thấy hình như thông minh hơn một chút..."
Vương Chí Kiệt chậm rãi bò dậy từ đất, quá chắc chắn mà thốt lên một câu như .
Hắn thực sự cảm thấy trở nên thông minh hơn đôi chút.
Đây là ảo giác của ?
Bạch Trân Trân lạnh nhạt : "Không ảo giác, quả thực thông minh hơn một chút. Ngoài , đóng thóp đầu của ."
Vương Chí Kiệt "A" một tiếng, việc đầu tiên là quan tâm đến tình trạng của , mà là khẩn cầu Bạch Trân Trân đóng luôn thóp đầu cho trai .
Bạch Trân Trân lắc đầu : "Chuyện e là ."