Thập Niên 90: Xuyên Thành Nhập Liệm Sư Ở Hương Giang - Chương 415: Gặp Lại Anh Em Nhà Họ Vương

Cập nhật lúc: 2026-03-09 12:10:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn tìm Vương Miện Hữu cầu cứu, cũng tìm những khác trong xưởng giúp đỡ. Đây là một xưởng giày gia đình, đám cô ruột đều lệnh Vương Miện Hữu. Nếu lời của Vương Miện Hữu, dù Vương Chí Kiệt tìm họ cũng vô dụng.

Xưởng giày nhà họ Vương ở vị trí khá hẻo lánh, đến bệnh viện gần nhất bộ cũng mất một tiếng. Đi xe chắc chắn nhanh hơn, nhưng dù trong nhà xe, bằng lái, căn bản dám lái, chỉ thể cõng Vương Chí Thanh chạy bộ về hướng bệnh viện.

Vương Chí Thanh quá nặng, Vương Chí Kiệt cõng đến đây thì cảm giác sắp mệt đến lả , mắt bắt đầu xuất hiện ảo giác, cái gì cũng thành hai mảnh. Hắn thể trụ vững , chỉ dựa một tia tín niệm mạnh mẽ để chống đỡ.

lúc , thấy một giọng quen thuộc truyền đến từ bên cạnh. Vương Chí Kiệt ngơ ngác đầu , thấy một khuôn mặt xinh đến cực điểm.

"Bạch tiểu thư, là cô..."

Bạch Trân Trân xinh như , Vương Chí Kiệt đương nhiên nhận nàng. Trước đó ở tiệm cơm heo , Bạch Trân Trân còn để điện thoại liên lạc, bảo nếu gặp chuyện gì thì cứ gọi cho nàng. lúc Vương Chí Kiệt hiển nhiên nhớ tới chuyện đó, lẽ chỉ nghĩ đó là cuộc gặp gỡ tình cờ, căn bản dám hy vọng tìm kiếm sự giúp đỡ từ nàng.

Lúc Vương Chí Thanh trông vô cùng thê t.h.ả.m, Vương Chí Kiệt cũng chẳng khá hơn là bao, hai em trông như đôi bạn cùng khổ. Nhìn thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của họ, lông mày Bạch Trân Trân nhíu c.h.ặ.t , giọng cũng mang theo vài phần vui.

"Vương Chí Kiệt, chẳng với , nếu gặp chuyện gì thì cứ gọi điện cho , sẽ giúp ."

Vương Chí Kiệt "a" một tiếng, đầu óc chút đờ đẫn, thực sự nghĩ tới việc . Hai ngày gặp ở tiệm cơm heo , đó chỉ là bèo nước gặp , tuy Bạch Trân Trân để phương thức liên lạc nhưng từng nghĩ thể thực sự nhờ vả nàng.

Thấy vẫn còn ngẩn , Bạch Trân Trân xoa xoa giữa mày, vẻ bất đắc dĩ mặt càng đậm hơn.

"Lên xe , chuyện khác , chúng đưa hai đến bệnh viện ."

Bất kể là Vương Chí Kiệt Vương Chí Thanh, trạng thái của cả hai đều , rõ ràng lúc lúc để chuyện, cứu hết.

lúc , Ông Tấn Hoa và những khác đều xuống xe. Bạch Trân Trân vẫy họ , cùng đưa Vương Chí Kiệt và Vương Chí Thanh lên xe. May mắn là thời đại quản lý nghiêm ngặt chuyện chở quá tải, chiếc xe năm chỗ sáu tuy chật chội nhưng vẫn thể chịu .

Vương Chí Kiệt ôm Vương Chí Thanh, ánh mắt đảo qua mấy trong xe, đại não nhất thời thể hoạt động bình thường. Hắn cứ ngỡ tốn nhiều thời gian mới đưa trai đến bệnh viện, ngờ vận khí như , giữa đường gặp quen.

Bạch Trân Trân và những khác đều hiện tại lúc hỏi chuyện, đều im lặng. Chính thái độ khiến dây thần kinh đang căng như dây đàn của Vương Chí Kiệt thả lỏng.

Xe nhanh ch.óng đến bệnh viện, Vương Chí Thanh đưa phòng phẫu thuật, Bạch Trân Trân cùng những khác ở bên cạnh Vương Chí Kiệt ngoài phòng chờ.

Ông Tấn Hoa tiến đến bên cạnh Bạch Trân Trân, thấp giọng hỏi: "Bạch tiểu thư, cô điều gì ?"

Bạch Trân Trân gật đầu, lắc đầu, giọng chút chần chừ.

" vẫn chắc chắn lắm, kỹ mới ."

Hiện tại tình trạng của Vương Chí Kiệt và Vương Chí Thanh đều kỳ quái, Bạch Trân Trân thể phán đoán ngay . Nàng họ trở nên như là do thương còn nguyên nhân nào khác, tất cả đợi Vương Chí Thanh ngoài mới rõ.

Ông Tấn Hoa thì gật đầu, hỏi thêm gì nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-415-gap-lai-anh-em-nha-ho-vuong.html.]

Từ Phong thấy Ông Tấn Hoa và Bạch Trân Trân sát cạnh , trong lòng bỗng thấy chua xót lạ thường. Rõ ràng gặp Bạch Trân Trân , cuộc gặp gỡ của họ cũng . Ông Tấn Hoa đầu gặp coi nàng là nghi phạm, bây giờ quan hệ của hai họ vẻ thiết hơn ?

Quả nhiên, vận mệnh xưa nay chẳng bao giờ lý lẽ. Trong lòng Từ Phong càng thêm "chua".

Cũng may Vương Chí Thanh chỉ thương ngoài da, gì nguy hiểm đến tính mạng, nhanh ch.óng đưa khỏi phòng phẫu thuật. Từ Phong và Ông Tấn Hoa đều là những thiếu tiền, nhiều điều hỏi em nhà họ Vương, nên họ cố ý yêu cầu một phòng bệnh riêng.

Vương Chí Thanh cuối cùng cũng thoát khỏi nguy hiểm, Vương Chí Kiệt lúc mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn ghế, lẩm bẩm: "Không , ..."

Không tại , rõ ràng việc vết thương của Vương Chí Thanh chữa trị là chuyện , Vương Chí Kiệt nên mừng cho trai . tài nào vui nổi, những thế, trong lòng còn cảm thấy vô cùng bực bội.

Trong lòng ý niệm gì đó đang ngo ngoe rục rịch. Nhìn Vương Chí Thanh đang ngủ giường bệnh, trong lòng thậm chí nhịn nảy sinh một ít ý tưởng bạo ngược.

Hắn cảm giác hiện tại về căn phòng lột da heo nhỏ bé ở nhà, đó treo Vương Chí Thanh lên cao, dùng cây roi ...

Roi...

, cây roi!

Vương Chí Kiệt đột nhiên như kẻ mất trí, bật dậy khỏi ghế: "Ta về, tìm cây roi..."

Bỏ câu đó, Vương Chí Kiệt đột ngột xoay định chạy ngoài.

Kết quả mới chạy hai bước, một lực mạnh mẽ túm ngược trở . Bạch Trân Trân sớm chuẩn , trực tiếp cầm một lá bùa dán lên trán Vương Chí Kiệt.

Vương Chí Kiệt cả cứng đờ tại chỗ, cơ mặt ngừng run rẩy, như đang đấu tranh với thứ gì đó.

Lá bùa dán đầu lóe lên ánh kim quang, đó ẩn trong cơ thể Vương Chí Kiệt. Hắn rùng một cái thật mạnh, đột nhiên hai chân mềm nhũn, ngã xuống ghế.

Nhìn Vương Chí Kiệt khôi phục bình thường, Bạch Trân Trân xuống bên cạnh , nàng đặt tay lên vai Vương Chí Kiệt, ôn tồn hỏi: “Đã xảy chuyện gì?”

Vương Chí Kiệt ngơ ngác ngẩng đầu Bạch Trân Trân, nghĩ đến điều gì, còn mở miệng, nước mắt lăn dài gò má.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Nước mắt tuôn , Vương Chí Kiệt liền thể kiềm chế, che mặt, bật nức nở trong sự suy sụp.

Thấy như , Bạch Trân Trân thêm lời nào, chỉ nhẹ nhàng vỗ vai , lặng lẽ an ủi.

Trần Tiểu Sinh Vương Chí Kiệt, Bạch Trân Trân, nghĩ đến lá bùa dán đầu Vương Chí Kiệt, liền chuyện e rằng liên quan đến sự kiện thần quái nào đó.

Không sân nhà của , cứ sang một bên là .

Còn Từ Phong và Ông Tấn Hoa, hai vẫn tin tưởng Bạch Trân Trân. Nếu chuyện dính dáng đến những huyền thuật quỷ dị khó lường , thì cứ để chuyên nghiệp tay.

 

Loading...