Sắc mặt Bạch Trân Trân trắng bệch, môi cũng chút huyết sắc nào, trông như ốm nặng mới khỏi.
Trần Tiểu Sinh bộ dạng của cô dọa sợ, vội vàng hỏi: "Sư phụ, ? Sư phụ, đừng dọa mà, sư phụ, chứ? Sư phụ, cần đưa đến bệnh viện ?"
Trần Tiểu Sinh , nước mắt sắp trào , trông bộ dạng thật đáng thương.
Bạch Trân Trân thấy dáng vẻ của , chỉ cảm thấy vô cùng đau đầu, cô yếu ớt : "Trong tủ lạnh của nhân sâm, cắt hầm gà cho ăn, sẽ khỏe ngay thôi."
Cô là do hao tổn quá độ, bồi bổ một chút là , thật sự nghiêm trọng như Trần Tiểu Sinh nghĩ. Cậu , ngược khiến Bạch Trân Trân cũng , thật sự tưởng mắc bệnh nan y gì đó.
Trần Tiểu Sinh vội vàng gật đầu, đang chuẩn thì Bạch Trân Trân nghĩ tới điều gì, dặn dò: "Cậu tắm rửa ."
Vừa mới nôn nhiều trùng như , tuy Bạch Trân Trân xác nhận sạch sẽ, nhưng tắm rửa thì chung quy vẫn , vẫn nên tắm cho sạch sẽ.
Trần Tiểu Sinh: "... Được."
Cậu ngoan ngoãn chạy tắm, dùng xà phòng cẩn thận tắm rửa sạch sẽ một , xác nhận vấn đề gì mới quần áo sạch sẽ, chạy bếp hầm gà nhân sâm cho Bạch Trân Trân.
Bạch Trân Trân từ từ nhắm mắt , cả đều mê man, thể và tâm lý đều mệt mỏi, nhưng cảm giác mệt mỏi giống như đây. Bây giờ tuy vẫn mệt, nhưng giống như , chỉ hôn mê, gì khác.
Không tự lúc nào, Bạch Trân Trân ngủ . Đến khi tỉnh nữa, trời tối đen, đèn trong phòng khách bật, ánh đèn ấm áp chiếu lên Bạch Trân Trân, cô cảm thấy cả khoan khoái hơn ít.
Cô vén tấm chăn mỏng , từ từ dậy.
Hồi tưởng chuyện xảy đó, Bạch Trân Trân chớp chớp mắt, theo bản năng gọi một tiếng.
"Tiểu Sinh?"
Trong nhà im phăng phắc, động tĩnh gì, vốn nên bận rộn bên cạnh cô cũng thấy bóng dáng.
Trong lòng Bạch Trân Trân khẽ giật thót một cái —— chẳng lẽ Trần Tiểu Sinh xảy chuyện gì trong lúc cô hôn mê ?
Ngay lúc cô đang ngẩn , tiếng mở cửa vang lên, Bạch Trân Trân theo bản năng đầu , liền thấy Trần Tiểu Sinh, Ông Tấn Hoa và Từ Phong ba một một từ bên ngoài bước .
Bạch Trân Trân: "..."
Bộ dạng của cô bây giờ, đầu bù tóc rối, lôi thôi lếch thếch đến cực điểm. Ở mặt Trần Tiểu Sinh thì , nhưng ở mặt hai đàn ông chất lượng khá , bộ dạng của cô quả thực mất mặt c.h.ế.t !
Sau khi ba bước , Bạch Trân Trân bật dậy, đó thèm chào hỏi họ, dùng tốc độ chạy nước rút trăm mét chạy về phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-402.html.]
Tiếng đóng sầm cửa phòng khiến ba cửa ngơ ngác , hiểu xảy chuyện gì.
Khoan , mới nhảy vọt qua là ai ? Chẳng lẽ mắt họ ảo giác ?
Trần Tiểu Sinh lập tức đặt mấy túi đồ lớn nhỏ trong tay xuống, vội vàng chạy đến cửa phòng Bạch Trân Trân.
"Sư phụ, sư phụ ? Có chỗ nào thoải mái ? Sư phụ? Sư phụ? Nếu chuyện gì, nhất định với , còn mang giúp đỡ đến đây, sư phụ, họ đều thể giúp ..."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Bạch Trân Trân phòng vệ sinh: "..."
Trí thông minh của gã xuất hiện theo từng đợt ? Không trí thông minh là trạng thái bình thường, trí thông minh là ngẫu nhiên, trạng thái trí lực bình thường xuất hiện ngẫu nhiên, còn phần lớn thời gian đều là não thiếu hụt.
"Ta đang tắm!"
Bởi vì Trần Tiểu Sinh vẫn ngừng gõ cửa phòng, giọng của Bạch Trân Trân nhanh từ bên trong truyền .
Trần Tiểu Sinh đỏ bừng mặt, hổ gãi gãi đầu —— cũng ngờ sư phụ tỉnh gì khác, việc đầu tiên là chạy tắm.
"Cái đó, sư phụ tắm ."
Trần Tiểu Sinh chút hổ , đó mời Từ Phong và Ông Tấn Hoa xuống, còn thì đeo tạp dề, bếp chuẩn nấu cơm.
Gà hầm bong bóng cá nhân sâm hầm xong, lát nữa thể múc ăn ngay.
Bạch Trân Trân hôn mê lâu, vẫn ăn gì, chỉ ăn canh gà chắc là . Trần Tiểu Sinh ngoài cũng là để mua thức ăn về bồi bổ cho Bạch Trân Trân.
Nhìn Trần Tiểu Sinh bận rộn trong bếp như con , Ông Tấn Hoa khẽ : "Anh Tiểu Sinh, đến giúp ."
Nói , Ông Tấn Hoa liền bếp, Trần Tiểu Sinh cũng khách sáo với , tiện tay đưa rau cho Ông Tấn Hoa rửa.
Mà Từ Phong chậm một bước, cũng đề nghị bếp giúp đỡ.
Hai cùng việc quả thật nhanh hơn một nhiều. Đến khi Bạch Trân Trân tắm xong, quần áo, duy trì vẻ của , thức ăn dọn lên bàn.
Cô hôn mê bốn tiếng đồng hồ, lúc sớm đói meo, cô nhiều lời, ăn một bát canh gà, đó mới cầm đũa bắt đầu ăn uống thỏa thích.
Bạch Trân Trân mải ăn cơm rảnh chuyện, kết quả là, Ông Tấn Hoa, Từ Phong và Trần Tiểu Sinh cứ thế Bạch Trân Trân ăn sạch sẽ phần thức ăn của bốn .