Thập Niên 90: Xuyên Thành Nhập Liệm Sư Ở Hương Giang - Chương 321: Sự Im Lặng Của Nhập Liệm Sư

Cập nhật lúc: 2026-03-09 12:01:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Phiền cô nhường đường một chút, cô chắn hết tầm mắt , còn việc. Cô đang mất thời gian của đấy."

Bạch Trân Trân chỉ tay về phía trống bên cạnh, hiệu cho cô đó: "Nếu cô , thể đằng . Chỗ đó chắn tầm , cô cũng thể quan sát rõ quá trình việc."

Đàm Thanh: "..."

Phản ứng của Bạch Trân Trân tuy ngoài dự đoán của Đàm Thanh, nhưng từng lời cô đều khiến cô kinh ngạc. Quan trọng hơn, Đàm Thanh cảm nhận Bạch Trân Trân những lời đó là từ tận đáy lòng. Cô thực sự một chút tò mò nào.

Đàm Thanh lặng lẽ dạt xa, Bạch Trân Trân lấy từ ngăn của hộp dụng cụ những thứ kỳ lạ, bắt đầu đắp phần xương mặt vỡ vụn.

Nói thật, ở góc độ một linh hồn khác tu sửa xác của chính là một cảm giác cực kỳ quỷ dị. Đặc biệt là khi những ngón tay thon dài của Bạch Trân Trân lướt nhẹ xương mặt, Đàm Thanh cảm giác như da mặt thực sự đang chạm .

Ban đầu Đàm Thanh còn chú ý đến các thao tác, nhưng dần dần, ánh mắt cô chuyển sang gương mặt của Bạch Trân Trân. Bạch Trân Trân đeo khẩu trang, chỉ để lộ đôi mắt hút hồn. Dù t.h.i t.h.ể của Đàm Thanh xí, biến dạng đến cực điểm, nhưng trong mắt Bạch Trân Trân hề một chút ghét bỏ nào. Cô những mảnh xương cốt đó như thể đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật. Còn cô giống như một nghệ sĩ thành kính, đang cẩn trọng phục chế một kiệt tác hư hại.

Đàm Thanh vốn định nhiều điều, nhưng thấy một Bạch Trân Trân như , những lời định nghẹn trong cổ họng. Cô lặng lẽ một bên, im lặng đồng hành cùng Bạch Trân Trân.

Khi con bận rộn, thời gian trôi qua nhanh. Đến rạng sáng, Bạch Trân Trân mới dừng tay, thẳng dậy. Cô vặn một cái cho đỡ mỏi, về phía Đàm Thanh đang bàn chỉnh dung.

Xương mặt hư hại quá nặng, nếu đắp cho chuẩn thì công đoạn phục dựng diện mạo sẽ lệch lạc. Da thịt vốn nương theo xương mà phát triển, khôi phục gương mặt cũ thì đưa khung xương về trạng thái bình thường nhất thể.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Cô liếc đồng hồ treo tường, 12 giờ 10 phút đêm. Bụng cô bắt đầu đ.á.n.h trống reo hò, thể lực và tinh thần đều cạn kiệt. , phần xương mặt coi như xử lý thỏa, ngày mai bắt đầu phục dựng da thịt là .

Cô tháo găng tay ném thùng rác, bước về phía phòng khử trùng.

Đàm Thanh, kẻ nãy giờ ngó lơ : "..."

Không chứ, Bạch Trân Trân tận tâm tận lực sửa sang thi cốt cho cô , đối với một linh hồn sống sờ sờ ngay đây thể coi như thấy gì ?

Cảm giác cam lòng trỗi dậy, linh hồn Đàm Thanh lặng lẽ bám theo. Khi Bạch Trân Trân cởi áo bảo hộ để chuẩn khử trùng, cô liền lách theo. Và , cô chiêm ngưỡng một khung cảnh như tranh vẽ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-321-su-im-lang-cua-nhap-liem-su.html.]

Nhiệt độ trong phòng khử trùng đột ngột hạ thấp, Bạch Trân Trân tất nhiên nhận . Cô mặt cảm xúc , Đàm Thanh đang kẹt nửa trong bức tường, tiến thoái lưỡng nan.

hóa lệ quỷ nhưng lẽ vì vẫn còn lý trí nên biểu cảm mặt Đàm Thanh sống động. Ví dụ như lúc , trông cô chút... ngớ ngẩn.

Bạch Trân Trân: "..."

Biểu cảm mà cũng xuất hiện gương mặt dịu dàng thần bí đó ? Đều là phụ nữ với , cần kẻ rình mò thế ?

Bạch Trân Trân đối phương trân trân, một lời thừa thãi. Cô mệt , chuyện tốn sức lắm, cô mở miệng. chính sự im lặng đó mang đến sức sát thương cực lớn.

Đàm Thanh cũng nhận hành động của chút "lệch lạc", cô ho khan một tiếng xuyên qua tường bước hẳn bên ngoài.

"Bạch tiểu thư, thực chỉ đến cảm ơn cô thôi. cứ ngỡ sẽ xuống mồ với bộ dạng t.h.ả.m hại đó, ngờ cô thể khôi phục diện mạo cho đến mức ."

Bạch Trân Trân vẫn , im lặng. Đàm Thanh bỗng cảm thấy chột , khí thế xẹp xuống hẳn, cảm giác mặt Bạch Trân Trân cứ như thấp hơn một cái đầu .

"Cái đó... thực sự ý gì khác . Cô đừng bây giờ thế , thực ác ý gì, chính cũng tại biến thành thế nữa."

"Bạch tiểu thư, cô nhất định tin , dối ..."

Thấy Bạch Trân Trân vẫn giữ tư thế im lặng đến thiên hoang địa lão, Đàm Thanh càng thêm cuống quýt, lời bắt đầu lộn xộn.

"Cô ..."

Bạch Trân Trân thừa định gì, thấy đối phương định thao thao bất tuyệt, cô liền lên tiếng ngắt lời.

 

 

Loading...