"Tiểu Sinh?"
Bạch Trân Trân nhận danh tính đối phương qua bộ quần áo. Nàng né tránh mà lao tới, dang tay chặn Trần Tiểu Sinh đang lăn từ dốc xuống. Cũng may sức lực của Bạch Trân Trân lớn hơn thường, cộng thêm sườn dốc quá nên nàng cú va chạm hất văng .
Dù , Bạch Trân Trân cũng đ.â.m trúng nhẹ. Nàng hừ lạnh một tiếng, hít sâu vài mới lấy bình tĩnh.
"Tiểu Sinh, thế ?"
Bạch Trân Trân lật Trần Tiểu Sinh . Khi thấy gương mặt sưng đỏ biến dạng của , nàng lập tức nổi trận lôi đình. Dù thế nào, Trần Tiểu Sinh cũng là đồ của nàng. Trong một tháng qua, giữa hai nảy sinh tình nghĩa thầy trò sâu đậm. Nhìn thấy đồ kẻ hãm hại đến nông nỗi , nàng thể nôn nóng cho ?
Trần Tiểu Sinh khi lăn xuống thì đầu óc cuồng, trong cơn mê man, thấy giọng của Bạch Trân Trân. Cứ ngỡ đang gặp ảo giác, bản năng thốt lên: "Sư phụ... chạy mau... bọn chúng bắt ... mau ..."
Giọng khản đặc, mấy chữ đó vắt kiệt sức lực cuối cùng, trực tiếp hôn mê bất tỉnh.
Bạch Trân Trân bộ dạng của Trần Tiểu Sinh dọa cho khiếp vía, cứ ngỡ tắt thở, đầu óc nàng thoáng chốc trống rỗng. Trần Tiểu Sinh c.h.ế.t ? Ý nghĩ đó hiện lên khiến nàng hoảng loạn đến mức tay chân run rẩy.
May , Hách Cầm Vận bên cạnh nhận điểm bất thường. Cô kiểm tra tình hình của Trần Tiểu Sinh dán một lá bùa lên trán .
"Trân Trân, , chỉ là đau quá nên ngất thôi. Cô đừng căng thẳng, vẫn ."
Lời của Hách Cầm Vận kéo cảm xúc của Bạch Trân Trân trở thực tại. Nàng hít một thật sâu, sắc mặt dần khôi phục bình thường. Hách Cầm Vận vẫn còn một ít bùa chú cất trong túi chống nước nên mưa hỏng. Đây là Trị Liệu Phù, kỳ hiệu với ngoại thương. Cô vẽ nhiều nên dùng một lá cũng thấy tiếc.
Lá bùa dán trán Trần Tiểu Sinh nhanh ch.óng phát huy tác dụng. Sắc vàng của bùa từ từ nhạt , đến khi biến hẳn thành màu xám trắng thì vết sưng đỏ mặt Trần Tiểu Sinh cũng tiêu giảm đáng kể.
Trong cơn hôn mê, Trần Tiểu Sinh cảm nhận một luồng ấm lan tỏa mặt. Cậu phát tiếng rên rỉ thoải mái chậm rãi mở mắt. Và , thấy Bạch Trân Trân.
Trần Tiểu Sinh chớp mắt liên tục. Không lẽ đ.á.n.h đến mức sinh ảo giác ? Nếu , tại sư phụ xuất hiện ở đây? Đáng lẽ lúc sư phụ nên mặt ở chốn mới đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-245-do-de-gap-nan-con-gian-cua-bach-tran-tran.html.]
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Trần Tiểu Sinh, Bạch Trân Trân lộ rõ vẻ ghét bỏ. Nàng dậy, đồ vẫn đang ườn đất, lạnh lùng quát: "Còn mau cút dậy?"
Trần Tiểu Sinh giật , luống cuống bò dậy: "Con... sư phụ, tới đây?"
Bạch Trân Trân trừng mắt , hận sắt thành thép: " tới đây bằng cách nào ? Cậu xem tới bằng cách nào? Hôm qua dặn thế nào, coi lời như gió thoảng mây bay đúng ? cấm đến, mà vẫn cố tình vác mặt tới. Giờ thì , vây khốn ở đây, còn bắt cứu mạng!"
Trước đó, đám Kỳ Lỗi cứ ngỡ Bạch Trân Trân là hiền lành, kết quả giờ đây họ chứng kiến nàng "hỏa lực khai", mắng Trần Tiểu Sinh vuốt mặt kịp. Rõ ràng Trần Tiểu Sinh lớn hơn Bạch Trân Trân mười mấy tuổi, nhưng lúc như đứa trẻ phạm , cúi gầm mặt dám ho he nửa lời.
Sau khi mắng cho hả giận, Bạch Trân Trân mới bình tĩnh , nàng xoa xoa thái dương, lệnh: "Nói , từ lúc đến đây xảy chuyện gì, giấu giếm nửa lời."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Trần Tiểu Sinh ngẩn , vẫn thoát khỏi dư chấn trận mắng, nhưng khi chạm ánh mắt sắc như d.a.o của Bạch Trân Trân, rùng một cái, vội vàng kể bộ sự việc. Cậu trút hết chuyện như đổ đậu, sót một chi tiết nào.
"Sư phụ, mau , những kẻ đó nhắm đấy, mục tiêu cuối cùng của chúng chính là ."
Nhắm nàng? Bạch Trân Trân nhíu mày càng c.h.ặ.t. Cùng lúc đó, nàng cảm nhận bốn ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía .
Bạch Trân Trân: "..."
Nếu những do nàng mời đến để hỗ trợ, nàng nghi ngờ họ cùng một phe với kẻ chủ mưu phía .
"Cho nên, trận pháp thực chất chỉ mới khởi động đầy một ngày, và nó vẫn thiện đúng ?"
Dựa những manh mối hiện , Bạch Trân Trân đưa phán đoán, nàng về phía Đỗ Văn Khiết và Vương Chiêu. Họ cùng một môn phái, tạo nghệ về trận pháp cao, chắc chắn gì đó về trận pháp .
Nhận thấy ánh mắt của Bạch Trân Trân, Vương Chiêu nghiêm mặt đáp: "Bạch tiểu thư, chúng thể xác định chắc chắn."