Thập Niên 90: Xuyên Thành Nhập Liệm Sư Ở Hương Giang - Chương 176: Ác Mộng Trong Gương

Cập nhật lúc: 2026-03-09 11:56:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặc dù Mã Hồng Mai lớn hơn Bạch Trân Trân mười mấy tuổi, nhưng lúc coi Bạch Trân Trân như một bậc tiền bối để dựa dẫm. Cô vô thức nắm c.h.ặ.t t.a.y Bạch Trân Trân, trầm giọng kể cảnh tượng như ác mộng đó.

Chiều ba ngày , Trần Tiểu Đông vẫn giao hàng như thường lệ, tiệm hương nến chỉ còn Mã Hồng Mai. Cô dọn dẹp cửa hàng một lượt, vì sơ ý đổ nước bẩn lên quần nên cô nhà vệ sinh nhỏ phía để tẩy rửa.

Ở Hương Giang đất chật đông, để dành gian cho cửa hàng phía , các phòng khác dĩ nhiên thu hẹp hết mức thể.

Nhà vệ sinh phía nhỏ, để tạo cảm giác gian rộng hơn, treo một chiếc gương lớn bức tường đối diện cửa.

Mã Hồng Mai gương. Cho đến khi cô rửa sạch vết bẩn chân và quần áo xong, lúc chuẩn bước ngoài, cô theo bản năng đầu một cái.

Cái đó khiến bộ lông tơ cô dựng lên, bởi vì cô phát hiện trong gương xuất hiện vô bóng đen rõ mặt mũi.

Trong gương, chỉ hình ảnh phản chiếu của cô là rõ ràng, còn thứ đều mờ mịt, là những bóng thấy rõ tướng mạo.

Dù ngũ quan của những bóng đó vô cùng mờ nhạt, nhưng Mã Hồng Mai cảm nhận rõ ràng rằng chúng đang chằm chằm .

Cảnh tượng đó mang cú sốc cực lớn, Mã Hồng Mai sững tại chỗ. Sau đó, cô trơ mắt chính trong gương dang rộng hai tay, những bóng mờ ảo gào thét lao thẳng hình ảnh phản chiếu của cô.

Khuôn mặt của "cô" trong gương trở nên tà ác dị thường, ngoác miệng với Mã Hồng Mai, lộ hàm răng trắng hếu rợn .

Mã Hồng Mai sợ hãi định bỏ chạy, nhưng ý nghĩ đó lóe lên, cô thấy tiếng "răng rắc" vỡ vụn vang lên.

Ánh mắt cô tự chủ thu hút bởi mặt kính đang nứt toác, cô thấy trong gương hàng chục "Mã Hồng Mai" đang lộ những biểu cảm khác .

"A!!!!"

Mã Hồng Mai cuối cùng khống chế nỗi sợ hãi tột cùng, phát tiếng thét ch.ói tai. "Cô" trong gương cũng kích động, thoát khỏi sự ràng buộc của mặt kính, lao thẳng về phía Mã Hồng Mai.

Sau đó, mắt Mã Hồng Mai tối sầm , mất ý thức.

Giờ đây khi nhớ chuyện qua, cơ thể Mã Hồng Mai run rẩy như lá rụng trong gió. Cô run rẩy vươn tay , Bạch Trân Trân nắm lấy tay cô, ôn tồn : "Không , những oán quỷ đó thanh trừ, giờ chị an ."

Trước đó Mã Hồng Mai oán quỷ ám nên quên mất ký ức của ba ngày . Tuy nhiên, khi oán quỷ trục xuất, cô khôi phục bình thường. Những ngày tới chỉ cần phơi nắng nhiều một chút, tắm bằng nước lá bưởi là sẽ vấn đề gì lớn.

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

"Còn A Đông? Anh thế nào ? oán quỷ ám, còn A Đông? Anh tổn thương ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-176-ac-mong-trong-guong.html.]

Mã Hồng Mai hậu tri hậu giác nhớ chuyện , cô vội vàng hỏi, giọng đầy vẻ lo lắng nôn nóng.

Trần Tiểu Sinh vỗ đùi, lúc mới nhớ trai vẫn còn đang ngất trong phòng. Cũng tại Bạch Trân Trân Trần Tiểu Đông nên mới quên bẵng mất.

"Để em xem đại ca."

Nói xong, nhanh như cắt chạy căn phòng nhỏ phía .

Còn Bạch Trân Trân thì đỡ Mã Hồng Mai dậy từ đất.

Mã Hồng Mai vẫn sức, dựa Bạch Trân Trân mới vững . Cô yếu ớt : "Bạch đại sư, cảm ơn cô. Nếu cô, mạng của và A Đông chắc bỏ đây ..."

Nhớ những chuyện xảy , Mã Hồng Mai vẫn còn thấy kinh hồn bạt vía. May mà Trần Tiểu Sinh đưa Bạch Trân Trân đến kịp lúc, nếu vợ chồng cô coi như xong đời.

Mã Hồng Mai chút hối hận: "Sớm đời quỷ, đây vô lễ như , nên thỉnh vài vị thần về bái lạy mới ..."

Đối với lời cô , Bạch Trân Trân đưa ý kiến gì.

Chuyện tâm linh khó lắm, nhiều cả đời cũng chẳng gặp quỷ lấy một , tin cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều.

Thực tế, nếu Mã Hồng Mai và Trần Tiểu Đông đích trải qua, tận mắt chứng kiến, họ cũng chắc tin đời quỷ.

đó Trần Tiểu Sinh cũng cảnh báo họ rằng cái tiệm hương nến đầy tà khí thể mở tiếp , nhưng hai vợ chồng đều tin.

"Chị dâu, chị cứ gọi là Trân Trân là . 'Đại sư' gì đó dám nhận , chỉ hiểu chút ít da lông thôi, danh hiệu đó thực sự gánh nổi."

Mã Hồng Mai vẫn còn sợ, lo cho chồng, nên khi đôi chân chút sức lực, cô liền hướng về phía căn phòng bên trong, xem Trần Tiểu Đông thế nào.

Lúc Trần Tiểu Đông cũng mở mắt. Khi thấy Trần Tiểu Sinh mặt mũi bầm dập, giật , vội vàng hỏi: "Chú thế ?"

Trần Tiểu Sinh nghẹn họng, đầy oán khí đáp: "Sao? Anh còn hỏi nữa ? Hôm nay mới tẩn em một trận, quên sạch chắc?"

 

 

Loading...